Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 276: Mệnh Thế Thần Thông 276
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bốn người Thẩm Lâm vong mạng, Vân nhi chém giết đám tu sĩ Luyện Khí cảnh trung kỳ còn lại quả thực không tốn chút hơi sức. Chỉ vì bọn chúng nhất mực tìm đường tháo chạy nên mới khiến nàng phải tốn thêm chút công phu.
Trang Vô Đạo vẫn đứng nguyên tại chỗ, toàn thân không một vết thương, ma chủng tâm niệm đã hoàn toàn lắng dịu. Y nhận ra thần thức của mình hiện tại đã có thể bao phủ phạm vi ba mươi trượng quanh người, tăng thêm hơn một phần ba so với trước kia. 《Ma Niệm Luyện Thần Đại Pháp》 quả nhiên là môn pháp thuật thượng thừa giúp thần thức tăng trưởng nhanh bậc nhất trong ma đạo, song cũng vô cùng hung hiểm. Chân chính ma niệm nếu sơ sẩy sẽ khiến ma đầu phản phệ, giống hệt tình huống vừa rồi.
Trên gương mặt Trang Vô Đạo không hề lộ vẻ vui mừng. Chém chết Thẩm Lâm, oán hận dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng được giải tỏa, trong lòng y tất nhiên có phần hả dạ. Nhưng suy cho cùng, việc này là do Vân nhi ra tay thay y chứ không phải tự tay y thực hiện.
Thực lực bản thân chung quy vẫn quá yếu kém, buộc phải vay mượn sức mạnh của kiếm linh. Đối với y, điều này chẳng có mấy ý nghĩa, ngược lại còn là một nỗi hổ thẹn. Chẳng lẽ sau này hễ gặp cường địch, y đều phải nhờ Vân nhi xuất thủ hay sao?
Điều khiến y chấn động hơn cả chính là với tu vi Luyện Khí cảnh Lục Trọng Lâu, Vân nhi trảm sát đám tu sĩ Luyện Khí cảnh hậu kỳ này lại dễ như trở bàn tay. Cách nàng vận dụng linh pháp, kiếm thuật và quyền pháp quả thực đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa.
"Thì ra Hư Nguyên Nhiếp Lực còn có thể sử dụng như vậy."
Lặng ngắm những vết thương trên thi thể, ánh mắt Trang Vô Đạo hiện lên vẻ khác lạ. Kiếm thuật Vân nhi thi triển y nhất thời chưa thể lĩnh hội, nhưng những pháp thuật và quyền pháp kia thì nàng đã từng tỉ mỉ chỉ dạy trong mộng. Hôm nay chứng kiến bao nhiêu thủ pháp, y đều ghi nhớ tường tận, ví như Tiểu Đấu Chuyển Tinh Di thuật, thế nhưng khi thực chiến y lại quên sạch sành sanh.
Chỉ riêng việc Vân nhi điều khiển "Tinh Hỏa Thần Điệp" cũng đủ khiến y khâm phục sát đất. Môn huyền thuật thần thông này trong tay nàng có thể nói là biến hóa khôn lường. Ngay cả chiêu "Ngưu Ma Loạn Vũ" do y tự nghĩ ra cũng được Vân nhi dễ dàng lồng ghép vào kiếm pháp, hóa thành Ngưu Ma Loạn Kiếm.
Vừa rồi y tận mắt chứng kiến Thẩm Lâm dốc toàn lực chống đỡ nhưng vẫn bị chín chín tám mươi mốt đường kiếm kết hợp với Đại Soái Bi Chưởng Lực đánh cho tan nát. Đây là lần đầu tiên y nhận ra bản thân còn quá nhiều tiềm năng để khai phá. Mấy tháng nay, võ đạo của y tuy có tiến triển, thuật pháp xem như nhập môn, nhưng so với Vân nhi thì vẫn còn kém xa. Con đường phía trước còn dài, y tuyệt đối không thể có chút biếng lười.
Dù trước mắt máu chảy thành sông, Trang Vô Đạo cũng chẳng hề bận tâm, trái lại nỗi lòng còn dâng trào khó nén.
"Kiếm linh, nơi đây có hơn mười tu sĩ Luyện Khí cảnh, liệu có thể dùng để hiến tế không?"
Chỉ riêng tu sĩ Luyện Khí cảnh hậu kỳ đã có bốn người, tổng cộng hơn mười mạng. Nếu không dùng cung phụng cho vị A Tị Bình Đẳng Ma Chủ kia thì thật quá hoang phí. Theo y biết, chỉ cần thi thể chết chưa quá một canh giờ đều có thể xem là tế phẩm đạt chuẩn, mà trong tay y lại đang có một viên Long Tê Nguyên Tinh cần hấp thu.
"Hiến tế không nên quá thường xuyên, ba tháng một lần là đủ. Tu vi tăng tiến quá nhanh đối với Kiếm chủ chưa hẳn là chuyện tốt. Ma khí trong người quá thịnh không những khó bề luyện hóa mà còn khó lòng che giấu. Dù có Liễm Tức Quyết cùng Âm Dương Nhị Hóa Phân Khí Pháp, e rằng cũng khó mà qua mắt được những tu sĩ Kim Đan, Nguyên Thần kia."
Vân nhi giải thích, sau đó lại nói tiếp: "Vừa rồi ta loáng thoáng cảm ứng được dường như có tu sĩ Kim Đan rình rập nơi này, mà không chỉ có một người."
Trang Vô Đạo trong lòng kinh hãi, nhưng y tâm cơ sâu sắc nên sắc mặt không chút biến đổi, chỉ kín đáo nhìn quanh bốn phía mà chẳng thấy điều gì khác lạ. Đối với lời của Vân nhi, y tin tưởng không chút nghi ngờ. Linh niệm của y lúc này chỉ phủ khắp ba mươi trượng, nhưng Vân nhi lại gấp y đến bốn mươi lần, phạm vi một ngàn hai trăm trượng quanh đây đều nằm trong tầm cảm ứng của nàng, tương đương với tu sĩ Kim Đan.
Tu sĩ Kim Đan, không biết là người của Ly Trần Tông hay Di Sơn Tông. Quanh quẩn Việt Thành cũng chỉ có cao thủ của hai đại tông môn này hiện diện.
Dứt khoát gạt bỏ ý định hiến tế, Trang Vô Đạo lại nghĩ đến chuyện khác, lòng rối như tơ vò.
"Cung phụng vị A Tị Bình Đẳng Ma Chủ này nhất thiết phải ngày ngày khấu đầu bái lạy, tụng niệm ma danh của lão ta sao?"
"Không cần, Kiếm chủ không phải tín đồ của lão ta, cớ gì phải tụng niệm ma danh? Hiến tế chỉ là một cuộc trao đổi đôi bên cùng có lợi. Tuy nhiên cứ mỗi ba tháng phải dâng lên huyết thực một lần, tuyệt đối không được quên. Một khi quá nửa năm, vị Ma Chủ kia ắt sẽ tìm cách báo ứng. A Tị Bình Đẳng Vương tính tình keo kiệt lại thù dai, tiếng xấu đã đồn xa khắp các giới rồi."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook