Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 281: Mệnh Thế Thần Thông 281

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Sắc mặt Bắc Đường Thương Không thoáng chốc tái mét: "Trang tiểu hữu, chẳng lẽ không còn chút đường lui nào ư? Lão phu thật lòng muốn kết giao với tiểu hữu."

Trang Vô Đạo khẽ cười rồi lắc đầu, không để Bắc Đường Thương Không có cơ hội nói thêm, y lập tức kích hoạt tấm Thiên Lý Độn Ảnh Phù đã nắm chặt trong tay.

Y không phải không biết tâm ý của Bắc Đường Thương Không, có điều chân tình này y chẳng hề thiết tha. Tần Phong nói y chưa thể đoạn tình tuyệt nghĩa, lời ấy đúng mà cũng chẳng đúng. Y chỉ đối với Tần Phong, Mã Nguyên cùng vài người ít ỏi khác là chưa nỡ đoạn tuyệt mà thôi.

Giờ đây, Trang Vô Đạo đã chẳng còn nợ nần gì Bắc Đường gia, cớ sao phải vì chút của cải linh khí này mà một lần nữa dấn thân vào vòng tranh đoạt tại Đông Ngô Việt Thành?

Đối với Cổ Nguyệt gia, dẫu có mối thù sâu tựa biển nhưng không phải không thể hóa giải. Còn với Bắc Đường gia, y cũng chẳng có mấy cảm tình tốt đẹp. Một khi đã là môn đồ Nguyên Thần, từ nay về sau y có thể ung dung đứng ngoài, khoanh tay nhìn hai nhà tranh đấu. Cổ Nguyệt gia lẽ nào lại không biết nặng nhẹ mà đến quấy nhiễu một đệ tử chân truyền của Ly Trần tông như y.

Đại trượng phu ân oán phân minh, có ơn báo ơn, có oán trả oán.

Những vật phẩm Bắc Đường gia từng tặng đều là thù lao cho việc ngăn cản Cổ Nguyệt Minh gia nhập Ly Trần. Trang Vô Đạo đã hoàn thành tâm nguyện của họ, coi như đôi bên không ai nợ ai. Phần quà tặng thêm sau này vốn để xoa dịu oán hận trong lòng y. Lúc này y quả thực chẳng còn oán hận gì Bắc Đường gia, chỉ là về sau cũng sẽ không ra tay tương trợ nữa.

Còn về Bắc Đường Uyển Nhi, Trang Vô Đạo cũng phân định rất rạch ròi. Nàng cố nhiên tình sâu nghĩa nặng, nhưng suy cho cùng nàng không thể lay chuyển được ý chí của gia tộc và sư tôn. Lẽ dĩ nhiên, y có thể tách biệt Bắc Đường Uyển Nhi và Xích Linh Tử của Bắc Đường gia thành hai đối tượng khác nhau để đối đãi.

Nếu Tần Phong và bằng hữu vẫn còn ở Việt Thành, cần Bắc Đường gia che chở, Trang Vô Đạo ắt phải mang ơn mà gắng sức kết giao với thế gia này. Nhưng đến lúc này, điều đó đã không còn cần thiết. Bắc Đường gia chẳng thể bảo vệ được Kiếm Y đường, Tần Phong cũng đã rời đi biệt xứ, y tất nhiên chẳng còn điều gì phải kiêng dè.

Nếu chưa thể đoạn tình tuyệt nghĩa, vậy hãy cố gắng bớt đi những ràng buộc cho bản thân.

※※※※

Sau khi dùng nốt hai tấm Thiên Lý Độn Ảnh Phù cuối cùng và cấp tốc di chuyển thêm hai canh giờ, Trang Vô Đạo đã quay về Ngô Kinh.

Y ở bến thuyền ngoài thành chờ đợi chừng nửa ngày cho đến khi Lâm Hàn cưỡi thuyền nhanh đến gặp, rồi lại đưa tiễn người này rời đi. Sau khi nếm trải nỗi sầu muộn đơn độc của cảnh thân cô thế cô, Trang Vô Đạo mới quay về đạo quán Ngô Kinh.

Thế nhưng tại thư phòng trong đạo quán, Trang Vô Đạo ở chưa trọn một ngày đã buộc phải rời đi, chuyển đến động phủ tu luyện đã thuê sẵn ở ngoại thành. Linh khí mỏng manh chỉ là một phần, nguyên do chính yếu là những vị khách viếng thăm không ngớt. Các bậc quyền thế tại Ngô Kinh lũ lượt kéo đến bái kiến, từ trọng thần Đông Ngô cho đến người của hoàng tộc, ngay cả những kẻ đứng đầu các đại tộc Việt Thành đang ở Ngô Kinh cũng chẳng chịu kém cạnh. Điều này khiến y suốt ngày phải tươi cười tiếp khách, không cách nào tu luyện.

Hạ Miêu lại càng mặt dày mày dạn, tự nhận là bằng hữu rồi cứ lẽo đẽo bám riết lấy Trang Vô Đạo. Vị thiếu chủ Hạ gia này không chỉ muốn duy trì giao hảo mà còn vô cùng hiếu kỳ về việc vì sao y có thể trở thành môn đồ Nguyên Thần. Trái lại, Bắc Đường Uyển Nhi hẳn đã nghe tin từ Bắc Đường Thương Không nên suốt mấy ngày qua đều không thấy bóng dáng.

Trang Vô Đạo không chịu nổi sự phiền nhiễu, đành lánh đến gian động phủ kia. Nơi này đã thuê ít nhất ba tháng, nếu bỏ không thì quả là lãng phí. Dù linh khí chẳng dồi dào gì hơn nhưng được cái yên tĩnh, lại có thêm pháp trận đã mua từ trước bày ra bên ngoài, quả nhiên không còn ai đến làm phiền y nữa.

Mấy ngày sau đó, Trang Vô Đạo không luyện quyền pháp mà chỉ vào giờ Tý mỗi đêm đồng thời tu luyện Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh và Uẩn Kiếm Quyết. Thời gian còn lại trong ngày, y đều dành để tu tập "Thiên Địa Âm Dương Đại Bi Phú".

Trong lần huyết tế trước đó, nhờ vào ma huyết tinh túy trong người, Trang Vô Đạo đã liên tục niệm được hai mươi mốt chữ của khẩu quyết đầu tiên: "Mười năm sinh tử hai mịt mờ, chẳng nghĩ suy, tự khó quên, ngàn dặm mộ phần lẻ loi, không chỗ nói thê lương."

Thế nhưng sau khi ba giọt ma huyết tinh túy kia bị hấp thu trọn vẹn, y lại quay về như cũ, nhiều nhất cũng chỉ niệm được đến chữ 'mộ' mà thôi.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...