Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 279: Mệnh Thế Thần Thông 279
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Sau khi đến Khê Linh cốc, Trang Vô Đạo vốn dĩ vô cùng cẩn trọng, từng bước đều dè chừng, lại chẳng thể ngờ khi tiến sâu vào trong cốc lại bắt gặp cảnh tượng này.
"Trừ ta ra, còn có thể là ai?"
Trang Vô Đạo nhìn Tần Phong, vẻ ngờ vực trên mặt càng đậm, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua chát.
Trong số những người thân cận, kẻ hiểu rõ y nhất vẫn là Tần Phong. Hôm nay chứng kiến cảnh này, nếu không nảy sinh nghi ngờ mới là chuyện lạ.
Chỉ là y quả thực không biết phải bày tỏ thế nào. Y chẳng muốn lừa dối huynh đệ, nhưng cũng không thể nói ra sự thật. Luồng khí nóng rực tràn vào cơ thể, một lần nữa cuộn lên từng cơn đau buốt thấu xương.
Tiếng Vân Nhi cứ văng vẳng trong tâm trí Trang Vô Đạo: "Thất phu vô tội, hoài bích có tội. Lòng người khó đoán, xin Kiếm chủ hãy nghĩ lại. Vân Nhi chẳng muốn thân này lại rơi vào tay bọn tu luyện tầm thường ấy đâu."
Càng ở cùng hồn kiếm lâu ngày, giọng nói của Vân Nhi ngày càng giống người thường. Những chuyện khác nàng đều chẳng mấy bận tâm, duy chỉ có việc bản thân tồn tại là luôn cẩn trọng, chỉ sợ người đời hay biết.
"Đúng là ngươi sao? Thẩm Lâm và Hư Cực kia đều là tu sĩ Luyện Khí cảnh Cửu Trọng Lâu..."
Lời của Tần Phong vẫn không giấu nổi vẻ ngờ vực. Hắn vốn biết Trang Vô Đạo có lẽ đã dùng qua Địa Tủy, tư chất võ học bẩm sinh cũng hơn người thường một bậc, nhưng việc có thể vượt cấp đoạt mạng cả bốn người Thẩm Lâm và Hư Cực thì quả thực quá đỗi khó tin.
Nói đến nửa chừng, hắn chợt để ý thấy Nhan Quân đang ngồi sụp bên cạnh liền im bặt, hiểu rằng đây không phải nơi thuận tiện để nói chuyện. Cũng ngay lúc đó, hắn bắt gặp nét khó xử trên gương mặt Trang Vô Đạo.
Ánh mắt Tần Phong thoáng hiện vẻ giận dữ. Nhưng chỉ sau vài hơi thở, cõi lòng lại khẽ động, hắn đưa mắt nhìn thanh cổ kiếm hoen gỉ sau lưng Trang Vô Đạo.
Còn nhớ mấy tháng trước, Trang Vô Đạo từng nói với hắn: "Gần đây ta có được một thanh kiếm, một khi nhân kiếm hợp nhất, có hồn kiếm tương trợ, Luyện Khí cảnh bình thường đều chẳng phải là đối thủ của ta."
Khi ấy hắn cứ ngỡ đó là lời bông đùa, nhưng nay nghĩ lại dường như đó mới là sự thật. Hẳn là y có nỗi niềm khó nói.
Mười năm tình nghĩa huynh đệ, lẽ nào hắn còn không hiểu tính tình của Trang Vô Đạo? Nếu có thể nói ra, y tất sẽ không giấu giếm hắn điều gì.
Cơn giận thoáng chốc tan biến không còn tăm hơi, Tần Phong khẽ nhếch mép cười: "Nghe thì có vẻ hoang đường, nhưng ta tin ngươi!"
Hai tiếng cuối, hắn cố ý nhấn giọng. Trang Vô Đạo không khỏi xúc động, hiểu rằng Tần Phong nói "tin ngươi" không phải là tin chuyện y đoạt mạng bọn Thẩm Lâm, Hư Cực, mà là tin vào phẩm cách của y, tin rằng y không cố tình lừa dối. Niềm tin hắn dành cho y vẫn vẹn nguyên như trước, không chút giữ lại.
Nỗi nặng trĩu trong lòng tức thì tan biến, Trang Vô Đạo cũng khẽ mỉm cười.
Đời này có được người tri kỷ như vậy, quả là phúc đức ba đời.
※※※※
Nửa ngày sau, vào lúc rạng đông, Trang Vô Đạo đứng trên bến thuyền trong thành Việt tiễn đưa Tần Phong.
Không còn bị bọn người Thẩm Lâm truy đuổi bức ép, Tần Phong lúc này rời đi cũng không cần phải vội vã. Mãi cho đến khi thu xếp ổn thỏa mọi việc còn dang dở ở thành Việt, hắn mới lên thuyền.
Duyên phận thật lắm điều kỳ lạ. Hai hôm trước, Tần Phong còn ở ngoại thành Việt tiễn Trang Vô Đạo lên đường, vậy mà hai hôm sau mọi sự đảo ngược, lại đến lượt Trang Vô Đạo tiễn người huynh đệ vào sinh ra tử này. Lần này có thể xem là một cuộc sinh ly tử biệt, chẳng biết đến khi nào mới có ngày tái ngộ.
Trang Vô Đạo tự biết mình không phải kẻ đoạn tình tuyệt nghĩa, cũng lường được kẻ địch sau này của mình ắt không phải hạng quân tử chính nhân, sẽ chẳng từ bất cứ thủ đoạn nào. Vậy nên, nếu không muốn làm liên lụy đến Tần Phong và những người khác, y chỉ đành tránh xa họ một chút, sau này càng ít qua lại càng hay.
Trước khi Tần Phong rời đi, Trang Vô Đạo đã đem chiếc vòng trữ vật cùng toàn bộ Uẩn Nguyên Thạch và các loại kỳ trân dị bảo bên trong giao cho hắn mang theo.
Y chỉ giữ lại ngân phiếu hai vạn lượng vàng cùng những linh khí đoạt được từ tay bọn người Thẩm Lâm.
Ngân phiếu vàng này do mấy ngân hiệu ở phương bắc Đại Chu phát hành, đến đất Ngô Việt chỉ có vài nơi đổi được, rất dễ để lộ tung tích. Những linh khí kia cũng là vật chứng tương tự, một khi người nhà họ Thẩm biết được sẽ dễ dàng liên tưởng đến cái chết của Thẩm Lâm. Chỉ có Uẩn Nguyên Thạch và những kỳ trân dị bảo kia là không để lại dấu vết gì.
Y nhớ Vân Nhi từng nói, thất phu vô tội, hoài bích có tội. Đây là khối tài sản trị giá hơn hai vạn lượng vàng ròng, với Tần Phong mà nói, e rằng chẳng những vô dụng mà còn rước họa vào thân.
Nhưng Trang Vô Đạo cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Y biết rằng trong mấy mươi năm tới, e là mình chẳng thể giúp gì được cho Tần Phong và mọi người. Số của cải này chính là điều cuối cùng y có thể làm cho họ.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook