Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 322: Mệnh Thế Thần Thông 322

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Nghe đồn thân nhiệt nàng thấp hơn người thường rất nhiều, quả thực là huyết mạch băng giá.

Dẫu có sở hữu Siêu phẩm linh căn thì đã sao? Mang trong mình Tam Hàn Âm Mạch, cả đời nàng chẳng thể tu hành. Nhị Sơn Thất Phong không chịu thu nhận cũng là lẽ thường tình.

Vốn không định để tâm thêm, Trang Vô Đạo lần lượt gọi mấy con Tinh Hỏa Thần Điệp về. Thế nhưng ngay sau đó, động tác của y bỗng khựng lại.

Thông qua thần thức, y thấy thiếu nữ nọ vẫn quỳ rạp bên thềm đá. Gương mặt nàng xanh tím, toàn thân co giật, dường như chứng bệnh Tam Hàn Âm Mạch lại phát tác. Thiếu nữ vẫn gắng gượng để không lịm đi, tiếp tục cúi đầu dập trán. Máu tươi rỉ nơi khóe miệng, thấm đỏ cả vạt cỏ non dưới chân.

Cảnh tượng ấy chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng Trang Vô Đạo, khiến ánh mắt y chợt nhòa đi.

Năm xưa mẫu thân y cũng từng quỳ gối trước tuyết sơn của Thái Bình đạo suốt ba ngày ba đêm mà chẳng được đoái hoài, cuối cùng đành tuyệt vọng quay gót. Bà qua đời khi chưa đầy ba mươi tuổi, cũng bởi mầm bệnh gieo xuống từ dạo ấy.

Khẽ thở dài, Trang Vô Đạo tách khỏi hàng ngũ tiến đến bên thiếu nữ. Y nhẹ nhàng đỡ lấy cổ tay nàng để bắt mạch. Chỉ thoáng chốc, chân mày y đã chau lại. Y tức thì lấy mấy cây kim bạc từ trong Tiểu Càn Khôn giới ra, châm xuống các huyệt đạo của nàng.

Dạo gần đây Trang Vô Đạo vốn không có thời gian nghiên cứu y thuật. Chỉ vì tâm nguyện của vị tu sĩ vô danh nọ, trong suốt bốn mươi chín ngày bế quan, y đã ngày đêm nghiền ngẫm bộ "Tiểu Hoàn Dương Châm Pháp", lại đối chứng với y lý từng học nên cũng có chút sở đắc.

Tam Hàn Âm Mạch này y chưa từng gặp phải, chỉ đành dựa vào bệnh trạng của thiếu nữ mà hành châm. Y cũng chẳng rõ liệu những mũi châm này có công hiệu hay không, chỉ biết dốc hết sức mình.

Cổ tay thiếu nữ lạnh buốt thấu xương. Nhìn tình trạng của nàng, nếu không ra tay cứu chữa, e rằng nàng chẳng sống nổi nửa khắc đã phải chết cóng vì hàn khí.

May sao lần này y không sơ suất. Một lát sau, hơi thở thiếu nữ dần ổn định, tay chân không còn run rẩy, thân thể cũng ấm lại đôi chút.

Thiếu nữ cảm kích nhìn Trang Vô Đạo, thoáng nở nụ cười. Dung nhan nàng so với Bắc Đường Uyển Nhi còn kiều diễm hơn mấy phần, nụ cười ấy tươi tắn khôn tả.

Trang Vô Đạo thầm lắc đầu. Việc y vừa làm chỉ là chữa ngọn chứ chẳng thể trị gốc, tạm thời áp chế âm hàn chi khí chứ không cách nào trừ tận gốc rễ. Hàn khí tích tụ lâu ngày sẽ khiến thân thể thiếu nữ ngày một suy kiệt.

Nếu không thể giải được Tam Hàn Âm Mạch, mỹ nhân này nhiều nhất cũng chỉ sống thêm được vài chục năm rồi vùi thân dưới nắm đất vàng. Dẫu cho phương hoa tuyệt thế, cũng đành chịu cảnh hồng nhan bạc mệnh.

"Ngươi còn biết cả y thuật?"

Giọng Tư Không Hoành chợt vang lên bên tai. Trang Vô Đạo giật mình quay lại, thấy hắn đã đứng sau lưng y từ lúc nào. Hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ.

Phía sau hắn là một cụm mây ngũ sắc lơ lửng, trên đó có một bóng người chính là Linh Hoa Anh. Nàng được mấy luồng kiếm quang xoay chuyển không ngừng, che chở cẩn mật.

"Trước đây ta từng chuyên tâm nghiên cứu y đạo một thời gian, với "Tiểu Hoàn Dương Châm Pháp" cũng có chút ít tâm đắc."

"Không tồi! Châm pháp ngươi thi triển vừa rồi chỉ cần hơi sai lệch hoặc thứ tự không đúng, thiếu nữ này ắt phải vong mạng. Đã có tay nghề này thì gắng mà trau dồi, đừng để mai một."

Tư Không Hoành khẽ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng: "Theo ta đến thẳng Tuyên Linh Sơn!"

Trang Vô Đạo thoáng sững người. Y nhìn Bắc Đường Uyển Nhi và Hạ Miêu vẫn còn trong hàng ngũ phía sau, lại liếc qua hơn chục pháp trận đo linh căn phía trước, hơi do dự hỏi: "Chẳng phải đợi kiểm tra linh căn xong mới được đi sao?"

"Ngươi là môn đồ do chính sư tôn chọn lựa, là chân truyền đệ tử của Tuyên Linh Sơn. Mấy thứ quy củ này ngươi không cần bận tâm. Kẻ nào dám nói ngươi không phải?"

Tư Không Hoành cười châm biếm: "Môn quy Ly Trần Tông sau này ngươi chỉ cần nhớ kỹ bốn điều: không được tàn sát đồng môn, không được phản bội tông môn, không được cấu kết tà ma, không được khi sư diệt tổ. Những pháp quy còn lại có tuân theo hay không đều tùy tâm ý ngươi. Ta thấy ngày sau ngươi cũng chẳng thiếu thiện công đâu."

Trang Vô Đạo ngẩn người. Không được tàn sát đồng môn? Vậy thì biến cố trên Linh Cốt Bảo Thuyền là thế nào?

Tư Không Hoành dường như đọc được ý nghĩ của y, hắn cười khẩy: "Dĩ nhiên, nếu ngươi đủ tự tin làm chuyện đó kín kẽ, không để ai hay biết, thì dẫu bốn điều này có chẳng để vào lòng cũng không sao."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...