Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 244: Mệnh Thế Thần Thông 244

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Lừa gạt Kiếm chủ không phải việc ta có thể làm. Ta ngủ say chẳng biết bao năm, Khinh Vân Kiếm cũng không rõ đã qua tay bao nhiêu kẻ. Duy chỉ có Kiếm chủ lay tỉnh được ta, tuyệt đối không phải vô duyên vô cớ! Về phần Tuyệt Trần Tử..." Giọng Vân Nhi thoáng chút mơ màng: "Ta không nhớ rõ, hình như là tổ sư của Ly Trần Tông. Sau năm kiếp, chẳng hay vị ấy còn tại thế hay chăng. Nói chung ngươi không cần bận lòng, thuận ý gia nhập Ly Trần chính là ban ân cho họ. Nếu không muốn, cũng chỉ lỡ chút thời gian mà thôi. Chỉ cần Kiếm chủ không chết yểu giữa đường, nhất định sẽ trở thành cao thủ vô địch. Lần này tuy gặp tai ương, nhưng thực chất chẳng đáng kể."

Trang Vô Đạo không rõ lời Vân Nhi nói thực hư thế nào. Có điều, từ khi Khinh Vân Kiếm theo y, Kiếm Linh Vân Nhi chưa từng dối gạt y điều gì.

Lẽ nào Chiến Hồn chi thể này quả thực trân quý đến thế? Thậm chí còn vượt xa Thiên phẩm linh căn của cha y?

Tương lai trở thành cao thủ vô địch sao?

Trang Vô Đạo bất giác lắc đầu. Y chẳng màng đến danh xưng cao thủ vô địch, chỉ mong một ngày thỏa nguyện tâm can là đã mãn nguyện lắm rồi. Mai này y có thể buông bỏ hết thảy, ngao du tìm đạo, cầu lấy cảnh giới chân như.

Y muốn xem thử thiên địa bao la mà Vân Nhi từng nhắc rốt cuộc là cảnh tượng thế nào.

Chiếc thuyền bay này vốn không lớn, hình dáng tựa như thuyền mui trần thường thấy trên sông, không có gì khác biệt. Mười mấy người chen chúc trong khoang khiến không gian có phần chật chội.

Ngoài đám đệ tử Ly Trần Học Quán tại Việt Thành, số còn lại đều đến từ Ly Trần Học Quán ở Giang Châu, cách đó bảy trăm dặm về hướng đông nam.

Giang Châu tọa lạc tại hạ lưu Tùng Giang, là một hải cảng trù phú. Nghe nói nơi đây là một tòa thành lớn với ba triệu dân, không thuộc về bất cứ quốc gia nào, do Ly Trần bản sơn giao cho Ngô Kinh đạo quán cai quản. Song nơi này cũng nằm trong vùng ảnh hưởng của Di Sơn Tông, bởi vậy tình cảnh của hai học quán cũng tương đối giống nhau.

Thông thường, trong các kỳ đại khảo của Ly Trần, học quán tại Giang Châu và Việt Thành thường xếp hạng chót. Chỉ là năm nay Việt Thành có chút đổi khác, song tu vi của mấy đệ tử Giang Châu trúng tuyển cũng ngang ngửa với bên phía Việt Thành. Trong số đó, có một người vóc dáng cao lớn vạm vỡ, tướng mạo khôi ngô khác thường, trong mắt ẩn hiện tinh quang, đặc biệt thu hút ánh nhìn, thực lực ắt hẳn không tầm thường.

Lý Sùng Trinh cùng một vị quán chủ khác của Giang Châu và tu sĩ điều khiển thuyền đều đang trò chuyện ở phía đầu thuyền. Những người còn lại chen chúc phía sau, kẻ tựa lan can, người ngồi bó gối, tất cả đều lặng im không nói.

Trang Vô Đạo ban đầu phóng tầm mắt ra ngoài khoang thuyền. Chiếc thuyền bay này tuy nhỏ nhưng lại là một trung phẩm pháp bảo đích thực, có thể phi hành ở độ cao chín ngàn thước. Bên dưới thuyền, mây trắng tầng tầng lớp lớp tựa như bông, trải dài ngút ngàn như một dòng sông băng khổng lồ, tầm nhìn còn khoáng đạt hơn cả khi đứng trước biển khơi.

Lúc mới bắt đầu, Trang Vô Đạo cảm thấy lòng dạ khoan khoái, tinh thần phấn chấn, nhưng dần dà cũng thấy tẻ nhạt. Khung cảnh đơn điệu ngắm nhìn mãi cũng hóa nhàm chán. Ấy thế mà không khí giữa mười mấy người trên thuyền lúc này lại nặng nề, ngột ngạt đến cùng cực.

Khổng Hồi tính tình vốn lạnh lùng cao ngạo, còn Bắc Đường Uyển Nhi chẳng rõ vì lẽ gì mà hôm nay cũng trầm mặc ít lời, nét mặt đượm vẻ u buồn. Nhất là mỗi khi ánh mắt vô tình chạm phải Trang Vô Đạo, nàng luôn tỏ ra không tự nhiên, hữu ý hay vô tình đều tìm cách né tránh y. Hạ Miêu ngồi cạnh Khổng Hồi, khóe miệng nhếch lên nụ cười như có như không, ánh mắt soi xét từng người trong nhóm Giang Châu đối diện với vẻ địch ý.

Đám người Giang Châu kia cũng không mảy may có ý định bắt chuyện, rõ ràng là nước sông không phạm nước giếng.

Điều này cũng bởi mối hiềm khích giữa hai thành. Bao năm qua, các thế gia Việt Thành đều dốc sức kiểm soát cửa sông Tùng Giang nhằm tránh bị kẻ khác nắm yết hầu. Thế nhưng lịch sử hình thành của Giang Châu lại lâu đời hơn Việt Thành. Nhờ lợi thế giao thương đường biển gầy dựng suốt năm trăm năm qua, sự giàu có của họ chẳng kém gì Việt Thành, lại luôn muốn vươn tầm ảnh hưởng đến vùng đất dồi dào khoáng sản này.

Hai bên tranh chấp trên sông Tùng Giang, trận lớn trận nhỏ đã diễn ra hơn ngàn lần. Việt Thành có Đông Ngô chống lưng, lại nắm giữ nguồn khoáng sản phong phú. Trong khi đó, Giang Châu cũng có một liên minh tu luyện thực lực thâm hậu trấn giữ, lại thêm quyền kiểm soát cửa biển. Mấy chục năm tranh đấu bất phân thắng bại, khiến hận thù ngày càng thêm chồng chất.

Lần này, mấy đệ tử trúng tuyển của Giang Châu đều là con cháu các gia tộc lớn. Đối với hạng người như Hạ Miêu hay Khổng Hồi, đôi bên dĩ nhiên chẳng có chuyện gì để nói; không trực tiếp động thủ ngay tại chỗ đã là may mắn lắm rồi.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...