Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 311: Mệnh Thế Thần Thông 311

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trang Vô Đạo ngồi thẫn thờ trong phòng, mãi đến tận nửa đêm đôi lông mày vẫn nhíu chặt. Việc tĩnh tâm nhập định hằng ngày đã bị y quên bẵng, trong đầu chỉ không ngừng tái hiện trận chiến của con yêu đạo kia.

"Kiếm chủ đã ngộ ra điều gì từ con Bạch Bối Yêu Viên đó sao? Có phải liên quan đến Đại Suất Bi Thủ không? Vừa rồi Vân nhi cảm nhận được 'ý' trên người Kiếm chủ..."

Gương mặt Trang Vô Đạo vẫn còn vẻ mơ màng, y cúi xuống nhìn hai bàn tay mình.

Ý, quyền ý ——

Y quả thực đã hiểu ra vài thứ, nhưng lại không thể hình dung hay diễn đạt rõ ràng. Cảm giác đó mơ hồ như bị một lớp sương mù che phủ, khiến y chưa thể hoàn toàn nắm bắt.

Trong đầu y không ngừng tua lại mấy động tác của con vượn trắng, sau đó lại liên hệ tới tám thức Đại Suất Bi. Thoáng chốc, một bức họa dần hiện lên trong tâm trí. Đáng tiếc, hình ảnh ấy luôn biến hóa khó lường, không tài nào thành hình trọn vẹn.

Trang Vô Đạo bỗng thấy lòng rung động, y đột ngột đứng dậy đi tới trước bàn. Từ trong Tiểu Càn Khôn giới mới mua, y lấy ra một chiếc bút phù cùng một tấm giấy phù màu vàng hạnh. Sau đó, y múa bút như rồng bay phượng múa, liên tục phác họa trên mặt giấy.

Gần đây y thường xuyên rèn luyện vẽ phù lục, tuy chưa thể thuần thục như Hoàng Phủ Đệ nhưng các loại bút pháp cơ bản đều đã nắm vững. Từng nét vẽ hiện ra, một bức tranh nửa người nửa vượn dần thành hình. Một bàn tay lớn vươn tới, khí thế như muốn làm tan nát cả sơn hà!

Lúc này, phía sau Trang Vô Đạo cũng hiện ra ảo ảnh của một con yêu thú khổng lồ toàn thân phủ lông đỏ máu, hình dáng nửa người nửa vượn. Nó cao khoảng ba trượng, khoác chiến giáp tử kim, hai tay buông thõng đến tận đầu gối. Trong đôi mắt màu tím tràn ngập lưu quang, tỏa ra luồng hung khí ngang ngược như mãnh thú cổ đại, bao trùm khắp căn phòng.

Trang Vô Đạo hoàn toàn không nhận ra điều đó, nhưng ngay khi bút vẽ tới đôi mắt trên giấy phù, chiếc bút trong tay y bỗng vang lên một tiếng "rắc" rồi vỡ tan. Lực lượng bùng nổ đánh tan cả Từ Nguyên cương khí hộ thân của Trang Vô Đạo, để lại trên tay y một vết máu nhỏ.

Tấm giấy phù trên bàn cũng vỡ vụn rồi biến mất không một điềm báo. Ngay cả chiếc bàn phía dưới cũng không tránh khỏi dư chấn, xuất hiện những vết nứt sâu hoắm. Ảo ảnh Huyết vượn sau lưng y cũng tan biến ngay trong khoảnh khắc đó.

Trong mắt Trang Vô Đạo tràn đầy vẻ mê man, y chỉ thiếu chút nữa là có thể vẽ ra hình ảnh trong tâm tưởng. Tấm giấy phù này nát vụn, coi như công sức nãy giờ đổ sông đổ biển.

"Sao lại như vậy? Chẳng lẽ không còn cách nào khác?"

Y đau khổ siết chặt nắm đấm, khi chạm đến thương thế trên tay, y mới sực tỉnh ngộ.

"Đúng rồi, ta nghe nói cấp bậc công pháp càng cao thì càng cần chất liệu thượng hạng để dung chứa. Giấy phù cũng vậy, từ pháp thuật cấp hai trở lên, dùng loại giấy vàng hạnh này vốn dĩ không thể vẽ ra được."

Chẳng lẽ tấm giấy này không chịu tải nổi ý niệm của y?

Trang Vô Đạo nhìn quanh một lượt, nhẩm tính lại các loại tài liệu trong Tiểu Càn Khôn giới nhưng nhận ra trong tay không còn thứ gì sẵn có. Thế nhưng...

Y ngẩng đầu nhìn về phía vách tường trước mắt. Cả con thuyền này được luyện chế từ xương thú cấp ba, độ bền chắc chắn là đủ. Còn về bút phù và linh mực ——

Trang Vô Đạo đi tới trước một bức tường trống, dùng ngón tay thấm máu của chính mình rồi bắt đầu vẽ.

Lần này y đã có kinh nghiệm hơn, động tác cũng trôi chảy hơn nhiều. Lấy máu làm mực, chỉ bằng vài nét vẽ ngắn ngủi, y đã phác họa xong hình ảnh Huyết Sắc Cự Viên. Vẫn là một chưởng đánh ra, dưới chân là cảnh tượng quần sơn sụp đổ.

Lần này, ảo ảnh Huyết Sắc Cự Viên phía sau y càng thêm chân thực, huyết khí nồng đậm. Thần thái nó vẫn hung ác ngang ngược, kiêu ngạo bất khuất, nhưng dường như còn có thêm vài phần biến hóa. Sự ngạo mạn lăng nhục thiên hạ, bá quyền không gì sánh kịp cùng nỗi đau thương sau muôn kiếp luân hồi, tất cả những khí phách khác biệt đó đều được dung hợp làm một.

Ầm!

Tiếng nổ vang lên liên hồi, những đồ đạc làm từ gỗ đàn thượng hạng trong khoang thuyền liên tiếp vỡ tan. Trang Vô Đạo chẳng mảy may để ý, đôi mắt y rực cháy nhiệt huyết, tiếp tục thêm từng nét bút lên vách tường.

Bức họa vượn đỏ càng thêm thần thái, hình ảnh trong đầu y cũng theo đó mà rõ ràng hơn. Ảo ảnh Huyết vượn sau lưng y dần lộ ra những biểu cảm sống động. Trong đôi mắt tím kia tràn ngập sự bất khuất, oán hận, khát máu, tuyệt vọng, kiên định, và cả một ý chí chiến đấu bất tử bất diệt!

Cho đến khi bức tường bằng xương trước mặt vỡ vụn thành nghìn mảnh bắn tung tóe ra bốn phương tám hướng, mọi thứ mới dừng lại.

Nói cũng kỳ lạ, chỉ riêng những nơi có vệt máu của Trang Vô Đạo đi qua là vẫn bình yên vô sự. Y vẫn đắm chìm trong trạng thái quên mình, tiếp tục đưa tay vẽ từng nét bút cuối cùng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...