Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 266: Mệnh Thế Thần Thông 266

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Tần Phong? Vì sao ngươi vẫn không hề hấn gì? Bọn Vương Ngũ và Mã Nguyên đã đi đâu cả rồi?"

Nhìn khắp người Tần Phong, quả nhiên chẳng có chút thương tổn nào, chỉ là y phục có phần kỳ lạ. Bộ dạ hành trên người hắn tựa như một món pháp khí huyền diệu, có khả năng che giấu khí tức.

"Tất nhiên là ta chẳng hề hấn gì!"

Tần Phong nhíu mày, bỗng nhiên hiểu ra: "Là lão khuyển Thẩm Lâm đã tìm tới? Quả đúng là vậy!"

Hắn cười khẽ: "Các huynh đệ chắc hẳn đều bình an vô sự, hiện đã lánh ra ngoài ngàn dặm, ai cũng khó lòng tìm thấy, trong thành chỉ còn mình ta ở lại. Lúc đưa ngươi lên phi chu, ta đã thấy có điều chẳng lành, lại đoán Thẩm Lâm đã tới thì ắt chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Nếu hắn không ngăn được ngươi vào Ly Trần Tông thì thôi, bằng như không thành, e rằng sẽ bắt người của chúng ta để trút giận hòng uy hiếp. Phía gia tộc Cổ Nguyệt cũng nên cẩn trọng một chút. Sau khi ngươi đi, ta tạm thời rời khỏi Kiếm Y đường, nhưng đến đêm lại thấy không yên lòng nên qua đây xem xét một phen."

Ánh mắt hắn thoáng vẻ khác lạ nhìn Trang Vô Đạo: "Xem tình trạng của ngươi, chẳng lẽ bị Ly Trần Tông trục xuất? Không phải, nếu thật sự như vậy, ngươi cũng sẽ không vội vã chạy về thế này. Với tính tình của ngươi, nếu bị Ly Trần Tông trục xuất, e rằng phần nhiều sẽ bị Thẩm Lâm bức tử. Điều ta lo lắng nhất chính là chuyện này. Lâm Hàn đã lên thuyền tới Ngô Kinh, chỉ sợ ngươi nhất thời nghĩ quẩn mà làm ra chuyện dại dột."

Trang Vô Đạo cười cay đắng, quả nhiên tâm tư của y đã bị Tần Phong đoán trúng. Nghĩ lại, Tần Phong vốn cơ trí như yêu, gian xảo như quỷ, há dễ bị người ta tính kế tóm gọn? Bản thân y cần gì phải lo lắng cho hắn.

Nhưng trong lòng Trang Vô Đạo vẫn không khỏi kinh ngạc: "Ngoài ngàn dặm? Cớ sao lại phải đi xa đến thế?"

"Tất nhiên là không định ở lại Việt Thành ngồi chờ chết! Mảnh cơ nghiệp ở phố Ngọc Uyển, ta đã sang nhượng lại toàn bộ cho gia tộc Cổ Nguyệt, thu về một vạn hai ngàn lượng vàng ròng. Từ khi Cổ Nguyệt Minh đại bại dưới tay ngươi, gia tộc Cổ Nguyệt đang sầu lo tìm cách khôi phục thanh danh nên mới không tiếc giá cao. Tiền bạc đều đã chia cho các huynh đệ. Vương Ngũ, Tiết Trí mỗi người một ngả, không cần bận tâm đến họ. Còn bọn Mã Nguyên sẽ theo ta vào phương nam. Có những huynh đệ này kề vai sát cánh, nơi nào mà chẳng thể dựng nên cơ đồ?"

Tần Phong cười sảng khoái, không đợi Trang Vô Đạo lên tiếng đã nghiêm mặt nói: "Vô Đạo, tâm ngươi vẫn quá mềm yếu, quá nặng tình nghĩa. Chỉ cần Kiếm Y đường cùng những huynh đệ này của ta còn ở Việt Thành, còn bị Thẩm gia theo dõi sát sao thì mãi mãi là nhược điểm chết người của ngươi. Ngươi vĩnh viễn không đấu lại Thẩm gia, càng không đấu lại vị Thái Bình Trọng Dương ấy! Ngươi ta mười năm qua đồng sinh cộng tử, hoạn nạn có nhau, Tần Phong ta há lại không biết ước vọng của ngươi? Há lại cam tâm cuối cùng trở thành gánh nặng cho ngươi? Bởi vậy, ngươi không cần khuyên can gì nữa. Với trí tuệ của mình, ngươi nên biết rằng từ bỏ mảnh cơ nghiệp tại Việt Thành này mới là thượng sách."

Trang Vô Đạo lặng thinh không nói, lòng trăm mối ngổn ngang. Y định mở miệng nhưng nửa lời cũng không thể thốt ra.

Tần Phong lại vỗ vai Trang Vô Đạo, cười hả hê nói: "Ta nói nghe có vẻ hùng hồn khẳng khái, thật ra là không muốn trở thành kẻ chịu trận giữa ngươi và Thẩm gia, cũng chẳng định nhúng tay vào mối thù giữa cha con các ngươi. Kiếp này của ta chỉ cầu bình yên vô sự, vinh hoa phú quý, tốt nhất là được chết trên đống vàng bạc. Việc hung hiểm thế này vẫn nên tránh xa thì hơn. Vô Đạo, nghe nói tu sĩ Nguyên Thần có tuổi thọ đến năm sáu trăm năm. Đến lúc ta già chết, nhớ về thăm ta."

Trước những lời lẽ khẳng khái ấy, Trang Vô Đạo nhất thời không biết đối đáp ra sao.

"Chúng ta không còn vướng bận, ngươi cũng chẳng cần phải kiêng dè gì nữa. Về sau tâm địa cần cứng rắn hơn, có thể đoạn tuyệt tình nghĩa là tốt nhất. Những tu sĩ ấy tuy vẻ ngoài cao quý xa vời, song trong giới tu hành lại còn ô uế hơn cả Ngọc Uyển đường của chúng ta. Lòng người khó dò, về sau chớ dễ tin người, cũng đừng dễ dàng trao gửi chân tâm. Tu hành cần bốn chữ Pháp, Lữ, Tài, Địa. Lữ đứng hàng thứ hai, phải biết chọn bạn mà kết giao."

Trang Vô Đạo nghe mà nhiệt huyết dâng trào, lòng dạ bồi hồi. Y cảm thấy huynh đệ ruột gan, tình như thủ túc cũng chỉ đến thế mà thôi. Song một lúc sau, y dần tĩnh tâm lại, cảm thấy có điều không ổn liền lạnh lùng liếc nhìn: "Kiếm Y đường này bỏ thì bỏ, cũng chẳng có gì to tát. Đâu phải sau này không gặp mặt mà như sinh ly tử biệt, ngươi lải nhải nhiều lời làm chi?"

Tần Phong cười khà khà, chẳng hề để tâm: "Giờ muốn trêu ngươi rơi vài giọt lệ thật khó thay! Nhớ ngươi thuở nhỏ đáng yêu mà lại hay khóc nhè."

Trang Vô Đạo ngoài mặt thẹn quá hóa giận, song trong lòng vẫn dấy lên nỗi bịn rịn khôn tả, bèn lái sang chuyện khác: "Rời khỏi Việt Thành chưa chắc đã thoát được Thẩm gia. Thuở trước mẫu thân ta ——"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...