Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 309: Mệnh Thế Thần Thông 309
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Cũng chẳng rõ lời Vân nhi nói thực hư ra sao, bởi lẽ những cuốn sách nhảm nhí y từng đọc qua chưa từng thấy nhắc tới chuyện này.
"Đây vốn là chuyện mà người trong thiên hạ đều hiểu rõ từ trước thời Thất Kiếp. Chỉ e sau Thất Kiếp xa cách, chân tướng đã sớm bị vùi chôn trong lớp bụi hồng trần cùng giấy cũ mực phai. Loài người xưng bá cõi đời, tự cho mình cao quý, nào đâu chấp nhận nguồn gốc của mình lại có phần tương đồng với Yêu tộc? Dẫu chỉ một chút dính líu cũng là nỗi nhục khôn cùng."
Vân nhi cười khẩy một tiếng, đoạn tiếp lời: "Lũ yêu thú này tranh giành nhau chẳng qua cũng vì một gốc Yêu Linh độc diệp, thứ này có thể khiến huyết mạch thần thông thêm phần mạnh mẽ, bất kể loài yêu thú nào cũng đều dùng được. Con Bạch Bối Yêu Viên kia đoạt được trước nhưng không chịu san sẻ nên mới bị chúng vây đánh. Tình cảnh trước mắt xem ra nguy ngập, song chỉ cần nó gắng gượng được tới lúc huyết mạch dị biến ắt sẽ an toàn thoát thân."
Trang Vô Đạo bấy giờ mới thở phào một hơi. Trận chiến giữa bầy yêu thú tam giai này ngoài khí thế ngập trời ra cũng chẳng có gì đáng xem, y định bụng theo mọi người rời khỏi boong tàu trở về khoang thuyền. Nhưng khóe mắt vừa lướt qua, y lại thấy thân cây đại thụ trong tay Bạch Bối Yêu Viên bỗng nhiên vỡ tan tành. Trải qua mấy đòn va chạm nặng nề, cây cổ thụ bị Bạch Bối Yêu Viên tiện tay nhổ lên rốt cuộc cũng không sao chống đỡ nổi.
Vậy mà con Bạch Bối Yêu Viên kia vẫn chẳng chút nao núng, bỗng vung mạnh cánh tay phát ra một tiếng "Ầm" vang dội, khiến con Tam Vĩ Yêu Hồ đang mon men lại gần bị một đòn trời giáng, cả đầu lẫn thân đều lún sâu xuống đất.
Trang Vô Đạo thoáng giật mình, cảnh tượng này y ngờ ngợ như đã thấy ở đâu. Kỹ càng nhớ lại một hồi, y mới phát giác thế đánh của con Bạch Bối Yêu Viên này có đến ba bốn phần giống với Đại Suất Bi Thủ của mình. Song, cái thần thái uy mãnh kia lại là thứ y còn kém xa mới bì kịp.
"Đại Suất Bi Thủ! Vân nhi, con Yêu Viên này với Đại Nhật Viên Vương mà ngươi từng nhắc tới lẽ nào có dính dáng gì sao?"
Đại Suất Bi Thủ chính là tuyệt kỹ của Đại Viên Vương thuở ấy, thứ võ học mà theo lời Vân nhi đã giúp Đại Viên Vương tung hoành ba cõi, một tay che lấp cả bầu trời.
"Danh xưng Đại Nhật Viên Vương chính là vua của loài Thôn Nhật Huyết Vượn, từ trước thời Ngũ Kiếp đã là chủ nhân của dòng dõi thần thú này. Con Bạch Bối Yêu Viên này thuộc dòng dõi Thôn Nhật Huyết Vượn, thần thông được truyền lại mang một vài nét tinh túy của Đại Suất Bi Thủ thì có gì là lạ."
Lòng Trang Vô Đạo khẽ rung động, hai tay y ghì chặt vào lan can gỗ, mắt không rời khỏi nơi đang giao chiến.
Nhìn những thế đánh của Bạch Bối Yêu Viên, y cảm giác mình dường như đã ngộ ra điều gì đó, song lại chẳng thể nào diễn tả rõ ràng. Trong lúc vô tình, y quên bẵng cả lời Tư Không Hoành vừa dặn dò đám người quay về khoang thuyền.
Vân nhi dường như cũng nhận ra điều gì, chỉ giải thích đôi lời rồi im lặng, không làm phiền y nữa.
Còn trên đỉnh cột buồm, Tư Không Hoành cũng thoáng chút ngạc nhiên. Hắn liếc nhìn Trang Vô Đạo một lượt rồi cũng chẳng bận lòng thêm. Đệ tử Tuyên Linh Sơn, tiểu sư đệ tương lai của hắn, dĩ nhiên phải khác người thường. Y muốn nhìn thì cứ để y nhìn, cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm.
Chỉ riêng một mình Trang Vô Đạo, hắn tự tin còn có thể bảo bọc được. Chứ nếu là những đệ tử khác, sống chết mặc bay, hắn cũng chẳng thèm đoái hoài.
"Đổi hướng đi, vòng qua mạn thuyền, nhớ giữ khoảng cách bốn mươi dặm, tuyệt đối không được kinh động đến chúng!"
Ra lệnh cho mấy vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ đang điều khiển bảo thuyền Linh Cốt, Tư Không Hoành vẫn đứng trên chót cột buồm, vẻ mặt nghiêm nghị dõi mắt nhìn về phía xa xăm.
Trận chiến của đám yêu tu này tuy chẳng liên quan đến họ, song trước khi hoàn toàn rời khỏi chiến trường, Tư Không Hoành vẫn chưa thể yên lòng. Lũ yêu thú tam giai kia tuy đang kịch chiến nhưng có thể chuyển mục tiêu sang chiếc bảo thuyền này bất cứ lúc nào. Một vài thần thông có sức công phá diện rộng thậm chí có thể lan xa trăm dặm, đủ sức hủy trời diệt đất. Điều cốt yếu là không được đến quá gần kẻo khiến lũ yêu thú cảm thấy bị uy hiếp.
Trang Vô Đạo hoàn toàn không hay biết gì, y chỉ thấy con Bạch Bối Yêu Viên kia liều mạng tử chiến, dần dà sức cùng lực kiệt, bị năm con yêu thú còn lại thay nhau giày vò. Khói bụi mịt mù, cây cối từng mảng lớn bị hất văng lên không trung.
Con Độc Giác Lục Sâm Nhiêm sau khi rình mò bên ngoài hồi lâu rốt cuộc cũng ra tay. Thân hình dài mấy trăm trượng của nó bỗng vọt lên nhanh như con thoi, quấn chặt lấy Bạch Bối Cự Viên. Nó siết mạnh vòng vây, cái miệng rắn há to toan nuốt trọn đầu đối thủ.
Bạch Bối Cự Viên một tay giữ chặt đầu rắn, ngăn không cho cái miệng đầy răng sắc nhọn nuốt chửng mình. Song, nó lại chẳng thể địch nổi sức mạnh của con mãng xà khổng lồ, tay còn lại đã bị thân rắn cuốn chặt, cổ họng cũng bị siết ngày một nghẹt thở hơn.
Mấy con yêu thú còn lại thấy thời cơ đã đến liền xông vào cấu xé, cắn húc, khiến Bạch Bối Cự Viên đầy rẫy thương tích. Lại có một con Xích Hồng Hỏa Nha ba chân từ trên trời sà xuống phun ra một ngụm lửa rực, khiến Bạch Bối Cự Viên trong chớp mắt hoàn toàn chìm trong biển lửa.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook