Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 238: Mệnh Thế Thần Thông 238
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Khi vỏ sò hé mở, một cảnh tượng khác biệt liền hiện ra. Trên hai mảnh "cánh sò" chi chít những linh văn huyền bí quỷ dị, tà ma chi khí ngập tràn, khiến người ta bất giác rùng mình, da đầu tê rần. Ở chính giữa mảnh "cánh sò" dày hơn có một pho tượng thần sống động như thật, bên dưới chạm khắc những văn tự cổ tựa như Kim Đỉnh văn thời thượng cổ. Nếu không kể đến luồng tà khí ấy, món linh khí này quả là một tuyệt tác nghệ thuật tinh xảo hoa lệ đến tột bậc.
Vân Nhi vẻ không mấy vừa ý: "Trước mắt cũng chỉ được thế này. Phép luyện khí ráp nối từ những linh kiện rời thường không bì được với việc luyện chế nguyên khối. Song cũng có cái hay, sau này nếu Kiếm chủ tìm được linh tài tốt hơn, chỉ cần thay thế vài bộ phận là có thể dễ dàng nâng cao pháp cấm cùng phẩm trật của linh khí".
Trang Vô Đạo dồn cả sự chú ý vào những hàng Kim Đỉnh văn kia. Sau khi nhận diện kỹ càng, y lờ mờ nhận ra năm chữ "A Tị Bình Đẳng Vương".
"A Tị Bình Đẳng? Nghĩa là gì?"
"Đây là tôn danh của vị thần này, một vị chúa tể cõi U Minh Địa Ngục, cũng là tế chủ của tế đàn này. A Tị Bình Đẳng Vương cai quản đáy biển mênh mông chốn U Minh, ở phía tây nam Ốc Thạch, dựng nên A Tị Đại Địa Ngục. Địa phận cai quản rộng lớn, bao trùm tám trăm Do Tuần".
"U Minh Địa Ngục? Do Tuần là gì?"
Trang Vô Đạo vốn biết cõi Âm Ty Minh Phủ, Phật môn và Đạo môn đều ra sức truyền bá Lục Đạo Luân Hồi cùng báo ứng thiện ác, nhưng y chưa từng nghe nói đến U Minh Địa Ngục. Còn tám trăm Do Tuần kia nghe tựa như một đơn vị đo chiều dài.
"U Minh Địa Ngục chính là cõi Âm Ty Minh Phủ mà các ngươi thường nhắc tới. Do Tuần là quãng đường một con Thần Ngưu thượng cổ chạy ròng rã trong một ngày, mỗi Do Tuần tương đương mười vạn tám ngàn dặm. A Tị Bình Đẳng Vương là bậc hào kiệt chốn U Minh, nắm giữ một phần năm Minh Hải, là vị Minh Chủ có thực lực chẳng hề kém cạnh——"
Trang Vô Đạo hít một hơi khí lạnh, lòng thầm kinh ngạc. Mười vạn tám ngàn dặm lại còn thêm tám trăm Do Tuần, cõi U Minh này rốt cuộc bao la đến nhường nào?
"Trong mấy đời Kiếm chủ trước, Đạo môn cùng Phật môn đều ra sức lôi kéo các vị Chúa Tể cõi U Minh. A Tị Bình Đẳng Vương là một trong mười vị Minh Chủ đã quy thuận Đạo môn, thần thông quảng đại, có thể phân thân chiếu rọi khắp ức vạn thế giới. Vị này tôn thờ đạo công bằng, bình đẳng nên tự xưng Bình Đẳng Vương, là một trong số ít tế chủ thích hợp nhất để Kiếm chủ nương nhờ. Vị Minh Chủ này tính khí vô cùng bủn xỉn, phần thu được từ huyết tế thường rất ít ỏi, nhưng chỉ cần tế trận và tế phẩm không có sơ suất thì lại vô cùng an toàn".
Trang Vô Đạo vẫn còn khúc mắc: "Những tế chủ này cần huyết nhục sinh hồn của con người để làm gì? Tu sĩ sau huyết tế có thể thu được lợi lộc, nhưng với các vị tế chủ này thì có ích gì?"
Vân Nhi trầm ngâm giây lát, một lúc sau mới hỏi lại: "Kiếm chủ có biết tu sĩ trên đời vì sao có thể trường sinh bất lão, vì sao có thần thông dời non lấp biển không?"
"Tu sĩ tu hành vốn là đoạt thiên địa nguyên khí làm của mình nên mới có thể kéo dài tuổi thọ, đạt đến trường sinh. Khi lĩnh ngộ được huyền cơ đất trời, tất nhiên có thể nắm giữ lẽ tạo hóa của vũ trụ".
"Đúng là như vậy, con người là linh trưởng của vạn vật, cũng có thể xem như một dạng tồn tại khác của thiên địa nguyên khí. Toàn bộ huyết nhục nguyên hồn của người và yêu thú đều do Thiên Địa Chân Linh Nguyên Khí ngưng tụ mà thành. Bởi vậy, tế phẩm dùng cho huyết tế tốt nhất là hài nhi còn trong bụng mẹ, kế đến là tu sĩ dưới Trúc Cơ cảnh. Ấy là vì thai nhi thường mang trong mình Tiên Thiên chi linh, sau khi sinh ra nhiễm phải Hậu Thiên chi khí mới biến thành phàm thai tục thể ô uế. Con đường tu hành của tu sĩ khởi đầu chính là quá trình Hậu Thiên phản Tiên Thiên".
Vân Nhi chốt lại một câu: "Vì vậy, việc tiếp nhận huyết tế đối với các vị tế chủ mà nói cũng là một phương thức tu hành".
Trang Vô Đạo ngẩn người, chẳng nói được lời nào. Y từng nghe nói có những ma tu thường xuyên cướp đoạt thai nhi trong bụng sản phụ để tế lễ Ma chủ, thì ra nguyên nhân là ở đây. Y bất giác rùng mình, chỉ mong bản thân đừng bao giờ sa vào bước đường cuồng loạn ấy.
Chỉ có điều, tế đàn này dẫu đã thành hình nhưng tế phẩm lại thật khó kiếm. Năm vị tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ hoặc mười con yêu thú Nhất giai hậu kỳ, vế sau xem ra dễ hơn một chút, nhưng với y lúc này, việc săn giết chúng nào phải chuyện dễ dàng. Trừ phi có thêm dăm ba vạn lượng vàng ròng để mua thẳng đám yêu thú bị bắt sống kia.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook