Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 288: Mệnh Thế Thần Thông 288

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Sai một ly đi một dặm, thế chưởng của Ngu An Quân chệch hướng, nện mạnh xuống mặt đất. Trong khoảnh khắc, đất đá rung chuyển, bụi mù tung bay mịt mù.

Hạ Miêu đứng từ xa dõi theo, ngẩn người hồi lâu mới sực tỉnh: "Ngu An Quân này tuy ta ít gặp, nhưng bản lĩnh quả thực không tầm thường. Cớ sao sau khi giao thủ với Trang Vô Đạo lại thảm bại đến thế? Còn nhớ mười mấy ngày trước, lúc tỷ thí, Trang Vô Đạo tuy mạnh nhưng nào đã đáng sợ đến nhường này..."

Khổng Hồi cũng lặng đi hồi lâu, đáy mắt ngập tràn nghi hoặc. Ngu An Quân lúc này đâu chỉ dùng hai chữ thảm bại là có thể diễn tả, hoàn toàn là bị đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Hắn như bị Trang Vô Đạo xem tựa con rối mặc tình thao túng, chẳng có lấy một chút sức phản kháng.

Bắc Đường Uyển Nhi lãnh đạm nói: "Thực lực chỉ kém một ly đã là khác biệt ngàn dặm. Ngu An Quân thực lực không bì kịp, chiêu pháp biến ảo hay thân pháp khinh huyền thảy đều kém đối phương. Thất bại dưới tay Trang Vô Đạo cũng là lẽ đương nhiên."

Trong lòng Bắc Đường Uyển Nhi thừa biết chẳng phải vậy. Tuy Trang Vô Đạo chiếm ưu thế, nhưng muốn nắm trọn lợi thế này để áp đảo hoàn toàn lại chẳng hề dễ dàng.

Cảnh tượng hôm nay khiến nàng nhớ lại trận kịch chiến trên thuyền năm ấy, quyền pháp của Trang Vô Đạo áp đảo nàng hệt như lúc này, quả thực kinh tâm động phách. Trái lại mấy ngày trước, khi hai người giao thủ tại Bắc Đường gia, y tuy hạ được nàng nhưng phần nhiều là nhờ vào tu vi thâm hậu cùng căn cơ vững chắc.

Khói bụi dần tan, mọi người cũng nhìn rõ cảnh tượng phía xa. Trên mặt đất hiện ra một hố sâu hoắm rộng chừng mười trượng, Ngu An Quân đang loạng choạng gượng dậy, máu rỉ ra từ khóe môi nhuộm đỏ cả vạt áo trước ngực.

Hắn còn chưa kịp đứng vững, một bóng đen đã vun vút lao đến. Một bàn tay chụp lấy cổ Ngu An Quân rồi hung hãn vung lên, tàn nhẫn nện thẳng đầu hắn xuống đất.

Lại một tiếng oanh trầm đục vang lên, bụi đất cuộn trào. Đến khi nhìn rõ lại lần nữa, Ngu An Quân đã bị lún quá nửa thân mình xuống đất. Chỗ đầu hắn cắm xuống, mặt đất lõm sâu thêm gần một trượng, vô số vết rạn lan tỏa ra bốn phía. Ngu An Quân nằm im bất động, hẳn là đã ngất lịm, máu tươi ồ ạt tuôn ra.

Vị trọng tài vốn đứng xa quan sát vội vàng gọi mấy vị giáo đầu đến gấp rút cứu chữa. Sau khi lôi Ngu An Quân từ dưới đất lên, bọn họ vội vã khiêng hắn đi.

Hạ Miêu đưa mắt nhìn lướt qua, khóe môi bất giác giật giật. Bộ dạng Ngu An Quân lúc này quả thực thảm thương khôn tả, sống mũi dập nát, cánh tay phải gãy lìa, mặt mày bê bết máu tươi, cằm sưng vù biến dạng.

"Ngay cả một chiêu huyền thuật thần thông cũng chưa từng dùng..."

Khổng Hồi nhìn lên võ đài, thấy thân ảnh kia vẫn nguyên vẹn không chút xây xát, bất giác lẩm bẩm. Không giống như trận trước Vân Bác chủ động nhường, lần này Trang Vô Đạo thực sự không cần dùng đến huyền thuật thần thông mà vẫn đánh bại cường địch.

"Được chứng kiến thảm trạng của Ngu An Quân thế này, ngàn lượng hoàng kim bỏ ra quả không uổng."

"Ngàn lượng hoàng kim quả thực không uổng. Chỉ không biết hai vạn lượng hoàng kim kia của Hạ Hầu gia liệu có thu về được chăng?"

Hạ Miêu thuận miệng đáp lời, mắt hơi nheo lại nhìn sang phía đối diện. Ở đó, Cái Thiên Thành và Đông Ly Hàn đều lộ ra tia nhìn khác lạ. Cả hai đều đang đổ dồn ánh mắt về phía Trang Vô Đạo, trong mắt vừa có tò mò, lại xen lẫn chút háo hức muốn thử sức.

Hai năm trở lại đây, khắp Đông Ngô quốc, kẻ có thể khơi gợi hứng thú của hai người này quả thực không nhiều.

Lúc này, Trang Vô Đạo vẫn đứng thẳng tắp, thân hình vững chãi tựa một cây trường thương. Ngu An Quân đã bại, nhưng y vẫn chưa giành lại quyền chủ động thân thể mà đang dùng tâm niệm trao đổi với Vân nhi.

"Kiếm chủ định khiêu chiến một trong tam đại cao thủ đứng đầu? Chẳng hay là vị nào?"

Trang Vô Đạo có chút do dự. Vốn dĩ y cũng có ý định này, song chứng kiến Ngu An Quân ra tay lúc trước, y lại chẳng còn mấy tự tin.

"Kiếm chủ nếu không quyết được, vậy để ta thay ngài chọn lựa, ý thế nào?"

"Ngươi?"

Trang Vô Đạo thoáng giật mình. Với trình độ võ học của Vân nhi, nàng tự có thừa tự tin, dẫu là Cái Thiên Thành hay Đông Ly Hàn, thực lực của họ so với Ngu An Quân còn vượt trội hơn mấy bậc. Thực lực tương đương, qua tay Vân nhi có thể phát huy gấp bội, còn nếu là chính y thì nhiều nhất cũng chỉ được năm sáu thành.

"Đúng vậy!"

Khi ý niệm vừa trao đổi xong, Vân nhi đã xoay người, đưa mắt nhìn về một hướng: "Kẻ xếp thứ tư, Trang Vô Đạo, xin khiêu chiến người đứng đầu, Cái Thiên Thành!"

Lời vừa dứt, khắp thao trường bỗng chốc im bặt. Bao ánh mắt kinh ngạc, khó hiểu lẫn phấn khích đồng loạt đổ dồn về phía Trang Vô Đạo, rồi lại chuyển dời sang Cái Thiên Thành. Tiếng xôn xao bàn tán nổi lên tứ phía, ầm ĩ không dứt, nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai lên tiếng phẩm bình, tất cả chỉ nín thở dõi theo, không dám chớp mắt.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...