Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 292: Mệnh Thế Thần Thông 292
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Mệnh Vô Song, Ngưu Ma loạn kiếm!
Đông Ly Hàn vừa sực tỉnh, đã thấy từng làn kiếm ảnh mang theo thế nặng trịch bổ tới từ bốn phương tám hướng. Khi chém khi đâm, lúc quét lúc hất, uy thế mênh mông trong khoảnh khắc tràn ngập không gian, ép người ta đến khó thở, vô cùng bá đạo.
Đông Ly Hàn lập tức nhận ra đây là huyền thuật thần thông. Gần như chẳng chút chần chừ, đao ảnh trong tay hắn theo cuồng phong hóa thành hư ảo, ngay sau đó là trăm ngàn luồng đao khí bùng nổ trước người. Những luồng khí này vô ảnh vô hình, khiến mặt đất hiện ra từng vết đao sâu hoắm.
Mệnh Vô Song, Phong Hoàng Thiên Độn!
Giữa hai người tựa hồ có phượng hoàng bay lượn, phiêu nhiên khó dò, khí thế chẳng hề thua kém những luồng kiếm sắc bén đang bổ tới.
Thế nhưng ngay khi đao ảnh và bóng kiếm chạm nhau lần đầu, Đông Ly Hàn đã bị một luồng sức mạnh tựa trâu điên húc phải, khiến hạ bàn lảo đảo, suýt nữa đứng không vững. Thanh đao vô hình trong tay hắn cũng suýt tuột khỏi tầm khống chế. Trong khi đó, luồng sức mạnh hùng hồn kia vẫn từ thanh kiếm không ngừng nghiền ép tới, khiến hắn chẳng thể chống đỡ.
Kiếm thứ nhất, kiếm thứ hai, kiếm thứ ba, liên tiếp vang lên những tiếng "đương đương" nặng nề. Chỉ trong mười hơi thở ngắn ngủi, Trang Vô Đạo đã chém ra trọn vẹn tám mươi mốt kiếm. Uy lực mỗi kiếm đều đặn, dường như nhát nào cũng ẩn chứa hai mươi lăm tượng cự lực.
Đông Ly Hàn tu luyện Hóa Phong Hoàng Thần Quyết, vốn không mạnh về sức lực. Khi đỡ đến kiếm thứ hai mươi, hắn chỉ thấy cổ tay tê dại, đôi cánh tay như muốn gãy lìa, hoàn toàn mất hết cảm giác. Mặc cho hắn thi triển thân pháp ra sao hay vận dụng phong lực thế nào để né tránh, y vẫn bám riết như hình với bóng, dai dẳng tựa giòi trong xương, khiến hắn không tài nào thoát khỏi.
Chiêu thức trông thì bình thường, thiếu đi sự biến ảo, nhưng lại như đã tính toán hết mọi đường đi nước bước. Mỗi một đường kiếm đều là nước cờ tuyệt diệu, tuy đơn giản mà nặng tựa ngàn cân.
Đông Ly Hàn mỗi lần đỡ một kiếm đều buộc phải lùi lại một bước, dần dà đã lùi xa đến hai mươi trượng. Bản mệnh Vô Song Phong Hoàng Thiên Độn sớm đã bị loạn kiếm chém cho tan tác, vỡ thành từng mảnh vụn.
Mãi mới gắng gượng được đến kiếm thứ bảy mươi hai, khi vừa lóe lên chút hy vọng, sức mạnh truyền tới từ thanh kiếm của Trang Vô Đạo lại đột ngột tăng vọt thêm ba thành. Một luồng kiếm khí sắc bén vô song từ chỗ binh khí va chạm xuyên thẳng vào cơ thể, hung hãn đâm vào kinh mạch của Đông Ly Hàn.
"Đây là... kiếm khí?"
Đồng tử Đông Ly Hàn trong khoảnh khắc co rút lại. Lớp phong lực bao bọc quanh thân đao bị thổi tan hoàn toàn, để lộ ra lưỡi đao chi chít vết rạn.
Khi đường kiếm thứ bảy mươi ba bổ tới, thanh trường đao trong tay hắn liền gãy làm đôi. Đông Ly Hàn bị cự lực quét trúng, cả người lảo đảo lùi lại hơn mười bước tựa kẻ say rượu, rồi dưới sức ép kinh người, thân hình hắn mềm nhũn, quỵ rạp xuống đất.
Đến kiếm thứ bảy mươi bốn, thế kiếm không còn mạnh mẽ bức người mà nhẹ nhàng hạ xuống, chỉ thẳng vào mũi hắn. Cơn bão kiếm vũ cuồng bạo cũng trong khoảnh khắc tan biến không còn tăm hơi.
"Ngươi thua!"
Một câu nói thờ ơ lại khiến trái tim Đông Ly Hàn chùng hẳn xuống, tựa hồ rơi thẳng xuống vực sâu.
Trang Vô Đạo thu kiếm vào vỏ, trong ánh mắt vừa có vẻ khinh miệt lại xen lẫn thất vọng. Dù y chưa hề mở miệng, nhưng tất cả người xem đều hiểu rõ ý tứ của y.
Yếu quá! Nơi này lẽ nào không có lấy một đối thủ nào mạnh hơn Cái Thiên Thành hay Đông Ly Hàn hay sao?
Như đã hẹn trước, phần lớn mọi người đều theo bản năng quay mặt đi, tránh chạm phải ánh mắt của Trang Vô Đạo.
Gương mặt Hạ Miêu nhăn nhó: "Ta cứ ngỡ tính cách của Ngu An Quân đã đủ khiến người ta ghét cay ghét đắng rồi. Ai mà ngờ Trang Vô Đạo còn ngông cuồng hơn gấp trăm lần. Sao trước đây ta lại không nhìn ra cơ chứ?"
"Ta thấy hắn đắc ý vênh váo quá chừng!"
Bắc Đường Uyển Nhi cũng hừ lạnh một tiếng, trong mắt càng thêm vẻ hồ nghi. Loạn Kiếm Trọng Trảm của Trang Vô Đạo nàng thấy có phần quen mắt, nhưng Ngưu Ma Loạn Vũ vốn là thần thông thuộc về quyền pháp và chưởng pháp. Biến hóa thành kiếm pháp không phải không thể, nhưng với trình độ võ học của y, thật sự có thể làm được đến mức này ư?
Trong ký ức của nàng, Trang Vô Đạo không phải người có tính cách như vậy. Tuy mang trong mình cốt khí ngạo nghễ, nhưng thường ngày y lại tỏ ra cẩn trọng hơn nhiều.
"Đúng là tài năng đã bắt đầu hé lộ. Nhưng nếu nói là đắc ý vênh váo thì cũng có phần hơi quá, bởi hắn hoàn toàn có tư cách đó."
Khổng Hồi khẽ lắc đầu, dường như đã đoán ra đôi chút tâm tư của Trang Vô Đạo: "Có lẽ là vì chuyện của Tuyên Linh Sơn và Tiết Pháp Chân Nhân, nên giờ đây hắn cũng chẳng cần phải ẩn mình nhẫn nhịn nữa."
Ánh mắt hắn lướt qua bóng Hạ Hầu Hổ đang từ ngoài cửa bước vào, nhưng cũng chẳng mấy để tâm. Lâm Hòa Khổng gia tuy có chút giao hảo với Hạ Hầu thị ở Ngô Kinh, nhưng Trang Vô Đạo đang ở ngay trước mắt mới là kẻ khiến hắn bận lòng hơn cả.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook