Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 191: Mệnh Thế Thần Thông 191

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Vân nhi thản nhiên đáp: "Nếu không phải nhờ sức mạnh kỳ lạ của thứ này, hắn đã chẳng thể nhận ra 'Siêu phẩm Ẩn Linh Căn' trong cơ thể ngươi."

Trang Vô Đạo bật cười, đoạn lại thấy có điều kỳ quái: "Nếu trên người hắn có bảo vật, ắt hẳn đã sớm bị Tần Phong vơ vét sạch sẽ. Linh Minh Thần Lộ này, hắn tìm được từ chốn nào?"

Vân nhi lặng thinh hồi lâu, chẳng nói thêm lời nào. Trang Vô Đạo cũng lập tức giật mình bừng tỉnh, trong mắt thoáng hiện tia nhìn khác thường.

Tu sĩ Kim Đan trong truyền thuyết đã có thể tự mở ra không gian riêng!

Kim Đan? Tu sĩ vô danh kia quả thật là tu sĩ Kim Đan sao?

Trong đầu Trang Vô Đạo rối như tơ vò, tâm thần bất định. Sau đó, dẫu y luyện quyền trong động rèn luyện công pháp cũng chẳng thể nào tập trung, mãi cho đến khi Tần Phong, Cổ Dục và Bắc Đường Uyển Nhi cùng tìm đến.

Đứng ngoài động quan sát một chốc, Bắc Đường Uyển Nhi liền chau mày: "Hôm nay ngươi làm sao thế? Quyền pháp mềm mại yếu đuối tựa như nữ tử, thế này thà đừng luyện còn hơn!"

Trang Vô Đạo thầm than trong lòng, dứt khoát thuận thế thu quyền. Kế đó, y chợt nảy ra một ý, hiếu kỳ cất tiếng: "Phải rồi, vị Hoa Anh đạo nhân kia của Ly Trần Tông, các ngươi đã tìm thấy chưa? Lẽ nào lâu như vậy vẫn bặt vô âm tín?"

"Hoa Anh? Đã tìm được rồi."

Nhắc đến người này, Bắc Đường Uyển Nhi tức thì chau mày, vẻ mặt đầy ưu tư: "Mười ngày trước, rốt cuộc cũng tìm được vị sư thúc này ở khúc sông Tùng Giang, cách đây một trăm hai mươi dặm. Chỉ có điều, người vẫn luôn mê man bất tỉnh, trên thân có ít nhất mười vết thương hiểm nghèo, Ly Trần Tông trên dưới đều đành bó tay. Sư phụ tương lai của ta nói với thương thế này, dẫu là Đại La Kim Tiên giáng trần e rằng cũng khó lòng cứu sống. Hiện giờ chỉ có thể dùng tiên dược để kéo dài chút hơi tàn mà thôi."

Trang Vô Đạo nghe vậy sững người, thầm nghĩ thì ra kẻ đó không phải Hoa Anh. Y lại nghĩ đến Ly Trần Tông phen này há chẳng phải chịu tổn thất nặng nề sao?

Một đổi ba trông như món hời, nhưng lẽ đời nào tính toán đơn giản như thế. Ba vị tu sĩ Kim Đan kia của Di Sơn Tông vốn có đạo hạnh đã tới hồi kết, chỉ chờ một hai trăm năm nữa tuổi thọ cạn kiệt là sẽ về với cát bụi. Trái lại, vị Hoa Anh nọ nghe đồn là tu sĩ Kim Đan trẻ tuổi nhất của Ly Trần Tông, cũng là người có nhiều hy vọng đột phá Nguyên Anh cảnh nhất trong những năm gần đây.

"Vậy dạo này Ly Trần Tông còn có tu sĩ Kim Đan hay Trúc Cơ nào khác biến mất không?"

"Có mấy người Luyện Khí cảnh đã thiệt mạng, Trúc Cơ cảnh cũng có người bị thương, nhưng tuyệt nhiên không ai mất tích cả."

Bắc Đường Uyển Nhi lộ vẻ lạ lùng, hỏi: "Ngươi hỏi những chuyện này làm gì? Ta nhớ khi trước kể cho ngươi nghe, ngươi đều chẳng buồn để tâm."

Trang Vô Đạo cũng biết mình có phần đường đột, đành cười khổ giải thích: "Người mà Tần Phong cứu về sáng sớm nay đã bỗng dưng biến mất. Ta từng cảm nhận được trong kinh mạch hắn có luồng điện quang lượn lờ, võ công của người này rất có thể chính là Thượng Tiêu Ngự Lôi Chân Pháp!"

Lời vừa dứt, sắc mặt Tần Phong và Cổ Dục đều khẽ biến. Nhất là Cổ Dục, hắn vốn có trọng trách canh giữ an toàn cho Trang Vô Đạo, mọi nhất cử nhất động trong sân nhỏ này hắn chưa từng một khắc xao lãng.

Vị tu sĩ vô danh nọ ngay dưới mắt hắn lại có thể biến mất không một dấu vết, chẳng để lại tiếng động nhỏ nào. Thậm chí đến giờ phút này hắn vẫn chẳng hề hay biết điều gì khác thường, sự việc này sao không khiến người ta kinh hãi cho được.

"Ngươi nghi ngờ hắn là đệ tử Ly Trần Tông? Người này quả có chút kỳ quái, ngay cả đóa Thạch Minh Tinh Diễm kia, đến Trúc Cơ đỉnh phong cũng khó lòng chịu đựng."

Bắc Đường Uyển Nhi cũng lập tức hiểu ra vấn đề, nàng trầm ngâm một chốc rồi khẽ lắc đầu: "Hẳn là không phải. Luyện Khí tầng tám ít nhất cũng là đệ tử nội môn, mất tích suốt hai tháng trời, Ly Trần Tông trên dưới ắt đã sớm hay biết. Mà nói đi cũng phải nói lại, kẻ đó quả thật là do ngươi cứu sống sao? Có khi nào hắn sợ phô trương thanh thế nên đã lẳng lặng chuồn đi rồi?"

Đây dĩ nhiên chỉ là lời bông đùa, mấy ngày qua Bắc Đường Uyển Nhi đã tận mắt chứng kiến Trang Vô Đạo trục xuất toàn bộ tàn lửa của Thạch Minh Tinh Diễm từ trong cơ thể của tu sĩ vô danh kia ra ngoài.

Nhắc đến Thạch Minh Tinh Diễm, ánh mắt Bắc Đường Uyển Nhi lại thoáng nét ưu tư: "Người này gốc gác bí ẩn, đi thì cứ mặc hắn đi, chẳng cần bận tâm. Ngược lại là Vô Đạo sư huynh, huynh đã thu nạp toàn bộ tàn lửa Thạch Minh Tinh Diễm, nung nấu suốt chín ngày qua. Tính ra chậm nhất là tối nay có thể ngưng tụ thành hỏa chủng, không biết huynh nắm được mấy phần chắc chắn?"

Trang Vô Đạo không khỏi mỉm cười. Y nhờ sức mạnh của Thạch Minh Tinh Diễm để tu luyện Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh, đột phá Luyện Khí tầng thứ năm, việc này có lẽ giấu được kẻ khác nhưng tuyệt không qua nổi mắt Cổ Dục. Công phu thăng tiến chẳng thể nào che giấu, nên y dứt khoát thể hiện rõ cho mọi người cùng hay.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...