Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 372: Mệnh Thế Thần Thông 372
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Kế đó, Trang Vô Đạo vận dụng châm pháp, khơi dậy tiềm năng ẩn chứa trong cơ thể hai người, nhất là tại phần huyết tủy.
Cũng may nhóm Ngô Hoán đã kịp thời cho họ dùng linh đan khử độc. Dù chưa thể hóa giải hoàn toàn huyết độc, song cũng đã cầm cự được phần nào, khiến quá trình độc tố lan tràn chậm lại.
Y từng bước khơi dậy công hiệu của Sinh Huyết đan, giúp khí huyết trong ngũ tạng lục phủ lưu thông, dùng huyết dịch tươi mới thay thế phần lớn máu độc, sau đó mới dẫn dắt dược lực của viên giải độc đan kia vào.
Đây chẳng phải lần đầu Trang Vô Đạo hành châm cứu người. Suốt mấy tháng ở Kiếm Y đường, y vẫn thường xuyên chẩn trị cho các huynh đệ đồng môn. Thế nhưng hôm nay khi thi triển bộ Tiểu Hoàn Dương Châm Pháp này, trán y đã lấm tấm mồ hôi, tinh thần hao tổn cực nhiều, dù chưa đến mức kiệt quệ nhưng cũng chẳng kém là bao.
Việc phải tập trung tâm thần trong thời gian dài, mỗi mũi châm hạ xuống đều tiêu hao không ít tâm lực khiến y hiểu rõ, chỉ cần một chút sơ suất thôi là mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển.
Cũng may sau khi hai người được cắm đầy ngân châm, hơi thở cũng dần bình ổn trở lại. Sắc mặt họ dẫu vẫn trắng bệch như giấy nhưng đã không còn vẻ xanh đen như trước, phần lớn là do mất máu quá nhiều mà thôi.
"Đa tạ trời đất, cuối cùng cũng giữ được mạng rồi!"
Ngô Hoán nhìn Trang Vô Đạo bằng ánh mắt kính phục, chân thành cúi người hành lễ thật sâu: "Ngô Hoán xin thay mặt hai người họ đa tạ sư thúc! Trước có ơn cứu mạng, sau lại có đức thi châm. Sau này sư thúc có điều gì căn dặn, Ngô Hoán tuyệt không dám từ nan."
Nét mặt Mục Huyên vô cùng phức tạp, ánh mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn thán phục. Trước đó, ngay cả khi Trang Vô Đạo thi triển Đại Suất Bi Thủ, một loại võ kỹ tương tự Cầm Long Kình, nàng cũng không thấy chấn động đến nhường này.
"Không cần đa lễ."
Trang Vô Đạo khẽ phất tay, nở nụ cười có phần mệt mỏi: "Đều là đồng môn, lẽ nào ta lại thấy chết không cứu. Ta cũng chỉ tạm thời ổn định độc thương cho họ mà thôi. Sau khi trở về, còn phải nhờ các vị tiền bối cảnh giới Luyện Khí hậu kỳ ra tay bức độc. Hơn nữa trong ba năm tới, nếu không có linh dược trân phẩm để củng cố nền tảng và bồi đắp nguyên khí, tu vi của họ e rằng khó lòng tiến triển, cần phải tĩnh tâm điều dưỡng."
Mọi người xung quanh lại chẳng mấy bận tâm đến chuyện đó. Ai nấy đều vui mừng, lòng đầy biết ơn, tiếng gọi "Tiểu sư thúc" cũng thêm phần chân thành, không còn chút gượng ép nào. Lúc này, hai người kia giữ được tính mạng đã là đại hạnh, còn tổn hại trên con đường tu hành suy cho cùng cũng chỉ là chuyện thứ yếu.
Hai người kia tuy vẫn hôn mê bất tỉnh, nhưng những người có mặt đều là tu sĩ đã có chút thành tựu, không cần bắt mạch mà chỉ lắng tai nghe cũng biết tính mạng họ đã không còn đáng ngại.
Sau đó, cả nhóm nghỉ ngơi tại chỗ thêm nửa ngày. Đợi đến khi chân nguyên và khí cơ của mọi người hồi phục hoàn toàn, các huyền thuật thần thông cũng đã khôi phục như cũ, cả đoàn mới lại lên đường, nhắm thẳng hướng ngoại vi Lâm Hải mà đi.
Nhóm Ngô Hoán vừa trải qua đại nạn nên kinh hồn chưa định, vốn không còn tâm trí nào nán lại Lâm Hải thêm nữa. Trong khi đó, Mục Huyên đã đoạt được Cửu Tiết Lộc Huyết, Sân Vi cũng tích lũy đủ thiện công.
Trang Vô Đạo cũng lấy làm hài lòng. Y đã có hiểu biết nhất định về khu rừng này, đồng thời tìm được nơi thích hợp cùng vật phẩm cần thiết để tiến hành huyết tế.
Khi còn cách ngoại vi Lâm Hải chừng hai ngàn dặm, Trang Vô Đạo chủ động tách khỏi đoàn. Y viện cớ mình chưa quen thuộc Lâm Hải nên muốn ở lại vùng ven thêm một thời gian để thăm dò, thuận tiện tích lũy thêm chút thiện công.
Nhóm Mục Huyên và Ngô Hoán không mấy lo lắng cho Trang Vô Đạo. Dọc đường đi, dù y chưa thực sự bộc lộ toàn bộ thực lực nhưng những gì thể hiện đã đủ thấy sự phi phàm. Chỉ cần không tiến quá sâu vào Lâm Hải, ắt y sẽ không gặp nguy hiểm gì, lý do y đưa ra cũng rất hợp tình hợp lý.
Đệ tử mới nhập môn thường có lòng tò mò với Thiên Nam Lâm Hải, đối với thiện công tông môn lại càng thêm khao khát. Điều duy nhất khiến họ bận tâm là độc thương của hai đệ tử Ly Trần tông, nhưng vết thương đã ổn định, tình hình chuyển biến tốt, lại thêm Hoành Sơn Tập đã ở ngay gần đó nên quả thực không có lý do gì để giữ y ở lại.
Sau khi chia tay, Trang Vô Đạo quanh quẩn ở ngoại vi Lâm Hải thêm nửa ngày. Mãi đến đêm khuya, thân hình y mới chợt tăng tốc, đơn độc một mình tiến sâu vào trong. Mục tiêu của y chính là khu vực gần nơi Tử Hòe Thụ Yêu bỏ mạng.
Việc yêu vật tranh giành lãnh địa vốn vô cùng khốc liệt. Nơi Tử Hòe Thụ Yêu từng chiếm giữ là một vùng đất rộng lớn, đất đai màu mỡ, linh khí dồi dào. Trước đó do có sự hiện diện của nhóm Mục Huyên, yêu thú quanh vùng đều cố gắng lẩn tránh, không dám tùy tiện hành động.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook