Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 295: Mệnh Thế Thần Thông 295
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Y nhận ra đối với linh kiếm này, thực chất không phải hoàn toàn không có cách nào, chỉ cần có ý chí khống chế mạnh mẽ thì cho dù Vân nhi ra sao cũng không thể làm trái tâm ý của y.
Ý thức một lần nữa làm chủ tứ chi, Trang Vô Đạo vẫn đứng bất động, hồi tưởng lại cảm giác khi Vân nhi xuất kiếm lúc trước. Khi đó, mỗi đường kiếm đều như thể do chính tay y phát ra, không khác gì được một đại sư kiếm đạo đích thân chỉ dạy. Hiệu quả này so với trong mộng cảnh còn mạnh hơn vài phần, giúp y thấu hiểu được nhiều hơn.
Nhờ trí nhớ kinh người, Trang Vô Đạo có thể tái hiện từng màn trong đầu. Chỉ một lát sau, y đã tìm thấy những chỗ vướng mắc và thiếu sót trong kiếm pháp của mình vừa rồi.
"Bạt Kiếm Thuật luyện tập quá ít, tốc độ vẫn chưa đạt tới cực hạn, động tác còn dư thừa. Do chưa từng luyện kiếm pháp nên vẫn còn phần lạ lẫm, khớp tay cứng nhắc, không thể tự nhiên biến hóa kiếm lộ."
Môn huyền thuật thần thông Bạt Kiếm Thuật này được Trang Vô Đạo mượn nhờ tinh hoa ma huyết để cưỡng ép thấu hiểu mà thành. Thực tế y vẫn chưa thuần thục, thời gian tu luyện chân chính chưa quá một tháng. Dựa theo cách luyện thông thường, ít nhất phải mất một năm mới có thể nhập môn. Sở dĩ khi triển khai có uy thế như vậy, hoàn toàn là nhờ vào kiếm thuật và kinh nghiệm của Vân nhi bù đắp.
Riêng về phần khớp tay là do bẩm sinh, không có nhiều biện pháp khắc phục, chỉ có thể tăng cường luyện tập sau này để cải thiện phần nào. Nếu muốn giải quyết triệt để thì phải đợi đến khi đạt tới Trúc Cơ cảnh, lúc ấy mới có thể rót chân khí ra ngoài cơ thể và dùng thần trí ngự kiếm.
Ngưu Ma Nguyên Bá Thể, Uẩn Kiếm Quyết, Đại Suất Bi Thủ, Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh và Ma Niệm Luyện Thần đại pháp của y cũng chính vì thế mà chuẩn bị.
"Kiếm chủ chỉ cần luyện tập Bạt Kiếm Thuật là được, vẫn nên chuyên tâm vào quyền pháp thì hơn. Ngự Kiếm Thuật và kiếm pháp thông thường hoàn toàn khác biệt, không có điểm tương thông. Hiện tại người học cũng vô dụng, ngược lại còn dễ khiến tư duy rơi vào lối mòn, nên không học cũng không sao."
Nghe Vân nhi nhắc nhở trong tâm niệm, Trang Vô Đạo không những không cảm kích mà còn hừ lạnh một tiếng. Y đi thẳng tới góc giáo trường ngồi xuống, sắc mặt âm trầm bất định.
Lần đầu tiên y cảm thấy thủ đoạn chế ước của mình đối với Khinh Vân Kiếm quá ít ỏi, bản thân cũng đã quá mức tin tưởng nó. Nhưng lúc này dù muốn giữ khoảng cách cũng khó lòng làm được. Theo thời gian, ràng buộc giữa y và Khinh Vân Kiếm ngày càng sâu sắc. Chân khí trong cơ thể luôn tương giao qua lại với linh kiếm, nhất là vài tia kiếm khí cơ hồ đã coi Khinh Vân Kiếm là một phần cơ thể để lưu chuyển tuần hoàn. Thần trí và linh ý cũng dần giao hòa, khiến suy nghĩ trong đầu y không thể giấu nổi Vân nhi.
Như vậy là do tâm tính mình có tì vết, thiếu nhuệ khí sao?
Trang Vô Đạo khẽ lắc đầu. Thiếu tự tin là thật, nhưng mấy năm nay y đã quen xử sự khéo léo, ẩn nhẫn chờ thời, tích lũy sâu dày rồi mới hành động. Đây là do hoàn cảnh sống, cũng bởi bản tính y vốn như vậy. Y không cho rằng mình sai, cho dù điều đó khiến Vân nhi bất mãn, y cũng không định thay đổi.
Mỗi người đều có tính cách và chuẩn mực riêng, chẳng lẽ nhất định phải làm theo lời Vân nhi mới có thể đắc đạo thành tiên? Nếu mọi chuyện đều dựa vào linh kiếm, Vân nhi nói gì cũng tin theo, vậy y khác nào một con rối?
"Kiếm chủ nghĩ vậy sao?"
Vân nhi ung dung thở dài một tiếng, sau đó hoàn toàn thu mình vào trong Khinh Vân Kiếm, không còn tiếng động, chẳng rõ có đang tức giận hay không.
Trang Vô Đạo không để ý tới, y có sự kiên trì và cố chấp của riêng mình, dù là người y tin tưởng nhất cũng không thể làm y dao động. Trong lòng y cũng cảm thấy kỳ quái, Vân nhi trước kia tuyệt đối không như thế, nhưng từ khi y luyện thành tầng thứ nhất Uẩn Kiếm Quyết, tính tình nàng ta đã có sự biến đổi.
Đầu tiên là xúi giục y sử dụng Ma Đạo Huyết Tế thuật, sau đó lại không từ thủ đoạn khiến y gây thù chuốc oán với cường địch. Kể từ lần Uẩn Kiếm Quyết đột phá trong mộng cảnh ngày ấy, thần thái và giọng điệu của Vân nhi luôn khiến y cảm thấy không yên lòng. Y nhớ rõ Vân nhi từng nói tốc độ tu luyện của y quá chậm, phải nhanh hơn nữa, càng nhanh càng tốt.
Linh kiếm Khinh Vân Kiếm này rốt cuộc đã nhớ ra điều gì mà lại khẩn cấp đến thế?
Trong lòng bỗng xao động, Trang Vô Đạo ngẩng đầu lên, chỉ thấy phía xa có hai ánh mắt sắc lạnh như đao đang chăm chú nhìn mình. Một người là Cái Thiên Thành vừa bại dưới tay y, người còn lại không cần nhìn cũng biết chính là Đông Ly Hàn.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook