Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 294: Mệnh Thế Thần Thông 294
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Minh Thúy Phong và Tuyên Linh Sơn xưa nay vốn là tử địch không đội trời chung.
Nếu hắn không đưa ra được lý do thỏa đáng khiến vị này vừa ý, e rằng sẽ lập tức bị tước bỏ vị trí chân tu đạo tràng. Đệ tử Trúc Cơ trong Ly Trần Tông vốn chẳng thiếu, tính ra cũng ngót nghét ngàn người.
Phong Huyền gần như nghiến răng nói: "Thân phụ của y chính là Trọng Dương Tử bên Thái Bình đạo, đã sai gia nô đến đạo tràng ta khẩn cầu. Ta thấy phụ tử họ bất hòa, Trang Vô Đạo lòng mang oán hận, e rằng sớm muộn cũng gây nên sóng gió. Phong Huyền đuổi y đi là vì chẳng dám rước họa cho tông môn. Nếu ngày sau Thái Bình đạo vin vào cớ đó mà hỏi tội Ly Trần Tông ta, thì tông môn biết đường nào đối phó?"
"Trọng Dương Tử? Chính là kẻ được mệnh danh thiên tư linh căn, từng bá chiếm ngôi đầu Dĩnh Tài bảng suốt mười năm đó ư?"
Người vừa lên tiếng chính là giọng nam khàn khàn lúc đầu: "Hóa ra là thế. Chuyện còn nhiều khúc chiết như vậy, Tiết Pháp Chân Nhân có tường tận lai lịch của kẻ này chăng?"
"Mười phần thì cũng biết đến tám chín phần."
Phong Huyền cung kính đáp, biết mình đã qua được cửa ải này nên nét mặt cũng giãn ra đôi phần: "Hôm ấy Tư Không Hoành đã đến từ sớm, vẫn ở ngoài điện nghe ngóng, lẽ nào lại không biết thân phận của Trang Vô Đạo. Khi ấy Xích Linh Tử sư huynh cũng có mặt, hai vị sư huynh có thể đến chỗ hắn mà hỏi."
"Nghĩa là dẫu biết sẽ đắc tội với Trọng Dương Tử của Thái Bình đạo, cũng vẫn muốn thu kẻ này vào cửa?"
Giọng nam khàn khàn lại càng thêm hồ nghi: "Nhưng rốt cuộc là vì lẽ gì?"
"Tuyên Linh Sơn hiện có một vị Nguyên Thần, chín vị Kim Đan, thực lực đã chẳng kém gì Di Sơn Tông. Nay đang lúc uy danh lừng lẫy, nào sợ một Trọng Dương Tử?"
Ngụy Phong nọ cười khẩy: "Dẫu ngày sau Tuyên Linh Sơn không chống đỡ nổi, chẳng phải vẫn còn cả Ly Trần Tông này hay sao?"
"Tiết Pháp Chân Nhân quả thực có phần tùy tiện quá rồi."
Giọng nam khàn khàn rõ ràng ẩn chứa mấy phần bất bình: "Dẫu cho thiên tư có cao đến mấy, nhưng với thân thế như vậy cũng không nên tùy tiện thu nhận vào cửa. Tông môn ta tuy đang trên đà phục hưng nhưng cường địch tứ phía, chưởng môn từng bước đi đều như giẫm trên băng mỏng. Chỉ e bi kịch Hãm Không Đảo ngàn năm trước lại tái diễn. Nếu việc này gây nên xích mích với Thái Bình đạo, e rằng tình thế sẽ càng thêm ngặt nghèo."
"Hay là quýnh quá làm liều, Linh Hoa Anh trọng thương bất tỉnh, Tuyên Linh Sơn không người nối dõi. Hai mươi năm nay, quyền tuyển chọn đệ tử do các ngọn núi luân phiên nắm giữ, dẫu có đệ tử tư chất thượng thừa cũng chẳng đến lượt Tuyên Linh Sơn. Vớ được một Trang Vô Đạo, tất nhiên phải coi như của quý. E rằng họ đã sớm biết thân phận Trang Vô Đạo, chỉ chờ Phong Huyền đuổi y đi mà thôi."
Ngụy Phong hừ lạnh một tiếng, giọng điệu càng thêm vẻ chế giễu: "Muốn dựa vào kẻ này để chống đỡ cửa nhà, e là còn non lắm. Trang Vô Đạo này nếu thật sự rước lấy phiền phức gì, ta cũng chẳng thèm đoái hoài. Cứ để xem Tuyên Linh Sơn bọn họ làm trò cười cho thiên hạ thế nào!"
"Suy cho cùng cũng là đồng đạo, nào nỡ khoanh tay đứng nhìn..."
Giọng nam khàn khàn khẽ thở dài, hồi lâu không nói. Trái lại, Ngụy Phong lại đổi giọng: "Chuyện của Trang Vô Đạo, tuy xét về tình thì ngươi có chỗ khó xử, nhưng xét về lý vẫn là phá vỡ quy củ. Tự ý định đoạt, tội này không thể không phạt. Sau buổi đạo tràng, phạt ngươi cấm túc nửa năm, ngươi có phục không? Còn Lý Sùng Trinh, điều về Ly Trần bản sơn, chức Quán chủ Việt Thành Học Quán cứ để người khác đảm nhiệm."
"Phong Huyền xin nhận phạt!"
Khóe môi Phong Huyền tức thì cong lên một nụ cười. Cấm túc nửa năm ư? Với hắn mà nói nào có đáng kể gì.
Tu sĩ Trúc Cơ kỳ thọ nguyên vốn đã hai trăm năm mươi năm. Thân là chân tu trấn giữ đạo tràng Ngô Kinh, hắn vốn cũng mấy khi ra ngoài.
Trái lại Lý Sùng Trinh phen này có phần chịu thiệt thòi. Nhưng với vị thế của sư tôn hắn, nhẫn nại vài năm ắt sẽ được trọng dụng trở lại, biết đâu ngày sau còn vẻ vang hơn xưa.
Linh Hoa Anh trọng thương bất tỉnh, Tiết Pháp Chân Nhân lại sắp tọa hóa. Tuyên Linh Sơn thế lực sắp đến hồi suy vi, lẽ nào còn có thể như xưa, nắm giữ nhiều vị trí quan trọng trong tông môn?
---
Chuyện trò bên chủ điện, Trang Vô Đạo nào hay biết gì. Lúc này y đang khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Vân Nhi chiếm cứ thân thể y hồi lâu, cuối cùng cũng thu luồng nhiệt khí ấy về lại Khinh Vân Kiếm. Thanh linh kiếm này rốt cuộc cũng không khiến y gặp thêm tai họa nào nữa.
Thực ra sau khi đánh tan Đông Ly Hàn, Vân Nhi vốn định nói một câu "Ngươi quả thực quá yếu", nhưng lại bị y ép phải nuốt lời.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook