Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 329: Mệnh Thế Thần Thông 329

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Ninh Chân trưởng lão thuộc Chấp Pháp đường, tuy có dùng linh thuật tra xét thật giả nhưng cũng chẳng thể làm gì được, cuối cùng không thể không thả ta rời đi. Cũng may có sư thúc mời được Phượng Tuyết sư thúc cùng ngồi giám thẩm, Ninh Chân trưởng lão mới không dám quá phận, chỉ khấu trừ của ta không ít thiện công. Nghe nói phía sư thúc cũng bị phạt nặng, phải khấu trừ tới mười vạn thiện công."

"Lão già Ninh Chân kia mấy năm nay hành xử ngày một thiên lệch, thật tưởng Tuyên Linh sơn nhất mạch chúng ta không làm gì được lão sao?"

Tư Không Hoành cười lạnh, đoạn giải thích cho Trang Vô Đạo: "Ninh Chân là Kim Đan trưởng lão của Tuyệt Trần phong, một trong bốn vị Chấp Pháp trưởng lão thuộc Chấp Pháp đường, năm nay vừa đúng phiên lão trực. Về phần Phượng Tuyết là tam sư tỷ của ngươi và ta, một bậc nữ trung hào kiệt, tính tình hào sảng. Sư tôn cứ mỗi ba tháng lại mở một buổi kinh diên giảng pháp thuyết đạo, giải đáp vướng mắc cho đệ tử, lúc đó ngươi tự khắc sẽ được diện kiến."

Nói đến đây, thần sắc Tư Không Hoành có phần phức tạp: "Tuy ta chẳng muốn ngươi mới chân ướt chân ráo vào Ly Trần đã phải thấy những chuyện nhơ nhuốc này, nhưng ngươi thân là môn hạ của bậc Nguyên Thần, lại là đệ tử bí truyền tương lai, bản thân đã nằm trong vòng xoáy rồi. Sớm có sự phòng bị và toan tính trong lòng cũng là để tránh cho ngày sau bị kẻ khác hãm hại. Ngươi cần nhớ rõ, tại Ly Trần tông này, chỉ cần ngươi đủ tu vi, có quyền có thế thì đen có thể hoá thành trắng, trắng cũng có thể nói thành đen! Chuyện lần này chính là minh chứng rõ nhất."

"Thật ra những chuyện thế này cũng không nhiều đâu, sư thúc chỉ cố nói thêm phần giật gân đó thôi."

Huyền Cơ cười nhạt: "Ly Trần tông chúng ta có nhị sơn thất phong, hằng năm đều tranh đoạt không ngừng những chức vị dễ bề tích lũy thiện công. Uẩn Nguyên thạch cùng các loại đan dược cũng có số lượng phân bổ nhất định, thế nên đôi khi khó tránh khỏi việc tranh giành đấu đá hay những hành vi ngấm ngầm xấu xa. Sư đệ sau này cẩn thận một chút là được, không cần quá bận lòng."

Trang Vô Đạo không khỏi lộ vẻ hoài nghi, nội tình Ly Trần tông u ám đến vậy, nghe qua quả thật như một mâm cát rời. Rốt cuộc tông môn này làm sao có thể xưng hùng cả vùng Đông Nam, trở thành một trong mười đại tông phái thế gian?

"Những tông phái khác so với Ly Trần chúng ta cũng chẳng khá hơn là bao."

Nhìn thấy sắc mặt Trang Vô Đạo thay đổi, Tư Không Hoành thản nhiên nói: "Thật ra ta cũng lấy làm lạ, vì sao khi xưa tổ sư Ly Trần tông lại phải chia truyền thừa thành chín nhánh. Ngươi thử đoán xem sư tôn đã giải thích điều đó thế nào?"

Lòng hiếu kỳ của Trang Vô Đạo bị khơi dậy, y không nén được bèn hỏi: "Khi trước sư tôn đã giảng giải ra sao?"

