Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 252: Mệnh Thế Thần Thông 252

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Chủ nhân ta còn có lời nhắn, nếu Phong Huyền chân nhân cùng Xích Linh trưởng lão có thể tác thành việc này, chủ nhân nguyện dâng lên hai viên Ngọc Đỉnh đan cho Ly Trần tông. Đây là lễ vật riêng của người, không liên quan đến tông môn. Cái giá này chắc hẳn đã đủ để bịt miệng người trong thiên hạ, kính xin hai vị tác thành!"

Lời vừa dứt, sắc mặt Phong Huyền lập tức biến đổi.

Trong lòng Trang Vô Đạo càng dậy sóng kinh đào hãi lãng, tâm như tro tàn. Ngọc Đỉnh đan! Đó chính là linh đan tuyệt hảo nhất khi tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong muốn xung kích Kim Đan.

Thế gian có lời đồn "Chín Ngọc Đỉnh, một Kim Đan", ý nói chỉ cần chín viên Ngọc Đỉnh đan là có thể giúp một tu sĩ Trúc Cơ đột phá lên cảnh giới Kim Đan. Qua đó đủ thấy loại đan dược này quý giá đến nhường nào.

Thẩm Lâm nói là dâng cho Ly Trần tông, nhưng người có thể sử dụng lại chỉ có vị Phong Huyền chân nhân này mà thôi.

Quả nhiên chỉ chốc lát sau, sắc mặt Phong Huyền đã dịu đi, vẻ mặt hòa nhã nói với Trang Vô Đạo: "Phụ thân ngươi là Trọng Dương Tử đã vì ngươi mà dụng tâm đến mức này, có thể thấy tình thâm nghĩa trọng. Theo ý ta, ngươi nên theo lão bộc về phương Bắc thì hơn, tránh để sau này phải hối hận. Chẳng qua theo quy định của Ly Trần, ta vẫn cần hỏi ý kiến của ngươi, ngươi thấy sao?"

Trang Vô Đạo căn bản không thể mở lời, không chỉ vì bị thần niệm của Xích Linh Tử đè ép, mà còn bởi một luồng kình lực vô hình đang khóa chặt toàn thân y. Trong lòng y lúc này chỉ còn một mảnh lạnh lẽo căm hờn.

Hay cho Phong Huyền! Hay cho Xích Linh Tử! Thì ra y và Ly Trần tông rốt cuộc vẫn vô duyên.

Thôi vậy! Nơi này không dung thân, tự có nơi khác dung thân. Dù chỉ có thể làm một tán tu thì cũng chẳng sao.

"Không nói gì, là vì ngại ngùng không tiện mở lời chăng? Ta coi như ngươi đã đồng ý."

Phong Huyền thấy vậy thì mỉm cười, giọng điệu vẫn hòa nhã từ ái như trước: "Rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ thông minh. Trọng Dương Tử đạo huynh tài hoa tuyệt diễm, nghe nói sắp ngưng kết Kim Đan, có ông ấy dìu dắt, tương lai của ngươi chắc chắn sẽ tiền đồ vô lượng."

Thẩm Lâm dường như mừng rỡ quá đỗi, lại bái lạy: "Đa tạ đại ân của Phong Huyền chân nhân!"

Phong Huyền không để ý, phất tay ý bảo không cần khách khí.

Lúc này Xích Linh Tử cũng nhắm mắt lại, áp lực trên người Trang Vô Đạo hoàn toàn biến mất, y đã có thể mở miệng. Nhưng y chỉ cười lạnh không thôi, chẳng buồn lên tiếng.

Hai người trước mắt, một là chân nhân trụ trì Ngô Kinh đạo quán, một là Kim Đan trưởng lão của Hoàng Cực phong. Lúc này cho dù y có bất phục phản bác, có căm hận không cam lòng đến thế nào thì phu có ích gì?

Hiện giờ y chỉ như chó mất nhà, tiếng sủa của loài sâu kiến làm sao lọt được vào tai quý nhân? Có nói ra cũng chỉ khiến thiên hạ thêm nực cười.

Thẩm Lâm lại xoay người nói: "Từ đêm đó đến nay vừa vặn nửa tháng phải không? Lão nô vốn tính thật thà, lẽ nào lại nói sai? Thiếu gia khổ công tám năm, cuối cùng vẫn không thể bước vào cửa Ly Trần, thật đáng tiếc. Ngoài ra lão nô nghe nói thiếu gia ở Việt Thành có kết oán với nhà Cổ Nguyệt. Bọn họ không làm gì được thiếu gia, nhưng lại có thể tìm đám người Tần Phong trút giận, tình cảnh thật đáng thương. Nếu thiếu gia chịu theo lão nô về phương Bắc, lại chịu mở miệng cầu xin, có lẽ lão nô sẽ có cách cứu mạng bọn họ. Chỉ giới hạn ở tính mạng mà thôi, còn có gãy tay gãy chân hay không, lão nô không dám bảo đảm."

Hắn nói những lời này ngay trước mặt Phong Huyền và Xích Linh Tử mà chẳng chút kiêng dè. Trong hai người, chỉ có Xích Linh Tử khẽ nhíu mày rồi lập tức khôi phục bình tĩnh, còn Phong Huyền chân nhân lại càng không mảy may lay động. Tựa như mọi chuyện dưới đại điện lúc này đã không còn liên quan gì đến lão.

Trang Vô Đạo gần như cắn nát hàm răng.

Thẩm Lâm đứng trước mặt y, trong mắt tràn đầy vẻ châm chọc, gương mặt hiện rõ nụ cười đắc ý. Dù không nói ra, Trang Vô Đạo cũng hiểu thấu ngụ ý trong ánh mắt đó.

Chẳng phải ngươi nói từ nay về sau không ăn của Thẩm gia một hạt gạo sao? Hôm nay ta sẽ khiến ngươi phải tự nuốt lời. Trừ khi y mở miệng cầu xin, nếu không đám người Tần Phong chắc chắn khó toàn mạng.

Lòng Trang Vô Đạo đau như dao cắt, suýt chút nữa đã bật cười thê lương. Trong nắm tay, máu tươi chảy ròng ròng, nhỏ xuống phiến đá dưới chân.

Y nên đồng ý hay không?

Nếu đồng ý, chính là trúng kế của Thẩm Lâm, e rằng mẫu thân dưới suối vàng cũng khó lòng yên nghỉ! Nếu không đồng ý, tức là vứt bỏ tình nghĩa huynh đệ, cả đời này y sẽ phải sống trong áy náy, không còn mặt mũi nào nhìn ai.

Không mặt mũi nhìn ai? Nếu đã khó vẹn cả đôi đường...

"Là ai nói hắn không thể bước vào cửa Ly Trần?"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...