Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 233: Mệnh Thế Thần Thông 233

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Không chỉ là cảm giác quen thuộc, mà dường như còn có điều gì đó rất hệ trọng."

Vân Nhi khẽ lắc đầu. Dẫu đang ở trong giấc mộng biến hóa theo tâm ý hai người, dung nhan nàng vẫn trắng bệch: "Ta cảm thấy bất an, hình như có điềm chẳng lành sắp xảy ra. Trong tòa cung điện kia có thứ gì đó khiến ta thấy kinh sợ."

Dứt lời, Vân Nhi liền trầm mặc. Trang Vô Đạo nghe mà không hiểu, trong tình cảnh này y chẳng biết phải đáp lời hay an ủi ra sao cho phải.

May thay, một lát sau Vân Nhi đã ngẩng đầu lên, dường như đã hạ quyết tâm, ánh mắt hiện rõ vẻ kiên định: "Tốc độ tu hành hiện tại của Kiếm chủ vẫn còn quá chậm. Phải nhanh hơn nữa, càng nhanh càng tốt!"

Càng nhanh càng tốt sao?

Trang Vô Đạo trầm ngâm, ngẩn người nhìn kiếm linh trước mắt. Còn có thể nhanh hơn nữa ư?

Chỉ trong ba tháng, y từ Luyện Tủy cảnh đã tu lên tới Luyện Khí cảnh ngũ trọng lâu. Tốc độ này có thể nói là một bước lên trời, dù là thiên phẩm linh căn trong truyền thuyết e rằng cũng khó lòng sánh kịp.

Chính vì vậy mà đến tận bây giờ, y vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế được luồng chân nguyên đang trào dâng mãnh liệt trong cơ thể.

Vậy mà trong mắt Vân Nhi, tốc độ này vẫn còn quá chậm? Rốt cuộc phải đạt tới mức nào mới khiến kiếm linh vừa lòng?

Tu vi lúc này nếu cứ tiếp tục tăng vọt, cuối cùng chỉ khiến chân nguyên hoàn toàn mất kiểm soát, thậm chí dẫn đến kết cục nổ xác mà chết. Huống chi hiện tại, y cũng chẳng còn đóa Thạch Minh Tinh Diễm nào khác để dung luyện.

Tuy biết rõ điều đó, Trang Vô Đạo vẫn không khỏi tò mò. Nếu tốc độ này vẫn bị coi là chậm, vậy làm cách nào mới có thể nhanh hơn?

"Kiếm chủ muốn đạt tới đỉnh cao Tiên Vương trong vòng vạn năm, vậy thì ngay lúc này, dù chỉ một khắc cũng không thể chậm trễ!"

Vân Nhi không đợi Trang Vô Đạo đáp lời, lập tức dõng dạc nói: "Hôm nay ta chợt nhớ ra một pháp môn Ma đạo, thực sự có thể giúp tu vi của Kiếm chủ tăng tiến vượt bậc. Không biết người có bằng lòng luyện tập không?"

"Pháp môn Ma đạo?"

Trang Vô Đạo nhíu chặt mày, chần chừ đáp: "Ta e rằng không nên luyện thì hơn. Dù sao ta cũng định gia nhập Ly Trần Môn, liệu có xảy ra xung đột gì không? Hơn nữa ta nghe nói thuật pháp Ma môn phần lớn đều gây ảnh hưởng xấu đến tâm tính."

Tương truyền những kẻ đi theo ma đạo đa phần tính tình quái dị, kẻ thì cực đoan nhạy cảm, kẻ lại hiếu sát hiếu chiến, ngông cuồng hoặc nhát gan như chuột, thậm chí có kẻ còn điên cuồng đến mức mất sạch lý trí.

Những người này vốn dĩ không phải như vậy, chỉ vì tu luyện công pháp ma đạo mà bị ảnh hưởng, khiến tâm tính lệch lạc.

Trang Vô Đạo tuy hận kẻ kia thấu xương, cũng khao khát có được sức mạnh để vượt qua đối phương, nhưng nếu không phải đường cùng, y thật sự không muốn biến mình thành một kẻ điên hay quái vật nửa người nửa ngợm.

"Thật ra đây không phải công pháp mà là thuật hiến tế. Người không cần tu luyện, chỉ cần cúng bái Ma chủ, hoàn toàn khác biệt với Ma đạo thông thường, thế nên sẽ không xung đột với pháp môn của Ly Trần Tông. Tuy có thể gây chút ảnh hưởng đến tâm tính, nhưng nếu Kiếm chủ có tâm chí kiên định thì sẽ không dễ bị lay động."

Ánh mắt Vân Nhi vẫn bình thản: "Nếu có đủ huyết nhục sinh hồn, nhiều nhất trong vòng mười năm, Kiếm chủ có thể đột phá Trúc Cơ! Còn về phần chân nguyên, nếu người tu thành những câu cuối của Âm Dương Đại Bi Phú đệ nhất quyết, việc khống chế tu vi chắc chắn sẽ dễ dàng hơn."

Mười năm có thể đạt tới Trúc Cơ?

Trang Vô Đạo cảm thấy hơi thở dồn dập, suýt chút nữa đã đồng ý ngay lập tức. Nhưng ngay sau đó, y chợt lưu tâm đến cụm từ "huyết nhục sinh hồn", cảm giác sởn gai ốc khiến lòng y dâng lên sự phản cảm.

Y có thể vì sống sót mà không từ thủ đoạn, vì đòi lại công đạo cho người kia mà không tiếc giá nào, nhưng "huyết nhục sinh hồn" thực sự đã chạm đến giới hạn cuối cùng.

"Huyết nhục sinh hồn? Là huyết tế thuật sao?"

"Chính là huyết tế thuật!"

Vân Nhi dường như không nhận ra sự khác thường trong giọng nói của Trang Vô Đạo, vẫn thản nhiên giải thích: "Dùng tu sĩ là tốt nhất, yêu thú tà vật cũng được, nhưng nếu là yêu thú thì nhất định phải nhập giai. Tu vi càng cao, hiệu quả huyết tế càng mạnh. Nếu tìm được dị thú mang huyết thống thần thú, hoặc tu sĩ tu luyện công pháp từ tứ phẩm trở lên thì không gì tốt bằng. Người phàm và thú vật bình thường cũng có tác dụng nhưng hiệu quả cực kỳ kém, mười vạn người cũng không bằng một tu sĩ Trúc Cơ. Kiếm chủ lần đầu nhập môn cần chuẩn bị tinh huyết sinh hồn của năm tu sĩ Luyện Khí cảnh hậu kỳ, hoặc mười con yêu thú nhất giai hậu kỳ, hoặc là tính mạng của một vạn người phàm."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...