"Sư tôn nói rằng, các nước trong thiên hạ hiện đang hồi chiến loạn, tu giới cũng tranh đấu không ngừng nghỉ, đây chính là đại tranh chi thế! Nghe nói từ thuở sơ khai, trăm loài thú dữ tung hoành thế gian đều có sức mạnh dời non lấp biển, thần thông vang dội khắp cõi bao la. Chúng ăn tươi nuốt sống lẫn nhau, kẻ mạnh thì tồn tại, kẻ yếu phải diệt vong. Khi đó nhân tộc ta yếu thế nhất, dưới áp lực sinh tử phải dốc hết tâm lực tìm đường cầu sinh. Nhờ đấu với trời, tranh với yêu mới có thể áp chế muôn thú, trổ hết tài năng trở thành linh trưởng vạn vật như ngày nay, phồn thịnh làm chủ cả đất trời."

Tư Không Hoành nói rất chậm, từng chữ từng lời đều vô cùng chắc chắn: "Cho nên Ly Trần tông ta cũng tin theo đạo lý vật cạnh thiên trạch, thích giả sinh tồn. Đệ tử nhị sơn thất phong đều phải bước ra từ trong chém giết tranh đấu, bởi vậy trong tông mới có Sơn Thí ba năm một lần, ngay cả yêu thú trong Thiên Nam lâm hải cũng luôn được dành cho cơ hội phục hồi. Tông môn hòa thuận đương nhiên là tốt, nhưng nếu nội bộ không còn áp lực, e rằng Ly Trần tông khó bề đứng vững trên đời."

Dừng một chút, ông lại tiếp: "Hơn nữa tông phái một khi đã lớn mạnh thì xung đột lợi ích hay thù hận giữa người với người là điều không thể tránh khỏi. Chi bằng sớm định ra quy củ rõ ràng để mọi tranh đấu đều được khống chế trong phạm vi cho phép. Giữa nhị sơn thất phong của Ly Trần tông vạn năm qua tuy tranh giành không dứt, nhưng mỗi khi gặp ngoại địch đều có thể đồng tâm hiệp lực. Môn hạ đệ tử những năm gần đây cũng là đời sau mạnh hơn đời trước."

Trang Vô Đạo đăm chiêu gật đầu, trên mặt y lộ vẻ thán phục nhưng trong lòng vẫn còn vài điều nghi hoặc, lại pha chút không đồng tình. Dẫu vậy, y thấy không cần thiết phải chất vấn Tư Không Hoành hay Tiết Pháp chân nhân. Ngoại trừ trận đại biến ở Hãm Không đảo ngàn năm trước khiến Ly Trần tông nhất thời suy vi, thực tế thực lực tông môn cứ mỗi năm một thêm vững mạnh, đó là sự thật không thể bàn cãi.

Tư Không Hoành bấy giờ lại nở nụ cười bất cần cố hữu: "Cách đây khoảng một ngàn hai trăm dặm có một ngôi chợ thuộc về Tuyên Linh sơn chúng ta. Đệ tử trong vòng hai ngàn dặm quanh đây đều tới đó mua đan dược, trao đổi linh khí, ngay cả nhu yếu phẩm thường dùng ngươi cũng cần đến đó sắm sửa. Lẽ ra ta nên cùng ngươi đi một chuyến rồi tới Ly Trần bản sơn chọn công pháp, chỉ tiếc ta mới về lại bản sơn có quá nhiều việc phải lo liệu. Vậy để Huyền Cơ cùng ngươi sang đó, ý ngươi thế nào? Huyền Cơ ở ngay vùng này, chỉ cách một dãy núi nên tiện đường chăm nom cho ngươi. Tính hắn lại thuần hậu, chẳng ngại phiền hà, có thể dẫn đường cho ngươi trong tông môn. Sau này nếu có việc gì khó khăn hay điều chi chưa thông suốt, ngươi cứ việc tìm hắn mà thỉnh giáo."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...