Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 206: Mệnh Thế Thần Thông 206

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Hỏa Điệp? Đây là phép thuật gì?"

"Chẳng phải phép thuật, chắc chắn là một loại thần thông huyền diệu!"

"Ta nghe đồn Mạc tiên sinh ở thành Bắc cũng biết một loại Hỏa Điệp thuật, hình như người này tu luyện Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh."

"Hỏa Điệp của Mạc tiên sinh làm sao có được thần uy cỡ này? Hôm đó chẳng phải lão ta đã bị Trang Vô Đạo đánh chết chỉ bằng một chưởng hay sao?"

"Nội ngoại linh lực cùng tu, không ngờ Trang Vô Đạo này lại tu luyện cả ba con đường cùng lúc. Ngưu Ma Nguyên Bá Thể, Hàng Long Phục Hổ, Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh. Nghe nói y còn khôi phục được phần nào Đại Soái Bi, Lục Hợp Hình Ý Quyền cùng Cầm Long Thủ. Hắn ta rốt cuộc đã luyện bao nhiêu công pháp? Mà môn nào cũng đạt tới cảnh giới ấy sao?"

"Đã có đến ba loại thần thông huyền diệu, rốt cuộc hắn ta đã khai mở được bao nhiêu Linh Khiếu?"

Lại một tiếng "ầm" vang dội, con Xích Dương Hỏa Hạt thứ hai cũng nổ tan xác. Hàng trăm con Hỏa Điệp tức thì tỏa ra tứ phía, tiếp tục lượn lờ giữa không trung, dáng vẻ yêu kiều mà vẫn khiến người ta không khỏi rùng mình kinh sợ.

Sắc mặt Phí Tu Thần biến đổi, lòng chẳng còn chút chần chừ. Thân hình hắn ta như gió lốc, xoay người định phóng xuống đài. Bầy Tinh Hỏa Thần Điệp này đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu tiêu tan, sau khi hút lấy hỏa lực từ Xích Dương Hỏa Hạt, uy lực đã tăng đến mức khôn lường.

Bấy giờ hắn ta tuy vẫn còn một môn ngụy thần thông chưa dùng tới, song cũng tự thấy chẳng thể xoay chuyển bại thành thắng. Đã không thể thắng, một khi bầy Hỏa Điệp này xử lý xong con Xích Dương Hỏa Hạt cuối cùng rồi lao xuống, Phí Tu Thần hắn chắc chắn sẽ mất mạng. Lúc này, chỉ có thoát xuống đài mới mong tìm được một đường sống.

Thế nhưng, tay chân hắn ta thoắt cái như bị một sức mạnh kỳ lạ níu giữ, thân hình khựng lại. Cùng lúc đó, giọng nói thản nhiên của Trang Vô Đạo từ sau lưng vọng đến.

"Ta và ngươi chưa phân sinh tử, Phí huynh đã muốn chạy trốn sao?"

Phí Tu Thần chẳng buồn để tâm, cố sức vùng vẫy. Trang Vô Đạo thi triển vốn không phải môn ngụy thần thông gì, chỉ là sức hút kéo thông thường. Hắn ta khẽ vận sức, lập tức thoát được.

Nhưng đúng lúc này, Phí Tu Thần lại thấy đôi chân nặng trịch, không sao nhúc nhích nổi.

Hắn ta vội cúi nhìn, chỉ thấy từ thắt lưng trở xuống đã phủ một lớp đá màu xám tro. Mà trên hai chân, chẳng biết tự lúc nào đã có sáu con Hỏa Điệp bám chặt. Lớp đá ấy chỉ phủ hờ bên ngoài, chưa thấm vào da thịt, nhưng cũng đủ giữ chân Phí Tu Thần trong giây lát, khiến hắn ta nhất thời chẳng thể nhích thêm nửa bước.

Khi tiếng nổ thứ ba vang lên, vô số Hỏa Điệp đã ào xuống trong thoáng chốc, gần như trùm kín lấy Phí Tu Thần.

Bấy giờ Phí Tu Thần đã kinh hãi tột cùng, nỗi tuyệt vọng trào dâng ngập lòng. Dẫu hắn ta vung đôi chưởng tạo thành từng luồng kình phong cũng chẳng sao ngăn nổi bầy Hỏa Điệp đang áp tới. Mỗi con bị đánh tan lại tức khắc tụ lại, hỏa lực vẫn vẹn nguyên như cũ.

Trái lại, hai tay hắn ta cũng dần bị lớp đá xám tro bao phủ. Thân thể ngày một nặng nề, trong ngũ tạng dường như có lửa thiêu, chân nguyên trong kinh mạch bị bào mòn từng chút một. Cảm giác đớn đau khôn tả ấy tựa như đang phải chịu cực hình lăng trì.

Phí Tu Thần rốt cuộc không chịu nổi, thét lên một tiếng thảm thiết nhưng vẫn chẳng thể động đậy. Khi toàn thân sắp bị bầy Hỏa Điệp trùm kín hoàn toàn, hắn ta khó nhọc quay đầu, ánh mắt đầy vẻ phức tạp nhìn về phía Trang Vô Đạo. Khẩn khoản, van nài, căm hờn lại hối tiếc, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trang Vô Đạo vẫn mặt lạnh như băng, chắp tay sau lưng đứng yên như không thấy gì cả. Y lặng lẽ nhìn Phí Tu Thần ở phía đối diện bị đám Tinh Hỏa Thần Điệp hoàn toàn nuốt chửng.

Vị giáo tập của Học Quán đứng bên làm trọng tài không khỏi chau mày, cất tiếng: "Trang Vô Đạo, ngươi chưa từng nghe câu 'tha được thì nên tha người' sao? Ngươi đã thắng, cớ gì phải xuống tay tàn độc như vậy? Tuổi còn nhỏ mà thủ đoạn hiểm ác nhường này, e rằng không phải đường ngay lẽ phải!"

Trang Vô Đạo liếc xéo ông ta, chẳng hề động lòng, cũng không dừng tay: "Ta và hắn đã ký sinh tử trạng, trên lôi đài này chính là sống chết không màng! Xin hỏi giáo tập, hôm nay ta có phá lệ lần nào chăng?"

Giáo tập kia nghe vậy thì sững người, Trang Vô Đạo lại cười khẩy hỏi tiếp: "Chỉ cho phép hắn ép ta ký sinh tử trạng, lại không cho ta đánh chết hắn, chẳng hay đây là đạo lý gì?"

Hỏi xong, Trang Vô Đạo chẳng buồn để tâm nữa. Người này rõ ràng thiên vị, đơn giản vì thấy Phí Tu Thần sở hữu Tam phẩm tiên căn, tiếc nuối một bậc tài hoa nên không đành lòng để hắn ta bỏ mạng dưới tay y mà thôi.

Nhưng nếu hôm nay Phí Tu Thần thắng, liệu ông ta có chừa cho y một con đường sống chăng?

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...