Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 246: Mệnh Thế Thần Thông 246
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trái lại, ánh mắt y từ đầu chí cuối đều dõi theo bóng người áo đen phía sau thuyền.
Đây chính là đạo sĩ Kim Đan? Đây chính là Thuật Ngự Kiếm sao?
Lúc giao đấu với một vị Kim Đan khác mà vẫn còn dư sức để tâm đến chiếc thuyền nhỏ này, pháp lực của người nọ quả thực mạnh mẽ. Chín đạo kiếm ảnh kia biến ảo khôn lường giữa không trung, khiến người ta không khỏi sững sờ kinh ngạc.
"Kiếm thuật của người này vô cùng cao cường, linh động phi thường. Ở cảnh giới này mà đã có thể phân tách thần niệm, quả thực không tầm thường."
Thanh âm Vân Nhi vang lên trong tâm thức y, mang theo lời nhận xét đầy vẻ hứng khởi: "Chỉ tiếc kiếm thuật của hắn tuy biến ảo khôn cùng nhưng uy lực lại có phần chưa đủ. Có điều kẻ trong mây kia hẳn không phải là đối thủ của hắn, thắng được là chuyện dễ dàng."
Bấy giờ, mọi người trên thuyền cũng dần trấn tĩnh lại sau cơn kinh hoàng.
Vị đại hán vạm vỡ chẳng rõ danh tính kia lại buông một tiếng cười khẩy: "Một lũ vô dụng, thật mất hết mặt mũi!"
Gã này từ lúc sự việc bắt đầu đã ngồi ngả ngớn tựa vào lan can thuyền, dẫu là lúc nguy hiểm nhất cũng chẳng hề có động tĩnh gì, khí tức trầm ổn, nét mặt lại càng không mảy may thay đổi. So với Trang Vô Đạo và Bắc Đường Uyển Nhi đã có đường lùi thì gã còn có phần điềm tĩnh hơn.
Dứt lời, không chỉ Khổng Hồi đỏ bừng mặt vì hổ thẹn xen lẫn tức giận, mà ngay cả mấy người phe Giang Thành cũng đều tỏ vẻ xấu hổ.
Hạ Miêu lại chẳng hề bận tâm, sắc mặt vẫn thản nhiên như không, ánh mắt khẽ lóe lên: "Phân tách thần niệm, cùng lúc điều khiển Cửu Kiếm. Hẳn là trưởng lão Tư Không Hoành của Tuyên Linh Sơn đã đến. Vị này với Hoa Anh đạo hữu không chỉ là sư huynh đệ mà còn là bằng hữu tâm giao. Bởi Hoa Anh đạo hữu trọng thương nguy kịch nên hắn đối với người của Di Sơn Tông căm hận khôn nguôi, vẫn luôn tìm cách báo thù. Vân Liệt Không hôm nay chủ động gây sự, e rằng khó lòng thoát chết dưới kiếm của hắn."
"Ba mươi sáu viên Liệt Hỏa Tử Kim Hoàn của Vân Liệt Không tuy vang danh một cõi, nhưng cũng chỉ là kẻ có chút tiếng tăm ở vùng Đông Nam mà thôi."
Khổng Hồi dường như muốn xua đi vẻ ngượng ngùng bèn lên tiếng tiếp lời: "Tư Không Hoành vốn đứng thứ hai mươi trên Dĩnh Tài Bảng thuở ấy, thứ hạng cao nhất từng đạt đến là mười sáu. Mãi đến mười hai năm trước khi tiến vào Kim Đan cảnh, tên hắn mới không còn trên bảng nữa. Vân Liệt Không sao có thể sánh bằng? Dẫu có hai Vân Liệt Không cũng chưa chắc là đối thủ của hắn."
Trang Vô Đạo nghe vậy không khỏi ngạc nhiên: "Dĩnh Tài Bảng?"
"Ngươi không biết? Nhưng cũng phải thôi."
Trong lời nói của Khổng Hồi chẳng có chút ý khinh miệt nào. Dẫu hắn vốn tính kiêu ngạo, xuất thân cao quý, nhưng ít nhiều cũng dành đôi phần kính nể đối với Trang Vô Đạo, kẻ từng đánh bại mình trên võ đài.
"Dĩnh Tài Bảng vốn là một bảng xếp hạng có nguồn gốc từ Thiên Cơ Bảng, xuất hiện cách đây chín mươi năm. Bảng này do Thiên Đạo Minh công bố, ghi danh những hậu sinh tuấn tú trong thiên hạ, tuổi không quá năm mươi và tu vi dưới Kim Đan cảnh. Mãi những thập kỷ gần đây, nó mới thực sự được biết đến rộng rãi."
"Hóa ra là thế! Chuyện này quả thực ta chưa từng nghe qua."
Trang Vô Đạo chợt hiểu ra. Thiên Cơ Bảng thì y đã nghe nói tới, đó là một tấm bia đá khổng lồ tọa lạc tại kinh đô Đại Linh quốc, trung tâm của Trung Nguyên.
Nghe đồn tấm bia này cao đến ba trăm trượng, chất liệu không phải kim loại cũng chẳng phải ngọc thạch, bên trên chạm khắc họa tiết Long Phụng Kỳ Lân sống động như thật, khí thế uy nghi hùng vĩ.
Lai lịch của tấm bia đã không thể tra cứu, chỉ biết rằng từ khi các nước Thiên Nhất bắt đầu có sử sách ghi chép, vật này đã sừng sững tại nơi ấy, dường như hiện hữu từ thuở khai thiên lập địa.
Tấm bia này vô cùng kiên cố, không gì phá hủy nổi. Năm xưa, từng có mười hai vị cao nhân Nguyên Thần Cảnh hợp lực muốn phá hủy nó, mỗi người dùng pháp khí trung phẩm có bốn mươi tám Trọng Pháp Cấm công kích suốt một ngày một đêm, song chẳng thể làm nó suy suyển, thậm chí không để lại lấy một vết nứt.
Có người phỏng đoán đây hẳn là một món thần khí từ thời thượng cổ còn sót lại, song chẳng thể nào kiểm chứng, cũng không ai có thể thu phục được.
Vật này ngoài sự kiên cố phi thường thì không có công dụng nào khác, chỉ duy nhất khả năng nhận biết tu vi và thực lực của tu sĩ, tất cả đều được ghi lại trên bia. Mặt trước của bia đá thường xuyên hiển thị danh sách một trăm người có tu vi đứng đầu thiên hạ, thứ hạng sắp xếp gần như chuẩn xác tuyệt đối, hiếm khi có sai sót.
Còn mặt sau tấm bia lại dùng để tra cứu thông tin. Chỉ cần một giọt máu tươi, một sợi tóc hoặc vật dụng mang hơi thở của đối tượng là có thể tra ra tu vi, pháp thuật sở trường, thậm chí cả tên họ và tuổi tác của người đó.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook