Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 217: Mệnh Thế Thần Thông 217
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Khoảnh khắc ấy, thân hình Cổ Nguyệt Minh khẽ chao đảo. Ánh trăng tinh lực vốn đang tụ lại cũng hơi ngưng trệ, suýt nữa thì tan rã.
"Hả? Đây là cái gì?"
Con ngươi Hạ Miêu co rút, lão tức thì hít một hơi khí lạnh: "Là Cầm Long Kình?"
Kiếm pháp của Cổ Nguyệt Minh đã qua trăm nghìn lần rèn luyện, vốn không thể có sơ suất. Đây là do một lực hút bất ngờ gây ảnh hưởng khiến thân hình không thể tự chủ, dẫn tới kiếm thế tan vỡ.
Dưới đài tỷ võ, không ít người sành sỏi cũng nhận ra điều bất thường, tiếng kinh hô nhất thời vang lên bốn phía.
"Cầm Long Kình, Cầm Long Thủ, đây chẳng phải tuyệt học độc môn của Trấn Long Tự hay sao?"
"Ta thấy hắn vừa ra đòn rõ ràng chỉ là quyền pháp Hàng Long Phục Hổ tầm thường, cớ sao lại có sức mạnh của Cầm Long Kình?"
"Chẳng lẽ kẻ này đã được chân truyền của Trấn Long Tự?"
Sắc mặt Hạ Miêu tái nhợt. Ban đầu hắn cũng ngỡ Trang Vô Đạo được chân truyền Cầm Long Thủ của Trấn Long Tự, nhưng một lát sau mới nhìn rõ ngọn ngành.
Đó không phải Cầm Long Thủ, mà là Trang Vô Đạo đã kết hợp Hàng Long Phục Hổ Quyền cùng sức mạnh Từ Nguyên của Ngưu Ma Nguyên Bá Thể để tạo ra năng lực hút kéo này. Chẳng rõ y đã nắm giữ bí kỹ này ra sao, song nếu bàn về uy lực, e rằng không hề kém cạnh Cầm Long Thủ chân chính.
Trước đây hắn chỉ biết Trang Vô Đạo luyện thành Ngưu Ma Nguyên Bá Thể - một môn ngoại công thượng thặng, nhờ đó mới có thể quét sạch cường địch trong trận chiến ở ngõ Đông Thuyền. Hắn không ngờ rằng y còn nắm giữ môn quyền pháp kỳ lạ như vậy.
Trên đài tỷ võ, sắc mặt Lý Sùng Trinh cũng biến đổi liên tục.
Cầm Long Kình? Hắn nhớ rõ ba ngàn năm trước, một vị tổ sư của Ly Trần Tông là Huyền Quang chân nhân từng muốn dùng ba bộ công pháp truyền thừa hoàn chỉnh bậc Tam phẩm siêu phàm để trao đổi Cầm Long Thủ với Trấn Long Tự, nhưng rốt cuộc lại thất bại trở về.
Sau cùng, tổ sư bất đắc dĩ chỉ tìm được một bộ Hàng Long Phục Hổ quyền pháp phỏng theo Cầm Long Thủ, nhưng không cách nào luyện ra được Cầm Long Kình. Mà trên đời, nếu bàn về pháp thuật khắc chế, Cầm Long Thủ quả thực có thể xếp trong mười hạng đầu.
Dù kiếm thế bị phá, thần sắc Cổ Nguyệt Minh vẫn trầm tĩnh như thường, không chút hoảng sợ. Dường như tình cảnh trước mắt đã sớm nằm trong dự liệu của hắn.
Kiếm quang rợp trời vừa chuyển, hơn mười đạo hồ quang sắc bạc loang loáng quét ra, phá tan từ lực đang hút kéo của Trang Vô Đạo. Tiếp đó, một nhát kiếm mạnh mẽ chém xuống, toàn bộ ánh trăng tích tụ trên thân kiếm đồng loạt bùng phát.
"Ngụy Vô Song, Tựa Vầng Trăng!"
Trong mắt Trang Vô Đạo, thời gian dường như ngừng lại, chỉ thấy một vầng trăng bạc rơi thẳng xuống đất. Khoảng không gian hơn một trượng này như bị kiếm quang của Cổ Nguyệt Minh chia làm hai mảnh, mạnh mẽ bổ nứt.
Chẳng chút do dự, Trang Vô Đạo vận khởi tâm niệm khiến các huyệt đạo trong người nổ tung, bàn tay phải chợt phình to gần gấp đôi. Y tung ra một chưởng, trực diện nghênh đón.
"Ngụy Vô Song, Đại Liệt Thạch!"
"Ầm!"
Một tiếng trầm đục tựa trống trận vang lên, kiếm quang hình vầng trăng bạc tan rã trước tiên. Khí kình vỡ tung bắn ra tứ phía, xuyên thủng cả võ đài bằng gỗ sắt kiên cố. Dư chấn lan rộng ra ngoài đài tỷ võ, nếu không phải Lý Sùng Trinh kịp thời ra tay hóa giải, suýt nữa đã có mấy người xem chiến bị chém bay đầu ngay tại chỗ.
Toàn thân Cổ Nguyệt Minh chấn động bởi lực va chạm cực mạnh, bị đánh văng lùi lại mười trượng. Trang Vô Đạo cũng không khá hơn, trên bàn tay hiện ra một vệt máu sâu hoắm, lờ mờ thấy cả xương trắng.
Thế nhưng Ngưu Ma Nguyên Bá Thể hồi phục cực nhanh, chỉ trong thoáng chốc, miệng vết thương đã khép lại và ngừng chảy máu. Dù chưa lành hẳn nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến việc thi triển quyền cước của y.
Lúc này, Trang Vô Đạo không còn tâm trí để ý đến vết thương trên tay. Ngay khi kiếm quang vỡ tan, toàn thân Cổ Nguyệt Minh như được một luồng lực lạ kéo lên, bay vút lên không trung.
Hắn vọt lên độ cao hai mươi trượng, từ trên cao nhìn xuống với kiếm thế siêu phàm, càng thêm sắc bén và uy mãnh. Ánh trăng hội tụ khiến quanh thân Cổ Nguyệt Minh bao phủ một tầng hào quang bạc, khí chất phi phàm thoát tục, bên cạnh còn có mười hai luồng sáng bạc tựa trăng non ngưng tụ xung quanh.
Trang Vô Đạo híp hai mắt lại. Cổ Nguyệt Minh lơ lửng giữa không trung chính là năng lực ngự không của tu sĩ Trúc Cơ cảnh, hoàn toàn vượt ngoài tầm với của quyền cước thông thường.
Nếu là kẻ khác, trận này chỉ có thể bị động phòng thủ, nhưng y thì không. Trang Vô Đạo búng tay một cái, tức thì chín con hồ điệp lửa màu đỏ thắm từ trong tay áo y bay ra.
Một hóa hai, hai hóa ba, rồi hóa thành ngàn vạn. Chín con Tinh Hỏa Thần Điệp chỉ trong khoảnh khắc đã phân tách thành một đám mây lửa rực cháy lao vút lên cao. Dáng vẻ chúng lả lướt, bao phủ lấy vầng trăng đang tụ lại giữa tầng không.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook