Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 326: Mệnh Thế Thần Thông 326

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Lai lịch của ngươi, ta cũng biết đôi phần. Chỉ e ngươi muốn lười biếng cũng khó bề lười biếng. Tuy nhiên ta vẫn khuyên ngươi ngày thường chớ nên quá tự đày đọa bản thân. Trên đời này không chỉ có tu luyện, đôi khi dừng chân nhìn lại, cũng sẽ có thu hoạch khác thường. Những người tu luyện như chúng ta chớ nên coi nặng ân oán tình thù, chấp niệm quá sâu chỉ hại người hại mình."

Tiết Pháp chân nhân vẫy tay, ngữ khí hết sức trang trọng. Thấy Trang Vô Đạo tuy vẻ mặt chăm chú lắng nghe nhưng thực chất lại chẳng hề để tâm, lão khẽ thở dài, song gương mặt vẫn không chút biểu lộ, hỏi tiếp: "Còn cô nương này là thế nào?"

"Đệ tử gặp nàng ở dưới chân núi. Nàng có Siêu phẩm Băng Linh Căn và Tam Hàn Âm Mạch, nhưng Nhị Sơn Thất Phong đều không chịu thu nhận. Thiếu nữ này lại nhất quyết muốn bước vào đường tu luyện, cứ đứng đó khấu đầu không thôi."

Tư Không Hoành vắn tắt giải thích: "Ta vốn chẳng muốn bận tâm, chẳng qua sư đệ thấy nàng có vẻ đặc biệt nên muốn giúp một tay. Dù sao cũng chẳng phiền hà gì, đệ tử liền đưa nàng đến đây, xem sư tôn có cách nào hóa giải Tam Hàn Âm Mạch cho nàng chăng."

"Trên Tuyên Linh sơn của chúng ta chẳng thiếu miếng ăn, thêm một người tu luyện cũng không có gì đáng ngại."

Tiết Pháp chân nhân thoáng hiện vẻ tiếc nuối: "Nhưng về Tam Hàn Âm Mạch, vi sư cũng đành chịu. Vi sư tuy giỏi về luyện đan nhưng lại không rành y đạo, cũng chưa từng nghe nói trên đời có loại đan dược nào trị được chứng này. Đây là chứng nan y, nếu không tu luyện thì còn sống được thêm mười bốn năm, nhưng một khi đã bước chân vào con đường tu chân cầu đạo, nhiều nhất cũng chỉ còn ba năm dương thọ. Thật uổng phí một thân Siêu phẩm Linh Căn."

Dứt lời, Tiết Pháp chân nhân liền đứng dậy: "Ta đi xem Hoa Anh, chung quy vẫn thấy không yên lòng. Chỗ tu luyện của sư đệ ngươi cùng mọi thứ cần dùng cứ giao cả cho ngươi lo liệu. Nhớ kỹ, phải chọn linh địa hạng nhất, ta thấy tòa Bán Nguyệt lâu bỏ trống phía bắc kia rất tốt."

"Bán Nguyệt lâu? Sư tôn..."

Tư Không Hoành còn chưa kịp lên tiếng, Tiết Pháp chân nhân đã bước ra khỏi trúc lâu. Bước chân lão tưởng như chậm rãi mà cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã khuất dạng.

Tư Không Hoành sững người tại chỗ, gương mặt lộ rõ vẻ không biết là ghen tị hay ngưỡng mộ, đoạn lên tiếng: "Sư tôn đã phó thác, sư đệ cứ theo ta."

Trang Vô Đạo vẫn đứng yên, y nhíu mày nhìn thiếu nữ mặc bạch y bên cạnh. Có lẽ tia hy vọng cuối cùng đã tắt ngấm, trong đôi mắt tựa hồ thu ấy giờ đây chỉ còn lại vẻ tuyệt vọng khôn cùng.

Tư Không Hoành khẽ thở dài: "Lát nữa ta sẽ đưa nàng về, việc tu luyện đối với nàng chỉ có hại mà thôi."

Thiếu nữ kia bỗng phủ phục xuống đất, sắc mặt cương quyết: "Đệ tử một lòng hướng đạo, dẫu chỉ còn ba năm dương thọ cũng không hối hận! Đệ tử từng nghe nói 'Sớm nghe đạo, tối chết cũng cam lòng', với đệ tử thì chết sớm hay muộn nào có khác gì nhau? Xin tiên sư và sư thúc thành toàn cho đệ tử được nghe đạo mà chết!"

Hai tiếng "sư thúc" sau cùng hẳn là gọi Trang Vô Đạo. Nàng đã sớm nhận ra ở đây người dễ mủi lòng nhất không phải Tư Không Hoành mà chính là y. Với thân phận đệ tử chân truyền tương đương cảnh giới Trúc Cơ, một tiếng sư thúc này gọi cũng không hề sai.

"'Sớm nghe đạo, tối chết cũng cam lòng' ư? Hay cho một câu 'nghe đạo mà chết'."

Tư Không Hoành bắt đầu cảm thấy hứng thú: "Mười bốn năm dương thọ mà ngươi thật sự không màng sao? Thà chết cũng muốn cầu đạo?"

"Vâng!"

Thiếu nữ không chút do dự đáp: "Đệ tử quý trọng tính mạng, nhưng nếu không thể tu luyện thì thà chết còn hơn."

Trang Vô Đạo trầm ngâm quan sát, y cảm thấy thiếu nữ này không hẳn là vì ham thích trường sinh, mà dường như đang mang theo tâm sự nặng nề. Hoặc là nàng đang mong mỏi dùng tu luyện để níu kéo sự sống, hoặc là cũng giống như y...

"Bị ngươi nói đến nước này, nếu ta không thuận tình chẳng phải sẽ thành kẻ vô tình bức chết ngươi sao."

Tư Không Hoành vuốt cằm, nhìn thiếu nữ trước mắt như thể nhìn thấy vật lạ: "Phải rồi, bản tọa còn chưa biết tên ngươi là gì?"

"Bẩm tiên sư, đệ tử họ Nhiếp, tên gọi Tiên Linh."

Sắc mặt thiếu nữ vẫn tái nhợt như cũ, nhưng trong mắt đã ánh lên niềm hy vọng.

"Nhiếp Tiên Linh? Không tồi, tên rất hay."

Giọng nói của Tư Không Hoành vẫn mang theo ý trêu chọc, nhưng thần sắc đã dần nghiêm túc: "Thu ngươi vào Tuyên Linh môn cũng không phải không được, nhưng nếu vì ngươi mà để môn nhân đệ tử dị nghị thì quả thật không đáng. Ngươi muốn tu luyện thì chỉ còn một cách là trở thành linh nô. Sư đệ của ta vừa nhập môn, bên mình còn thiếu bốn người hầu hạ. Y là đệ tử của chân nhân, chắc chắn sẽ không để ngươi chịu thiệt. Dù là linh nô cũng có thể tu tập đạo pháp của Ly Trần tông, ngươi có bằng lòng chăng? Tuy nhiên phải nói trước, nếu không tu luyện ngươi còn sống được mười bốn năm, một khi đã bắt đầu thì tính mạng có thể mất bất cứ lúc nào. Lỡ có mệnh hệ gì, chớ nên oán hận Ly Trần tông chúng ta!"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...