Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 330: Mệnh Thế Thần Thông 330
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lúc này Trang Vô Đạo mới hiểu rõ vì sao Huyền Cơ Tử lại đứng đợi sẵn ở nơi này. Hóa ra Tư Không Hoành đã sớm định sẵn sẽ đẩy cục diện rắc rối này cho Huyền Cơ Tử gánh vác.
Tư Không Hoành chẳng đợi hai người đáp lời, vỗ vai Huyền Cơ Tử bảo: "Việc này giao cả cho ngươi. Sư tôn rất mực trông đợi vị sư đệ này của ta, nếu có điều gì sơ suất, e rằng ta cũng khó tránh khỏi liên lụy."
Vừa dứt lời, Tư Không Hoành cất tiếng cười ha hả, cứ thế cưỡi gió bay đi. Chỉ còn lại Huyền Cơ Tử đang cười khổ, cùng Trang Vô Đạo đưa mắt nhìn nhau, chẳng biết nói gì.
※※※※
Phiên chợ đúng như lời kể, nằm cách đó chừng một ngàn hai trăm dặm, tên gọi là Hoành Sơn Tập. Song, không có phép đằng vân của Tư Không Hoành, Trang Vô Đạo chỉ đành đi bộ. Huyền Cơ Tử tuy cũng có thể ngự khí phi hành, nhưng công lực chưa đủ, chẳng thể mang theo người, tốc độ cũng kém xa bậc tu hành Kim Đan.
Trong rặng núi này tuy không có hung thú thực lực hùng mạnh, nhưng cũng lắm nỗi phiền hà. Ba người phải mất trọn nửa ngày đường mới tới được phiên chợ ấy.
Phiên chợ được dựng lên tại một cửa ải trong núi, quy mô tương đương một thị trấn lớn ở Đông Ngô Quốc. Có điều, kẻ qua người lại trong trấn nhỏ này đều là bậc tu hành.
Phần lớn họ đều vận đạo bào màu lam tím của Ly Trần Tông, song cũng có những tu sĩ mặc y phục khác ra vào chốn này.
Chẳng đợi Trang Vô Đạo tò mò cất tiếng hỏi, Huyền Cơ Tử đã chủ động giải thích cho y: "Tổng đàn Nam Minh Đô Thiên Thần Lôi Liệt Hỏa Kỳ Môn Trận của tông ta tọa lạc trên đỉnh nhị sơn thất phong. Trận pháp chưa phá thì không một ai có thể đến gần. Bởi vậy trong dãy núi này thực ra không cấm các tu sĩ tông phái khác và tán tu ra vào. Đệ tử Ly Trần hàng năm tại Thiên Nam Lâm Hải săn giết vô số yêu thú, thu thập đủ loại dược thảo, vật liệu. Trừ một phần định mức phải nộp cho tông môn để đổi lấy thiện công, số còn lại đều có thể tự mình định đoạt. Những người này tìm đến đây cũng vì lẽ đó, họ thu mua các loại linh vật với giá cả thường hậu hĩnh hơn Ly Trần Tông nhiều."
Lão lại chỉ tay về phía các cửa hiệu hai bên đường: "Song, những thương nhân có thể mở cửa hiệu thường trú tại đây ắt phải là người của Ly Trần. Rất nhiều gia tộc giàu có tiếng tăm ở Đông Nam đều tìm mọi cách đưa con cháu vào Ly Trần Tông, sau đó họ không chuyên tâm tu luyện mà ở đây buôn bán cho gia tộc, hàng năm thu về bạc vàng triệu triệu. Sư đệ nếu muốn mua bán gì ở đây, tốt nhất nên chọn hai nhà Thiên Kỳ Các và Dịch Linh Cư, giá cả thường phải chăng nhất, không lừa gạt người mới đến. Còn nếu muốn chế tạo binh khí linh vật, tay nghề của các khí sư Tuyết Tâm Trai là trứ danh nhất. Trong mười năm qua, riêng pháp bảo trên ba mươi bảy Trọng Pháp Cấm, họ đã luyện chế không dưới mười kiện. Về phần đan dược, Tuyên Linh Sơn chúng ta có rất nhiều cao thủ luyện đan, ngược lại không cần tìm đâu xa."
Trang Vô Đạo thầm nghĩ, Bách Binh Hạ gia kia hẳn cũng toan tính con đường này. Trong tộc Hạ thị vốn đã có con cháu gây dựng sản nghiệp ở các tông phái khác.
Tuy nhiên, mối lợi linh khí lớn nhất Đông Nam không nghi ngờ gì vẫn thuộc về Ly Trần Tông ở Thiên Nam Lâm Hải.
Việc Hạ gia tìm mọi cách đưa Hạ Miêu vào dưới trướng một vị Kim Đan cảnh để mưu cầu vị trí đệ tử chân truyền cho thấy lòng tham của họ dường như không chỉ dừng lại ở đó.
Chuyện của Hạ gia y chẳng bận tâm, ngược lại Tuyết Tâm Trai kia lại khiến y có chút để ý.
Theo lời Vân nhi, linh khí mà tu sĩ sử dụng có pháp cấm đạt tới trên ba mươi bảy trọng là có thể thành pháp bảo. Khi tới tầng bảy mươi ba chính là Linh Bảo, cao nhất có thể tế luyện tới một trăm lẻ tám trọng.
Cao hơn nữa không còn là pháp cấm mà là tiên cấm. Bất kỳ khí vật nào chỉ cần tồn tại một đạo tiên cấm thì chính là tiên khí. Dù là tiên khí phẩm cấp thấp nhất cũng có thể áp chế Linh Bảo.
Tuy nhiên, tu sĩ trong giới này có cảnh giới cao nhất cũng chỉ tới Nguyên Thần Cảnh. Pháp bảo đạt tới sáu mươi Trọng Pháp Cấm ước chừng đã là đỉnh điểm.
Một khí sư có thể luyện chế ra pháp bảo bất luận thế nào cũng không thể xem thường. Mà nghe ý tứ trong lời Huyền Cơ Tử, khí sư như vậy trong Tuyết Tâm Trai nào phải chỉ có một người.
Trên đường phố, các loại kỳ trân dị bảo bày la liệt. Ngoài những cửa hiệu kia còn có không ít tu sĩ bày sạp hàng ngay trên hè phố.
Trang Vô Đạo nhìn đến hoa cả mắt, quả thực có vài món khiến y không khỏi động lòng. Ngặt nỗi túi tiền chẳng mấy dư dả nên không thể tùy tiện ra tay. Lần đầu tiên y cảm thấy hối hận vì khi ở Đông Ngô đã quá mức phung phí.
Giá cả vật phẩm ở đây so với Ngô Kinh ít nhất cũng rẻ hơn một nửa.
Theo sự dẫn đường của Huyền Cơ Tử, Trang Vô Đạo bắt đầu mua sắm các loại vật phẩm. Lúc này y mới hay, tại chốn tu luyện này, cho dù là những thứ tưởng chừng tầm thường như củi gạo dầu muối cũng chẳng hề giản đơn.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook