Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 335: Mệnh Thế Thần Thông 335
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Giọng nói của Kiếm Linh lại vang lên trong tâm trí Trang Vô Đạo. Suốt cả ngày qua nàng không hề lên tiếng, mãi đến lúc này mới lại xuất hiện.
"Những cửa đá khác chắc là các loại pháp thuật do môn đồ Ly Trần Tông đời sau dần dần thêm vào. Chúng hoặc là tàn khuyết, hoặc là thiếu đi phương vị của Linh Khiếu."
Trang Vô Đạo quan sát kỹ bốn phía, quả nhiên phần lớn cửa đá đều mang sắc đồng đỏ. Chỉ có ba mươi lăm cánh cửa được làm bằng bạch ngọc. Ngoài ra còn có hai cánh cửa màu tím vàng cao ngất trăm trượng đang đóng chặt, tỏa ra khí thế nguy nga tráng lệ.
Trong ba mươi lăm cánh cửa bạch ngọc kia cũng có chút khác biệt về độ sáng và màu sắc. Cánh cửa khắc dòng chữ "Thượng Tiêu Ứng Nguyên Động Chân Ngự Lôi Chân Pháp" có chất liệu trong suốt long lanh, bao phủ bởi hào quang thất thải. Trong khi đó, chất ngọc của cửa "Tiên Ảnh Phù Quang" lại kém hơn một chút, bên ngoài chỉ có ngũ thải luân chuyển.
Điều khiến Trang Vô Đạo chú ý nhất vẫn là "Ngưu Ma Nguyên Bá Thể", môn pháp này cũng nằm trong số ba mươi lăm cánh cửa bạch ngọc, khiến y thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, cánh cửa này cũng có chất liệu hơi kém, chỉ bao phủ bởi huỳnh quang ngũ thải.
Chuyện này không phải do đẳng cấp của môn tuyệt kỹ này không bằng "Thượng Tiêu Ứng Nguyên Động Chân Ngự Lôi Chân Pháp", mà có lẽ vì bản truyền thừa của "Ngưu Ma Nguyên Bá Thể" không còn hoàn chỉnh. Hiển nhiên nó không phải là một trong ba mươi sáu loại bản môn pháp thuật nguyên gốc của Ly Trần Tông, mà do tiền nhân đời sau đưa vào Tuyên Linh Điện.
Trang Vô Đạo không lấy làm ngạc nhiên. "Ngưu Ma Nguyên Bá Thể" vốn được phỏng theo Bá Thể của Thượng Cổ Ma Tê mà sáng tạo ra, hoàn toàn không liên quan đến bộ Phong Linh Quyền mà các học quán của Ly Trần Tông giảng dạy. Dù truyền thừa không trọn vẹn nhưng có vẫn tốt hơn không.
"Huyền Cơ sư huynh nói ta có thể chọn ba môn pháp thuật trong Truyền Pháp Điện. Ngưu Ma Nguyên Bá Thể là môn ta nhất định phải lấy, còn hai môn còn lại, ta nên lựa chọn thế nào mới tốt?"
Trang Vô Đạo lẩm bẩm, lời này giống như đang hỏi Kiếm Linh hơn là tự hỏi chính mình.
Vân Nhi không khách sáo đáp: "Con đường tu luyện vô cùng biến hóa, kỳ diệu khó lường, các loại bí pháp cũng tầng tầng lớp lớp, tương sinh tương khắc. Đạo tu hành vốn coi trọng cả sự chuyên sâu lẫn đa dạng, chỉ khi thông hiểu nhiều môn mới không bị kẻ khác khắc chế. Với tư chất Ngũ phẩm linh căn của Kiếm chủ, hiện tại nên lấy chuyên sâu làm gốc. Đợi khi nhập vào Nguyên Thần Cảnh, không còn bị linh căn hạn chế, hãy tìm hiểu pháp thuật của các môn phái khác sau."
Trang Vô Đạo nhíu mày, đi lại giữa các cửa đá, cuối cùng dừng trước một cánh cửa màu đồng đỏ có khắc sáu chữ "Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh". Cánh cửa này tuy không làm bằng bạch ngọc nhưng trong số các cửa đồng đỏ cũng thuộc loại thượng hạng, chắc chắn hoàn chỉnh hơn nhiều so với bản đang lưu truyền bên ngoài.
"Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh cũng nên chọn, nhưng không phải vì ngươi, mà là vì cô gái ngoài cửa kia. Quả thật không thể tưởng tượng nổi, nàng ta lại sở hữu Siêu phẩm Băng linh căn cùng hai ẩn linh căn Thổ và Hỏa cũng đạt cấp Siêu phẩm. Mang trong mình tam hệ Siêu phẩm, dù là trước ngũ kiếp, ta cũng chỉ mới gặp lác đác vài trường hợp như vậy."
Trang Vô Đạo sửng sốt, cảm thấy chuyện này thật khó tin. Tam hệ Siêu phẩm so với Thiên phẩm linh căn của phụ thân y e rằng cũng không kém bao nhiêu.
"Không phải vậy! Ngươi không biết linh căn tam hệ Siêu phẩm khó tìm đến mức nào đâu. Mặc dù không bằng hạng người có Thiên Sinh Chiến Hồn như ngươi, nhưng giá trị của nó vượt xa Thiên phẩm đơn hệ. Tốc độ tu luyện ban đầu có thể không bằng, nhưng càng về sau hậu lực càng dồi dào. Đây là thiên tư hiếm có, nếu ta gặp nàng ta trước khi gặp Kiếm chủ, nói không chừng Vân Nhi đã chọn nàng làm chủ nhân rồi."
"Hậu lực?" Trong lòng Trang Vô Đạo khẽ động, hỏi: "Về Tam Hàn Âm Mạch của nàng, ngươi có cách nào chữa khỏi không?"
Y thuật của Vân Nhi vô cùng kinh người, lại tinh thông châm cứu, trước đó nàng từng cứu sống một đạo nhân vô danh đang hấp hối, còn thu hoạch được một đóa Thạch Minh Tinh Diễm. Với chứng Tam Hàn Âm Mạch, thầy thuốc thế gian có lẽ bó tay nhưng Vân Nhi thì chưa chắc.
Thế nhưng tâm trạng Kiếm Linh đột ngột trầm xuống, không còn hưng phấn như trước, nàng khẽ thở dài: "Không có cách nào cả! Trong ký ức của ta có một bộ Đại Hồi Thiên Châm Thuật có thể giúp được nàng, chỉ tiếc là ta đã quên mất phần lớn, không cách nào nhớ ra được. Nếu không, cô gái này có thể sống thêm năm mươi đến bảy mươi năm nữa. Chỉ cần bứt phá đến Kim Đan cảnh, nàng ta có thể tự mình giải quyết ổn thỏa Tam Hàn Âm Mạch."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook