Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 187: Mệnh Thế Thần Thông 187

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Đạo sĩ cảnh giới Luyện Khí vẫn chưa thể tuyệt cốc, đành phải nhờ người ngày ngày tiếp tế cháo loãng. Không chỉ cần châm cứu liên tục để duy trì sinh mạng cho gã, y còn phải thường xuyên bắt mạch đề phòng hỏa độc tái phát, quả thực vô cùng phiền toái.

Trong lòng Trang Vô Đạo trăm mối tơ vò, nhưng đó cũng chỉ là sự hồ nghi. Thực tế, y chẳng mấy để tâm đến chuyện sống chết của gã đạo sĩ vô danh này. Ý y đã quyết, chậm nhất là một tháng sau, trước khi khởi hành tới bản sơn Ly Trần, nếu gã vẫn chưa tỉnh lại thì cứ theo ý định của Tần Phong mà dứt khoát đem bán đi. Thân thể gã không bị Thạch Minh làm cho tàn tạ, chắc hẳn sẽ bán được giá hời.

Sau khi đứng dậy, Trang Vô Đạo cảm thấy khí huyết trong người cuồn cuộn như triều dâng, tinh thần vẫn vô cùng phấn chấn. Nếu không vì khối hỏa khí nóng rực đang tích tụ trong lồng ngực, trạng thái cơ thể y lúc này có thể nói là hoàn hảo.

Mọi chuyện giờ đã khác hẳn hai tháng trước, khi đó mỗi lần tu hành Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh đều khiến y kiệt sức. Hiện tại, môn tâm pháp này không những không làm hao tổn tâm thần mà còn giúp y khôi phục tinh thần lực.

Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh mượn tinh hoa của nhật nguyệt để tu luyện. Tu sĩ theo môn pháp này càng về đêm chân khí càng dồi dào, uy lực pháp thuật theo đó cũng mạnh mẽ hơn, còn ban ngày công lực sẽ bị suy giảm vài phần. Phải đợi đến khi đạt tới Tam Trọng Thiên, tu vi mới không còn bị ảnh hưởng bởi ánh nắng.

"Nghe nói tu sĩ khi tu luyện có thành tựu thì không cần ngủ nghỉ, mỗi ngày chỉ cần nhập định tọa thiền một hai canh giờ là có thể phục hồi tinh thần. Hiệu quả này so với giấc ngủ của người thường còn tốt hơn gấp trăm lần, quả nhiên danh bất hư truyền. Khi tọa thiền, cả người nhẹ nhàng thanh thoát, tựa như vừa dùng Cực Huyễn Thảo, thật là một loại hưởng thụ tuyệt vời. Tương truyền có những vị đại năng Kim Đan hễ nhập định trong động phủ là kéo dài hơn mười năm, nếu không gặp chuyện vạn bất đắc dĩ sẽ không chịu tỉnh lại. Lúc trước nghe thấy thật huyền diệu khó tin, nay xem ra đúng là có chuyện như vậy."

Rời khỏi hậu hoa viên, ánh mắt Trang Vô Đạo vô tình nhìn về phía gian nhà trong tiểu viện. Trong lòng vẫn không nguôi bận tâm, y do dự một lát rồi cũng bước vào trong.

Gã đạo sĩ vô danh kia vẫn nhắm nghiền hai mắt, không có dấu hiệu gì là sắp tỉnh lại. Thế nhưng khi Trang Vô Đạo tiến đến bắt mạch, y lại khẽ "hử" một tiếng kinh ngạc. Luồng dị lực vốn bảo hộ tâm mạch của đối phương giờ đã biến mất, chân khí của y có thể thuận lợi tiến vào bên trong để thăm dò tường tận.

Trong chớp mắt, vài đạo phù văn huyền ảo không trọn vẹn hiện lên trong tâm trí Trang Vô Đạo.

"Hửm? Thì ra là vậy, đây chính là Tỏa Tâm Hộ Thần Phù. Chẳng trách sau khi bị Thạch Minh Tinh Diễm nhập thể, gã vẫn giữ được một tia sinh cơ để không bị hóa đá. Kiếm chủ, người có khả năng luyện chế loại bùa chú này ít nhất phải đạt tới tu vi Kim Đan hậu kỳ. Mỗi tấm bùa khi luyện thành đều tiêu tốn khoảng mười năm đạo hạnh, tuyệt đối không dễ dàng có được."

"Kim Đan hậu kỳ?"

Trang Vô Đạo hít một hơi lạnh: "Vân Nhi, ý của ngươi là gã này rất có thể là hậu bối thân quyến hoặc đệ tử của một vị cao nhân Kim Đan hậu kỳ sao? Đúng rồi, hiện giờ linh lực của Tỏa Tâm Hộ Thần Phù đã cạn kiệt, đối với gã rốt cuộc là họa hay phúc?"

"Là phúc chứ không phải họa."

Vân Nhi lạnh lùng giải thích: "Tỏa Tâm Hộ Thần Phù tuy có thể bảo vệ sinh mạng nhưng cũng giam cầm tâm thần khiến hắn khó lòng hồi phục. Hiện giờ linh lực đã cạn, phỏng chừng chậm nhất một hai ngày nữa gã sẽ tỉnh lại. Chỉ có điều đối với Kiếm chủ, chuyện này chưa hẳn là điềm lành."

Trang Vô Đạo ngẩn người, lòng thoáng hồ nghi, sau đó nghe Vân Nhi tiếp tục nói: "Kiếm chủ có chắc chắn người ngươi cứu là bậc chính nhân quân tử, biết đền ơn đáp nghĩa không? Tu sĩ trên đời phần lớn đều là hạng tâm địa bạc bẽo. Sau khi tỉnh lại, nếu gã là kẻ tính tình ôn hòa thì còn tốt, cùng lắm chỉ lặng lẽ rời đi không để lại dấu vết. Nhưng nếu là kẻ ác tâm địa hiểm độc, nói không chừng gã còn lấy oán báo ân, giết người để hả giận. Nếu ngươi muốn ban ơn để mong cầu báo đáp, e rằng đã tính sai nước cờ rồi."

Trang Vô Đạo nghe vậy liền mỉm cười. Theo thời gian, tâm trí của kiếm linh này dường như ngày một lanh lợi hơn. Không còn giống như lúc ban đầu, tuy cao ngạo thoát tục nhưng lại có phần khờ khạo.

"Cho nên ta mới không để ngươi trừ sạch hỏa độc, định bụng chờ gã tỉnh lại rồi mới liệu đường xử lý. Khi đó nếu gã nảy sinh ác niệm, ta tự có cách đối phó."

Nói xong, Trang Vô Đạo lại sang sảng cười lớn: "Ngươi cứ yên tâm! Huynh đệ kia của ta có con mắt nhìn người rất tinh tường, chưa bao giờ lầm. Đã chịu ra tay cứu gã, ắt hẳn phải có lý do. Ngươi nhìn chân khí trong cơ thể gã mà xem, thuần chính vô cùng, không hề có nửa phần tà khí. Dù gã không phải bậc quân tử chính nhân thì cũng tuyệt đối không phải kẻ gian ác."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...