Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 342: Mệnh Thế Thần Thông 342
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bộ kỳ trận này có thể mượn uy lực của chủ trận, dùng Đô Thiên Thần Lôi bảo vệ động phủ linh địa và gây thương tổn cho kẻ địch. Khi tông môn bị tấn công, trận pháp cũng có thể tùy thời tiếp ứng cho chủ trận.
"Nam Minh Đô Thiên Thần Lôi Liệt Hỏa Kỳ Môn Trận" lấy Nhị sơn thất phong cùng Ly Trần Phong làm tâm điểm, bao trùm cả Nam Bình Gia Sơn. Chủ thể của đại trận được hợp thành từ hơn mười vạn "Cửu Cung Đô Thiên Thần Lôi Kỳ Trận" lớn nhỏ.
Trận pháp trải rộng khắp dãy Nam Bình dài bảy ngàn dặm, liên kết thành một khối thống nhất. Động phủ của ba mươi vạn đệ tử đều hòa làm một thể, kiên cố bất khả phá.
Mấy ngày đầu, Trang Vô Đạo mải mê tu sửa Bán Nguyệt Lâu, gần như chẳng đoái hoài gì đến Nhiếp Tiên Linh. Mãi đến khi đám sương mù tai ương trên bầu trời dần tan biến, y mới rảnh rang lo liệu chuyện tu hành cho nàng.
Khi Trang Vô Đạo nhớ ra và tìm đến, Nhiếp Tiên Linh đang gắng sức cải tạo đám linh điền bỏ hoang. Gương mặt thiếu nữ ửng hồng, trán đẫm mồ hôi nhưng vẫn miệt mài làm việc.
Điều này khiến Trang Vô Đạo thầm hổ thẹn. Mấy ngày nay, Nhiếp Tiên Linh đã lau dọn các tòa lầu sạch không một hạt bụi, cỏ dại mọc um tùm do hoang phế cũng được nàng nhổ sạch, vậy mà y lại cố tình làm ngơ.
Thiếu nữ mang trong mình Tam Hàn Âm Mạch, thân thể vốn suy nhược, mỗi khi bệnh phát tác đều đau đớn khôn cùng. Vậy mà nàng chưa từng ngơi tay, bận rộn không biết mệt, hẳn là muốn dùng sự cần cù để mong y đoái thương.
Trang Vô Đạo không biết Nhiếp Tiên Linh đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ sở, nhưng qua đó cũng đủ thấy quyết tâm của nàng lớn đến nhường nào.
"Nhiếp Tiên Linh, ngươi thật sự không tiếc tính mạng, cũng muốn dấn thân vào con đường tu chân sao?"
Ngồi xếp bằng trong linh thất tầng năm, Trang Vô Đạo nhìn thiếu nữ đang phủ phục trước mặt, ánh mắt đầy phức tạp.
"Có thể cho ta biết vì sao không? Đừng nói với ta chuyện tâm hướng đạo, nếu ngươi thật lòng muốn tu đạo cầu trường sinh thì đã chẳng đợi đến tận bây giờ. Thiên hạ này nơi nào chẳng thể tu hành? Cõi phàm tục cũng có vô vàn công pháp, đan dược kia đâu phải chỉ Ly Trần Tông mới có. Ta thấy ngươi ăn vận, cử chỉ lễ nghi chẳng giống nhà nghèo khó mà như con nhà quyền quý, mười mấy năm qua hẳn là sống trong nhung lụa thừa thãi. Muốn bước chân vào đường tu lại càng dễ dàng."
Nói đến đây, Trang Vô Đạo ngập ngừng giây lát rồi lên tiếng: "Ngươi nếu có nỗi niềm bất đắc dĩ hoặc tâm nguyện nào thì cứ nói thẳng. Mai này nếu việc đó nằm trong khả năng, ta sẽ dốc sức giúp ngươi toại nguyện, chẳng cần phải ép mình tu luyện để phí hoài những năm tháng ngắn ngủi còn lại."
Y vốn không muốn rước thêm phiền phức vào thân, nhưng thiếu nữ trước mắt lại khiến y động lòng thương cảm. Nếu việc đó Trang Vô Đạo có thể làm được mà không tốn mấy công sức, y cũng chẳng ngại ra tay giúp đỡ.
Nhiếp Tiên Linh thu tầm mắt, vẻ mặt vẫn bình thản: "Đa tạ lão gia đoái thương! Tiên Linh quả thực có nỗi khổ tâm buộc phải dấn thân tu đạo, song lại không muốn nhờ cậy người khác. Ý tốt của lão gia, Tiên Linh xin ghi nhận trong lòng. Còn về việc vì sao lại chọn Ly Trần Tông, ấy là bởi cõi Thiên Nam này tuy rộng lớn nhưng chỉ có Nam Bình Gia Sơn mới là chốn cho ta dung thân. Tiên Linh thân phận mỏng manh, song vẫn một lòng tin rằng con đường tu chân trường sinh có thể giúp mình kéo dài hơi tàn. Thay vì sống lay lắt qua ngày trong đau khổ để chờ đợi cái chết, chi bằng dốc cạn sức lực đánh cược một phen."
Trang Vô Đạo cau mày. Y không ngờ thiếu nữ này lại cố chấp đến thế, xem thường cả tính mạng của mình.
Nhưng rồi y lại thấy lòng nhẹ nhõm. Thiếu nữ này tính tình cương liệt, ắt hẳn là kẻ vô cùng kiên định; nếu nàng dễ dàng đổi ý thì mới là chuyện lạ. Nghĩ lại thì, mang trong mình Tam Hàn Âm Mạch, mỗi ngày trôi qua với Nhiếp Tiên Linh đều là một cực hình đau đớn. Gặp phải kẻ bạc nhược hơn, e rằng đã sớm nảy ý định quyên sinh.
"Vậy ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Trở thành linh phó của Ly Trần Tông sẽ phải gieo Thần Văn Huyết Cấm. Khi đó sinh tử của ngươi không còn do bản thân định đoạt, trừ phi tự phế bỏ tu vi và quên hết chuyện xưa để xuống núi, bằng không cả đời này khó lòng thoát khỏi. Sau này nếu có điều gì không vừa ý cũng đừng oán trách ta."
Nhiếp Tiên Linh chẳng hề do dự, khấu đầu thật mạnh xuống trước mặt Trang Vô Đạo: "Tiên Linh không oán không hối, kính xin lão gia thành toàn!"
"Thôi được!"
Trang Vô Đạo thở dài một hơi, không nói thêm gì mà ném tấm lệnh bài bằng bạch ngọc đến trước mặt Nhiếp Tiên Linh. Thiếu nữ lập tức cắn đầu ngón tay, nhỏ máu lên tấm lệnh bài mà không chút trì hoãn.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook