Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 210: Mệnh Thế Thần Thông 210
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
"Trong trận chiến này, rốt cuộc ngươi vẫn cố tình tỏ ra yếu thế sao?"
Bắc Đường Uyển Nhi cũng dần hiểu ra, nếu quả thực như vậy thì không thể không thừa nhận Trang Vô Đạo rất cao tay. Sau trận này, ngay cả nàng là người tường tận gốc gác của y cũng không khỏi canh cánh trong lòng, huống chi là Cổ Nguyệt gia?
"Nguyệt Thần Kiếm của Cổ Nguyệt Minh cần đợi đến khi đêm về trăng tỏ mới phát huy uy lực lớn nhất. Ngươi e ngại hắn cố tình kéo dài trận đấu chờ đến lúc đó, nên mới cố ý làm vậy để nhử hắn ra tay trước khi ngươi kịp 'hồi phục' sao? Vả lại, hôm nay trời vạn dặm mây đen, lại đúng vào rằm tháng mười, trăng tròn vằng vặc ——"
Người tu luyện Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh phải đợi đến giờ Tý mới có thể phát huy chiến lực mạnh nhất. Nguyệt Thần Kiếm của Cổ Nguyệt gia cũng tương tự, cần lúc tinh hoa khí trăng nồng đượm nhất mới có thể đưa kiếm pháp lên cảnh giới tuyệt đỉnh.
Bấy giờ, trận tranh tài của tám vị anh hùng còn lại ba lượt đấu. Cổ Nguyệt Minh hoàn toàn có thể kéo dài thời gian giao đấu với Trang Vô Đạo cho đến khi đêm xuống, lúc chiến lực của hắn đạt tới đỉnh cao. Tuy nhiên, cũng có thể hắn sẽ thừa dịp thần thông huyền thuật của Trang Vô Đạo chưa kịp hồi phục mà nóng lòng muốn giải quyết đối thủ.
Trang Vô Đạo nghe vậy chỉ im lặng. Trận đầu thi triển hai loại huyền thuật, y cố nhiên có ý nhử Cổ Nguyệt Minh khinh suất, nhưng mặt khác cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Thực lực của Phí Tu Thần rất mạnh, quả thực chẳng kém y bao nhiêu. Nếu không dùng Tinh Hỏa Thần Điệp để phân định hơn thua, hai bên ngang tài ngang sức muốn rõ thắng bại ít nhất cũng phải kéo dài một hai khắc đồng hồ, hao tổn vô số khí lực.
Trong trận này, y chỉ bộc lộ tu vi Luyện Khí tầng hai là bởi tiến cảnh quá nhanh. Một khi vận dụng quá nhiều sức mạnh, chân nguyên tất sẽ khó bề kìm giữ. Chỉ có nhờ sức mạnh của Kiếm Linh Vân Nhi kìm hãm, y mới có thể dốc toàn lực ứng phó, song thời gian lại vô cùng eo hẹp, nhiều nhất cũng chỉ được nửa canh giờ.
Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, y tuyệt đối không muốn dùng đến tuyệt kỹ này khi đối đầu với Phí Tu Thần. Thà rằng lãng phí một hai thức thần thông huyền diệu, y cũng chẳng hề tiếc nuối. Hôm nay tái ngộ Cổ Nguyệt Minh, trực giác mách bảo y rằng thực lực của hắn e còn vượt xa Phí Tu Thần, đây mới chính là kình địch thật sự!
"Thật ra lúc này ta lại càng muốn biết, mình rốt cuộc đã đắc tội vị tuần tra sứ kia ở chỗ nào, mà ông ta lại có thể chấp thuận sinh tử thư của Phí Tu Thần?"
Đối với Lý Sùng Trinh, Trang Vô Đạo tự xét mình chưa từng gần gũi nhưng cũng không dám đắc tội. Điều duy nhất có thể khiến vị tuần tra sứ này phật lòng là suốt hai tháng qua y đều bế quan tại gia để dung luyện Thạch Minh Tinh Diễm, chẳng hề đến Học Quán trình diện. Nhưng chuyện này đâu chỉ riêng mình y, mấy tháng nay những kẻ nuôi mộng vào ba hạng đầu đều ẩn mình khổ tu, nào có ai đặt chân tới Học Quán. Nếu nói vì vậy mà đắc tội thì e rằng có phần khiên cưỡng.
Bắc Đường Uyển Nhi gạt đi vẻ cợt nhả, lạnh giọng nói:
"Kẻ khiến ông ta chướng mắt chẳng phải Trang Vô Đạo ngươi, mà là Bắc Đường gia ta đã làm gai mắt vị kia! Thế lực Di Sơn Tông một khi triệt thoái hoàn toàn khỏi Đông Ngô, với sự trù phú của Việt Thành này, Ly Trần Tông ắt sẽ muốn tự mình lập đạo quán. Vị kia phụng mệnh tạm thay quyền quán chủ Ly Trần Học Quán, chỉ cần trong thời gian tại vị không để xảy ra sơ suất gì, vậy thì vài năm nữa, kẻ chưởng quản mọi việc của đạo quán Việt Thành mười phần thì đến tám chín vẫn là vị tuần tra sứ ấy. Ông ta nâng đỡ Cổ Nguyệt gia chẳng qua cũng là để phòng xa, tránh cho Bắc Đường gia ta một mình một cõi, khó bề chi phối mà thôi."
Nói đến đây, Bắc Đường Uyển Nhi bỗng sực tỉnh. Trang Vô Đạo chẳng phải kẻ khờ khạo, trái lại còn vô cùng thông tuệ, chỉ là phần lớn tâm trí đều đặt vào việc nghiên cứu võ đạo. Nhưng chuyện rành rành như thế, với trí óc của y lẽ nào lại không sớm tỏ tường? Dẫu y không nghĩ ra, Tần Phong ắt cũng sẽ nhắc nhở.
Nay y hỏi vậy rõ là có ẩn ý khác. Chẳng lẽ y muốn nhắc khéo nàng rằng lần này mình vì Bắc Đường gia mà phải trả cái giá không nhỏ? Nếu quả thực như vậy, thật khiến nàng thấy thất vọng.
Trang Vô Đạo lại cười, đoạn chuyển chủ đề:
"Cổ Nguyệt gia kia cố nhiên nền tảng sâu dày, gần đây thực lực phục hồi cũng hết sức mau lẹ, song trong một sớm một chiều vẫn chưa đủ để uy hiếp Bắc Đường thế gia các ngươi. Việt Thành này dẫu không có Cổ Nguyệt vẫn còn đó Bách Binh Hạ thị, còn Lâm thị cùng Khổng thị. Có Ly Trần Tông chống lưng, việc bọn họ trỗi dậy chẳng khó, lại có thể tạo thế cân bằng cho tông môn ở Việt Thành. Ta thực không hiểu nổi, cớ sao các ngươi lại cố chấp nhất quyết phải diệt trừ Cổ Nguyệt gia cho bằng được?"
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook