Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 225: Mệnh Thế Thần Thông 225
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trang Vô Đạo khẽ lắc đầu, thân phận môn đồ đích truyền còn chưa định rõ, y không muốn đắc ý vênh váo. Dù cho Nhan Quân không được y xem như huynh đệ, nhưng những năm qua, người này lại hết lòng săn sóc y cùng bọn người Tần Phong, ân tình quả thật sâu nặng.
"Người xưa có câu, một cây chẳng làm nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Ngươi ta vào Ly Trần môn, phải đồng lòng giúp đỡ lẫn nhau mới không đến nỗi bị kẻ khác coi khinh. Huống chi sư huynh đối với huynh đệ chúng ta có ơn lớn, Trang Vô Đạo này vẫn luôn chưa có dịp đền đáp."
Nhan Quân thản nhiên nhìn Trang Vô Đạo, bất giác bật cười: "Ngươi vẫn là ngươi, chẳng đổi thay chút nào, vẫn là Trang Vô Đạo của ngày trước."
"Ta càng lúc càng chẳng hiểu nổi ngươi."
Tần Phong lộ vẻ buồn bã, nhấp một ngụm trà: "Dạo gần đây ta luôn cảm thấy ngươi cùng đám huynh đệ ngày một xa cách. Vừa nghĩ đến ngày sau huynh đệ chúng ta mỗi người một ngả, khó bề gặp lại, lòng ta lại thấy nặng trĩu."
Trang Vô Đạo lặng thinh, y nào đâu muốn vậy? Nhưng từ mấy năm trước, khi quyết tâm gia nhập Ly Trần tông, y đã biết mình cùng Tần Phong, Lâm Hàn và đám huynh đệ này rồi sẽ có ngày ly biệt.
Còn về câu "chẳng hiểu" ban nãy, hẳn là ám chỉ võ công của y dạo này tiến triển thần tốc, vượt xa dự liệu của mọi người.
Thuở trước, y cùng Tần Phong chỉ ngang tài ngang sức, bản thân có nhỉnh hơn đôi chút nhưng cũng không đáng kể. Mà giờ đây, y đã là người tu hành Luyện Khí cảnh tầng thứ năm, luyện thành bốn môn huyền thuật thần thông, được cả Việt Thành xem như kỳ tài hiếm có.
Tần Phong chưa từng gặng hỏi, rõ ràng là nghĩ rằng y có nỗi niềm khó nói nên không muốn ép uổng.
Sự tồn tại của Kiếm Linh Vân Nhi không chỉ liên quan đến đường công danh mà còn ảnh hưởng tới an nguy tính mạng. Trang Vô Đạo hiểu rõ đạo lý tài bất lộ bạch, một khi tiết lộ ra ngoài rất có thể rước lấy tai ương chết người.
Nhưng đối với Tần Phong, Trang Vô Đạo tuyệt đối không muốn giấu giếm người huynh đệ vào sinh ra tử này, chỉ là...
Trong đầu chợt nhói lên một cơn đau mơ hồ khiến Trang Vô Đạo đành tiếp tục lặng im, thầm thở dài. Đây là Lạc Khinh Vân đang cảnh cáo y. Kiếm linh Khinh Vân Kiếm không muốn sự hiện diện của mình bị kẻ khác hay biết, dẫu là Tần Phong cũng không ngoại lệ.
"Nhưng mấy năm trước khi mới quen ngươi, ta đã biết Việt Thành này rốt cuộc không giữ chân nổi ngươi. Vào Ly Trần môn, chớ có lơ đễnh. Ngươi không chỉ mang mối thù sâu nặng của bá mẫu, mà ngay cả Kiếm Y Đường chúng ta cũng phải cậy nhờ ngươi bảo bọc. Ngươi ở Ly Trần bản sơn càng vững mạnh, trên dưới Kiếm Y Đường cũng càng thêm vẻ vang."
Tần Phong không nhận ra vẻ khác thường của Trang Vô Đạo, vuốt mũi cười nhẹ, nỗi buồn dường như đã nguôi ngoai nhưng vẫn không quên dặn dò: "Tiên căn của ngươi không bì được với những bậc kỳ tài xuất chúng như Bắc Đường Uyển Nhi hay Cổ Nguyệt Minh, cần phải cố gắng gấp bội mới mong có thành tựu. Nhưng cũng đừng quá chú tâm tu luyện, thường ngày nên chịu khó suy xét nhiều hơn. Nếu bàn về mưu trí, thực ra ngươi chẳng kém ta đâu, song mấy năm nay ngươi chỉ một lòng theo đuổi võ đạo nên đầu óc ngày một trì trệ. Ta thật lo sau này ngươi đến Ly Trần bản sơn sẽ bị kẻ khác mưu hại, có khi bị bán đứng mà còn giúp người ta đếm tiền."
Đang lúc chuyện trò, ngoài sân bỗng vọng lại tiếng xôn xao.
Trang Vô Đạo kinh ngạc nhìn theo hướng có tiếng động, chỉ thấy hơn chục hộ vệ của Kiếm Y Đường vẻ mặt hoảng sợ lùi dần vào trong. Họ đang cố ngăn cản ai đó nhưng sức lực không sao địch nổi, dù không ngớt lời quát mắng vẫn bị một luồng sức mạnh lạ lùng ép phải lùi vào cổng sân.
Trang Vô Đạo nhìn ra giữa cổng, khóe môi bất giác mím chặt, trong mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo buốt xương. Y chợt hiểu ra vì sao Lý Sùng Trinh lại thay đổi thái độ với mình.
Người vừa đến là một nam tử trung niên trạc bốn mươi tuổi, vận áo gấm màu nâu sẫm, nét mặt ngay thẳng, thân hình có phần đẫy đà. Dù bị hơn chục hộ vệ cầm binh khí vây lấy, hắn vẫn chẳng hề để tâm, chỉ đảo mắt nhìn vào trong sân rồi khẽ cúi mình hành lễ với Trang Vô Đạo.
"Thẩm Lâm bái kiến Liệt thiếu gia! Lâu rồi không gặp, không biết thiếu gia dạo này vẫn bình an chứ?"
Nhan Quân sững sờ nhìn Trang Vô Đạo, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người. Hắn nhớ rõ Trang Vô Đạo mồ côi từ nhỏ, chẳng có gia thế lừng lẫy, cớ sao kẻ này lại gọi y là thiếu gia, còn tự xưng là kẻ hầu?
Hắn lờ mờ nhận ra Thẩm Lâm này công phu e rằng chẳng phải tầm thường. Việc một người lạ có thể dễ dàng tiến vào khuôn viên Kiếm Y Đường vốn canh phòng cẩn mật càng khiến người ta kinh hãi.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook