Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 190: Mệnh Thế Thần Thông 190

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trang Vô Đạo chỉ cảm thấy chính giữa đôi mày bỗng truyền đến một cảm giác mát lạnh, sau đó dường như có một dòng suối chảy vào, men theo kinh mạch huyệt đạo lan ra khắp bốn phía, thấm vào tay chân cùng ngũ tạng. Toàn thân y khoan khoái nhẹ nhàng, sung sướng khôn tả, ngay cả cảm giác bỏng rát trong ngực bụng cũng thoáng dịu đi.

Nhưng đúng lúc này, vị trí giữa đôi mày y bỗng rung động một hồi, tựa như có một ngón tay vừa điểm vào đó, mang theo ý niệm mãnh liệt của chủ nhân.

"Hả? Đây là Ẩn linh căn, Thổ Linh Thiên phẩm!"

Trang Vô Đạo mờ mịt một hồi rồi chợt nhớ ra, mấy ngày trước y đã dùng bí pháp Vân Nhi dạy để hòa nhập Kim Tuyền Ti Thảo vào cơ thể.

Người này đã phát hiện ra sao? Cú điểm chỉ vừa rồi đã dò ra căn cốt mà y dày công che giấu? Chẳng phải nghe nói Ẩn linh căn cần loại bí pháp tiêu hao cực lớn mới có thể dò xét được sao?

Giọng nói kia im bặt, ngón tay đặt trên trán y cũng thu về. Sau đó, luồng khí cơ kia lặng lẽ rời xa, hoàn toàn biến mất không còn dấu vết.

Trang Vô Đạo lại chìm vào mê man, không biết qua bao lâu ý thức mới dần hồi tỉnh. Vừa mở mắt, y đã vội vàng lướt ra ngoài cửa.

Bấy giờ trời đã rạng sáng, Trang Vô Đạo lao vào gian phòng khách kế bên nhưng chỉ thấy trên giường trống không, vị đạo sĩ lai lịch bất minh kia đã chẳng thấy bóng dáng. Sắc mặt Trang Vô Đạo lập tức biến đổi, hết xanh lại trắng.

"Người vừa rồi là hắn?"

"Chắc chắn là vậy." Vân Nhi quả quyết đáp: "Lúc chân nguyên của hắn rót vào người ngươi, đúng là dấu hiệu riêng của Thượng Tiêu Ngự Lôi Chân Pháp."

Trang Vô Đạo ngẩn người hồi lâu mới cất giọng trách móc: "Lúc đó vì sao không gọi ta dậy? Với sức của ngươi chắc chắn làm được."

"Người này đối với Kiếm chủ không có sát ý, công lực lại sâu không lường được. Nếu hắn muốn gặp Kiếm chủ lúc đang say ngủ, vậy thì người cứ ngủ yên là hơn."

Giọng Vân Nhi trong trẻo mà lạnh lẽo, thoảng chút bất đắc dĩ: "Cho dù Kiếm chủ tỉnh lại thì đã sao? Nếu hắn muốn ra tay sát hại, ta cũng đành chịu, huống hồ là người?"

"Hừ, cũng chỉ là Luyện Khí cảnh bát Trọng Lâu mà thôi."

Trang Vô Đạo lẩm bẩm, nhưng y thừa biết vị đạo sĩ kia e rằng công lực không chỉ dừng ở đó.

Trình độ võ học của Khinh Vân Kiếm Linh vốn đã đạt tới mức xuất thần nhập hóa, cao siêu khôn lường. Thế nhưng tài tình đến mấy, khi vận dụng qua thân thể với tu vi hiện thời của Trang Vô Đạo cũng khó tránh khỏi để lộ sơ hở. Nếu để Vân Nhi điều khiển, việc thắng một đạo sĩ Luyện Khí cảnh bát Trọng Lâu thông thường chẳng có gì khó, thậm chí với Cửu Trọng Lâu cũng có vài phần cơ hội. Nhưng nếu đối phương đạt tới tầng mười hay tầng mười một, dẫu là Vân Nhi cũng đành thúc thủ vô sách.

Chưa kể thời gian duy trì ngày một ngắn lại, chỉ chừng một khắc đồng hồ. Nếu Vân Nhi đã nói không làm gì được, vậy tu vi của vị đạo sĩ kia tuyệt đối không thể chỉ là bát Trọng Lâu.

Chẳng lẽ là vị kia?

Trang Vô Đạo gần như theo bản năng liền nghĩ tới người mà cả hai tông môn Ly Trần và Di Sơn đều đang ráo riết truy tìm. Dù còn nhiều điều ngờ vực nhưng không phải không có khả năng. Dựa theo khẩu khí của người này, ắt hẳn là môn đệ tông Ly Trần không còn nghi ngờ gì nữa.

"Người này cũng coi như biết ơn đáp nghĩa, lần này Kiếm chủ nhận được lợi ích không nhỏ. Linh Minh Thần Lộ là thứ vô cùng quý hiếm với cảnh giới hiện tại của người."

"Linh Minh Thần Lộ? Đó là thứ gì?"

Trang Vô Đạo buột miệng hỏi, đoạn lập tức nhớ lại luồng khí mát lạnh trên trán lúc mê man.

"Kiếm chủ cứ nhắm mắt lại, thử dùng thần niệm cảm nhận xung quanh xem sao."

Trang Vô Đạo thuận theo nhắm mắt lại. Một thoáng sau, y bừng mở mắt, ánh mắt ngập tràn vẻ kinh ngạc.

Tu luyện Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh có thành tựu khiến thần niệm của y mạnh lên nhiều, nhưng trước đó cũng chỉ thi triển được vài phép thuật Nhất giai hạ phẩm, hoặc cảm nhận hiểm nguy rình rập chung quanh. Thế nhưng vừa rồi khi nhắm mắt, y đã có thể thấy rõ cấu trúc gian phòng trong phạm vi mười trượng, nhìn được hình dáng sơ lược của cỏ cây, thậm chí là cả lũ kiến trùng nhỏ bé.

Cảm giác ấy tựa như y vừa có thêm một đôi mắt nữa vậy.

Vân Nhi tiếp lời giải thích: "Linh Minh Thần Lộ là linh vật Tam giai thượng phẩm, chỉ một giọt đã trị giá bằng một viên Trúc Cơ đan. Người mà ngươi cứu tỉnh lại hào phóng cho đến chín giọt. Truyền rằng dùng thứ này gột rửa thần niệm quanh năm, chỉ cần chín mươi chín giọt là có thể mở ra một ngụy Linh Khiếu, tu thành phép thiên nhãn. Phép này không chỉ phá giải mọi ảo thuật dưới cảnh giới Nguyên Anh, mà còn giúp ngươi gột rửa hỏa độc, khiến quá trình ngưng tụ Thạch Minh Tinh Diễm hỏa chủng sau này không bị quấy nhiễu."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...