Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 270: Mệnh Thế Thần Thông 270
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Giờ đây tuy Khinh Vân không thể nhìn thấy, nhưng vẫn còn cách xoay xở.
"Vậy ngươi đã nhìn ra được gì chưa?"
Nói đoạn, mấy con Tinh Hỏa Thần Điệp lần lượt từ ống tay áo Trang Vô Đạo bay ra, một con khẽ đậu trên chuôi Khinh Vân Kiếm. Tám con còn lại xòe cánh hình quạt, bay xa tới mấy trăm trượng.
Vân nhi khẽ "ừ" một tiếng, mừng rỡ đáp: "Cách này không tồi, có thể mượn lũ Hỏa Điệp này làm cầu nối để nối dài linh thức. Thì ra là bốn kẻ này? Trước đó ta nghe Thẩm Lâm kia gọi ngài mấy tiếng thiếu chủ, sao giờ lại tỏ thái độ vô lễ đến thế? Nhiều phen dồn ép như vậy, lẽ nào Kiếm chủ cũng xem hắn là kẻ thù?"
"Chẳng qua là tên ác nô lộng hành khinh chủ, hắn không xứng làm tôi tớ nhà ta. Sự tình bên trong, sau này ta sẽ nói rõ với ngươi."
Trang Vô Đạo khẽ thở dài, cố nén oán hận trong lòng, ánh mắt dần lấy lại vẻ trong trẻo rồi cất bước xuống núi.
Thẩm Lâm này quả thực không phải người của Thẩm gia. Năm xưa mẫu thân y rời phương Bắc, tìm đến Việt Thành dừng chân, cơ nghiệp Thẩm gia lại một lần nữa rơi vào tay Thẩm Ngọc. Trọng Dương Tử vốn một lòng tu đạo, chẳng đoái hoài đến việc đời nên đem hết thảy việc nhà giao phó cho đám gia nhân.
Thẩm gia tuy không có bậc kỳ tài nào, nhưng đạo lữ của Trọng Dương Tử lại xuất thân từ dòng họ bên mẹ của Linh Thục tiên tử, vốn là một thế gia tu tiên đứng đầu phương Bắc. Chỉ riêng việc bà ta cho phu quân mấy kẻ gia nhân hầu hạ đã khiến cơ nghiệp Thẩm gia phình to gấp bội chỉ trong mười năm ngắn ngủi.
Trong đó, Thẩm Lâm là kẻ nổi trội hơn cả nên càng được tin tưởng giao phó những việc hệ trọng. Từ mấy năm trước, lúc mẫu thân y còn tại thế, hầu như năm nào Thẩm Lâm cũng ghé Việt Thành một chuyến. Kẻ theo hầu cận khi thì Hư Cực, lúc lại Khương Dĩnh hoặc Trâu Đức. Ngoài mặt chúng đến vấn an và trình báo thu chi cho chủ mẫu, nhưng mục đích thật sự phía sau thì không ai hay biết.
Suốt mấy năm ròng, chúng dùng trăm phương ngàn kế khiến mẹ con y nếm trải đủ điều cay đắng. Vậy mà trước hôm nay, hắn chưa từng dám ngang ngược và mất sạch kiêng dè đến mức này.
Mà mấy tên đạo sĩ Luyện Khí hậu kỳ Thẩm Lâm dẫn theo lần này, quả nhiên chính là bọn chúng. Dĩ nhiên ngoài bốn kẻ này còn có năm sáu tên đạo sĩ Luyện Khí trung kỳ, nhưng Trang Vô Đạo không bận tâm đến.
Giọng Vân nhi chợt nghẹn ngào, quả nhiên không gạn hỏi thêm nữa: "Luyện Khí hậu kỳ, công pháp tu tập đều không quá Tứ phẩm. Dẫu cho chúng có mang theo dị bảo hay ẩn giấu thực lực, Vân nhi cũng thừa sức chém giết. Thuật Bạt Kiếm của Kiếm chủ là thần thông cấp Nhị phẩm Thánh Linh, trong cảnh giới Luyện Khí tuyệt không một ai địch nổi. Bọn chúng đều không đủ tư cách đối đầu, chém giết chúng chẳng khó khăn gì, thậm chí chưa cần đến nửa khắc."
"Vậy thì tốt lắm!"
Trang Vô Đạo đã xuống núi và tiến vào sơn cốc. Với tu vi của y, không thể âm thầm tiếp cận đám đạo sĩ Luyện Khí kia mà không bị Thẩm Lâm phát giác. Bởi vậy, y cứ thản nhiên cất bước đi thẳng đến ven hồ, sau đó mới khẽ tăng nhanh tốc độ.
Bấy giờ, chẳng riêng gì bốn người Thẩm Lâm mà đám đạo sĩ còn lại cũng đều đã nhận ra. Không đợi Thẩm Lâm ra lệnh, chúng liền tứ tán khắp nơi, vô tình mà hữu ý vây lấy cửa cốc như một tấm lưới giăng sẵn, chặn đứng đường lui của Trang Vô Đạo.
Thẩm Lâm cười như không cười, đợi Trang Vô Đạo đến gần mới khoan thai cất lời: "Liệt thiếu gia tìm đến đây, há chẳng phải đã hồi tâm chuyển ý, chịu theo lão nô về Bắc Địa rồi sao? Chủ nhân và chủ mẫu đều rất mong nhớ ngươi."
Trang Vô Đạo lặng im không đáp, vẫn ung dung như đang dạo bước trong sân nhà. Khi cách chừng năm mươi bước, y mặc cho luồng hơi ấm từ Khinh Vân Kiếm sau lưng truyền đến, lan tỏa khắp châu thân.
Hư Cực chau mày rồi phá lên cười, tiện tay rút kiếm đâm một nhát vào đùi Nhan Quân.
Thẩm Lâm cũng cười lớn với Trang Vô Đạo: "Tần Phong huynh đệ của ngươi quả là kẻ lanh lợi, biết đường rời khỏi Việt Thành. Song hắn cũng ngu ngốc khôn cùng, thật sự tưởng rằng có thể an toàn thoát được sao? Cùng lắm mười ngày nửa tháng nữa, hắn vẫn sẽ rơi vào tay Thẩm Lâm ta mà thôi. Thiếu chủ nào hay, mấy ngày nay lão nô nghĩ nếu chủ nhân biết ngươi gia nhập Ly Trần Tông sẽ đau lòng đến nhường nào, lão nô đây cũng thấy lòng dạ bất an, đêm ngày thao thức. Đến lúc đó, e rằng lão nô chẳng quản tình nghĩa gì nữa, chắc chắn sẽ không từ thủ đoạn. Mong rằng thiếu chủ đừng ương bướng để tránh làm vạ lây người khác."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook