Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
Chapter 350: Mệnh Thế Thần Thông 350

Sẵn sàng

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Lại nói về đám tán tu kia, trong đó vẫn có vài người thực lực không tệ, lọt được vào mắt xanh của y. Có điều, những người này tụ tập ở đây phần lớn đều mang mục đích riêng, chỉ là đội ngũ nhất thời nên khó lòng kết hợp, lại càng khó bề tín nhiệm.

Trang Vô Đạo mấy phen trắc trở, chỉ còn cách đưa tay vỗ trán, âm thầm thở dài một tiếng. Lẽ nào y thật sự phải đơn độc tiến vào Lâm Hải hay sao?

Lúc này y mới thấy hối hận vì trước đó trên thuyền đã không nhận lời đề nghị của Hạ Miêu. Nếu có bốn năm vị cung phụng Luyện Khí cảnh hậu kỳ của Hạ gia đi theo, lần này y đã chẳng cần phải đau đầu đến vậy.

Thật ra thực lực của Bắc Đường Uyển Nhi cùng Hạ Miêu đều không tệ, Tuyên Linh Sơn nhất mạch hẳn cũng có vài tân tú tu vi phi thường. Nhưng đệ tử nhập môn sau kỳ thi lần này ai nấy đều đang nghiên cứu công pháp, dưới sự chỉ dẫn của sư trưởng mà khổ công tu luyện, mấy năm đầu vốn chẳng cần đến nhiều thiện công làm gì.

Sao có thể như y, mới nhập môn chưa đầy hai tháng đã chuẩn bị tiến vào Thiên Nam Lâm Hải?

Ngẫm nghĩ một lát, Trang Vô Đạo xoay người trở lại, chuẩn bị tìm một chốn tạm trú trong trấn nhỏ để ở lại một hai ngày xem sao, hy vọng có thể tìm được người đáng tin cậy kết bạn đồng hành.

Tính y vốn cẩn trọng, ít khi làm chuyện mạo hiểm. Đây chẳng phải vì sợ chết, mà bởi chí lớn chưa thành nên y mới biết tiếc thân.

Trước kia khi cùng đám người Tần Phong đánh nhau trên phố, hễ thấy tình thế bất ổn, Trang Vô Đạo không phải kẻ đầu tiên bỏ chạy nhưng ắt sẽ là người thứ năm, thứ sáu. Song mỗi khi xô xát với kẻ khác, y thường đứng ở tuyến đầu, vừa là tướng mạnh nhất trong đám huynh đệ, vừa là mũi nhọn tiên phong.

Y không thiếu máu cờ bạc, nhưng phải sau khi hiểu rõ ván cược mới chịu xuống tiền. Vì vậy lúc này y thà chờ thêm chút chứ không định một mình xâm nhập.

Nhưng ngay khi y vừa xoay người lại, sau lưng bỗng vang lên một giọng nữ dịu dàng:

"Vị sư... Sư thúc, ngươi là Trang Vô Đạo, đệ tử thứ bảy mà Tuyên Linh Sơn thu nhận, Trang sư thúc phải không?"

Trang Vô Đạo khẽ giật mình, ngờ vực nhìn nữ tu trước mặt. Thoạt trông nàng chừng đôi mươi, nhưng vẻ ngoài của tu sĩ thường chẳng thể làm chuẩn.

Hai tay nàng chắp sau lưng, ngón tay xoắn chặt vào nhau, hiển nhiên là đang cực kỳ bất an và căng thẳng, thậm chí nói năng cũng không tròn vành rõ chữ. Nàng nhìn y như nhìn quái thú, phải lấy hết dũng khí lớn lao mới dám mở lời.

Trang Vô Đạo dở khóc dở cười, vẻ nghi hoặc trong mắt càng đậm thêm vài phần, nhưng sắc mặt vẫn cực kỳ ôn hòa:

"Ta là Trang Vô Đạo, không biết đạo hữu là ai?"

Dù là đệ tử chân truyền, y cũng không thể thản nhiên đối đãi với những đồng môn hơn hẳn mình về tuổi tác lẫn tu vi như sư điệt. Song hai bên cũng không thể gọi nhau là huynh đệ, bởi đó là sự sỉ nhục đối với Tiết Pháp Chân Nhân. Cách xưng hô đạo hữu này là danh xưng mà cả trưởng bối lẫn vãn bối đều dùng được, vừa hay tỏ vẻ khiêm tốn, không dám tự phụ là bậc bề trên.

"Sân Vi, chữ Sân trong Sân Sân học tử, chữ Vi trong Tử Vi."

Giọng nữ tu đó rõ ràng đã bình tĩnh hơn hẳn:

"Sư tôn Phượng Tuyết trưởng lão của ta chỉ là chưa tới kỳ hạn mười năm nên chưa thể chính thức xếp vào môn tường. Phượng Tuyết sư tôn cùng với sư thúc đều là môn hạ của Tiết Pháp Chân Nhân. Sư thúc cứ gọi ta là Vi nhi là được, không cần khách khí."

Trang Vô Đạo mỉm cười, quả nhiên buông lỏng vài phần cảnh giác. Theo sư thừa, cô gái tên Sân Vi này mới chính là đồng môn thực thụ của y, chứ không phải kiểu đồng môn hời hợt trong Ly Trần Tông.

Dù vậy, y vẫn không định dễ dàng đồng ý ngay.

"Sư tỷ bên ngươi thiếu người sao?"

Trang Vô Đạo đưa mắt nhìn quanh:

"Không biết mấy vị khác của ngươi đang ở đâu?"

"Chỉ có ta, còn có một vị Mục Huyên sư tỷ nữa."

Sân Vi nói xong liền chỉ về phía bên phải:

"Sư tỷ nàng đang ở ngay chỗ kia!"

Trang Vô Đạo theo hướng tay Sân Vi chỉ mà phóng tầm mắt nhìn tới, quả nhiên thấy một thiếu nữ cũng đang đứng ở cửa cốc. Nàng mặc y phục bó sát người, thân hình yểu điệu thướ thướt tha, tay cầm kiếm, dáng vẻ hiên ngang. Tuy nhiên trên gương mặt trái xoan xinh đẹp kia lại tràn đầy vẻ bất mãn.

Nhất thời y có phần sững sờ, vốn tưởng rằng Sân Vi này ít nhất phải có bốn năm đồng bọn, kết quả hóa ra chỉ có hai nữ tử.

"Sư tỷ nàng cũng thuộc nhất mạch của Tiết Pháp Chân Nhân, là đệ tử tọa hạ của Nhị sư bá Vân Linh Nguyệt. Nàng đã nhập môn, hiện giờ cũng là đệ tử chân truyền."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...