Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 377: Mệnh Thế Thần Thông 377
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Liên tiếp ho khan vài tiếng, Trang Vô Đạo không ngừng hít thở sâu, y đưa tay sờ lên cổ, sau khi xác nhận nơi đó hoàn hảo không chút tổn hại mới trầm ngâm suy nghĩ, lần nữa nhìn về phía Bạch Bối Yêu Viên đối diện.
Thôn Nhật Huyết Vượn? Yêu vượn này tìm đến đây, chẳng lẽ là vì Thôn Nhật Huyết Vượn?
Ánh mắt Bạch Bối Yêu Viên càng thêm hung ác, ngang ngược, thần sắc vô cùng táo bạo:
"Nói, nói rõ ràng, không thì giết!"
Trang Vô Đạo nhíu mày, cảm nhận được sát ý ngưng tụ thành thực chất kia đã đến bờ vực bộc phát. Y không rõ Bạch Bối Yêu Viên này rốt cuộc vì sao mà đến, cũng không biết nên giao lưu thế nào với đầu yêu tu cấp ba này.
May mắn trong ý niệm, Vân Nhi kịp thời lên tiếng nhắc nhở: "Chủ nhân, con yêu này chắc hẳn cảm nhận được chiến hồn của Thôn Nhật Huyết Vượn ngày đó nên mới truy kích đến đây. Thứ nó khao khát có lẽ là cơ hội để huyết mạch tiến giai. Yêu vượn tính tình táo bạo nhưng không thích giết chóc, chủ nhân cẩn thận ứng phó, có lẽ còn có hy vọng thoát thân."
Trang Vô Đạo động tâm niệm, thử bày ra một thức quyền giá khởi thủ của Đại Suất Bi Thủ. Thế ý tương hợp, một tia quyền ý Toái Sơn Hà ẩn chứa bên trong quyền thế lan tỏa ra ngoài.
Ánh mắt Bạch Bối Yêu Viên lập tức sáng lên, vẻ đỏ rực như máu trong mắt bình phục không ít, nhưng nó vẫn lắc đầu:
"Không đủ! Thôn Nhật Huyết Vượn, cho ta xem!"
Trang Vô Đạo âm thầm cười khổ, y không chần chờ lâu, lập tức thử quan tưởng đến đồ ảnh Thôn Nhật Huyết Vượn trong ý niệm. Y nhận thức được rằng, trước mặt Bạch Bối Yêu Viên - một tồn tại đứng đầu trong số yêu tu cấp ba này, bản thân căn bản không có tư cách mặc cả.
Chỉ trong chốc lát, khí tức toàn thân Trang Vô Đạo đã hoàn toàn biến đổi. Hung bạo, ngang ngược, kiệt ngạo bất kham, tựa như một con hung thú viễn cổ tái hiện thế gian.
Sau lưng Trang Vô Đạo hiện ra một hư ảnh huyết vượn khoác tử kim chiến giáp uy phong lẫm liệt.
Nhưng lần này hư ảnh chỉ duy trì được trong thoáng chốc, sắc mặt Trang Vô Đạo liền lộ vẻ đau đớn. Do không thể chống đỡ nổi, hư ảnh sau lưng y lập tức băng tán biến mất.
Bạch Bối Yêu Viên ban đầu vui mừng khôn xiết, nhìn không chớp mắt, nhưng sau đó lại lộ vẻ thất vọng. Dẫu vậy, sát ý trong mắt nó đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự nóng nảy lo lắng.
Trong lúc cấp bách, nó không kìm nén được mà gầm thét về phía Trang Vô Đạo, hai tay đập mạnh xuống đất phát ra những tiếng vang rung trời chuyển đất, không hề mở miệng nói tiếng người nữa.
Trang Vô Đạo còn đang ngơ ngác thì Vân Nhi đã kịp thời phiên dịch: "Trên người ngươi có ấn ký Thôn Nhật Huyết Vượn, nó phần lớn đã coi chủ nhân là đồng tộc, chỉ là chưa thể xác định nên mới không lập tức hạ sát thủ. Vừa rồi con vượn này dường như có chút lĩnh ngộ, muốn ngươi triệu hoán chiến hồn của Thôn Nhật Huyết Vượn ra lần nữa."
Trang Vô Đạo cảm thấy đau đầu, việc triệu tập một tia chiến hồn khi nãy đã là cực hạn của y. Nếu tiếp tục duy trì, e rằng thần trí của y sẽ lâm vào trạng thái mê muội, bị ý niệm của Thôn Nhật Huyết Vượn xâm nhập, đây là điều y tuyệt đối không mong muốn.
Chợt linh cảm lóe lên, y nghĩ thứ Bạch Bối Yêu Viên cần là cơ hội tiến giai huyết mạch, chưa chắc đã bắt buộc phải dùng chiến hồn.
Trang Vô Đạo rút Khinh Vân Kiếm, lấy kiếm thay bút phác họa trên mặt đất. Chẳng bao lâu sau, một sơ đồ phác thảo của Thôn Nhật Huyết Vượn đã hiện ra. Thế nhưng ngay khi y thử dung nhập quyền ý Toái Sơn Hà vào bức hình, mặt đất quả nhiên vỡ nát.
Chân hình đồ của Thôn Nhật Huyết Vượn tuyệt đối không phải là thứ mà đất cát bình thường có thể chịu đựng nổi.
Bạch Bối Yêu Viên thấy đồ án trên mặt đất thì mừng rỡ đến mức vò đầu bứt tai, sau đó lại hung hăng nện một búa xuống đất. Dường như nó cũng hiểu chất liệu thông thường không chịu tải được chân hình đồ, liền tùy ý trảo một cái vào hư không, lấy ra một tấm da rắn ném trước mặt Trang Vô Đạo rồi ra hiệu bằng tay:
"Vẽ, tiếp tục vẽ! Ta muốn!"
Đồng tử Trang Vô Đạo hơi co rụt lại, y nhận ra đường vân trên tấm da này thuộc về con Lục Sâm Nhiêm ngày đó. Y nhớ rõ con cự mãng này cũng là yêu thú tam giai hậu kỳ, đầu mọc một sừng, đã bắt đầu quá trình hóa giao. Ngày ấy sau khi đại bại, nó chính là kẻ chạy thoát nhanh nhất.
Thật không ngờ Lục Sâm Nhiêm cuối cùng vẫn không tránh được sự truy sát của Bạch Bối Yêu Viên. Nhớ lại lúc đó, đám yêu thú này còn đang tranh đoạt một gốc yêu linh thảo độc diệp, vậy mà chỉ sau một tháng không gặp, thực lực của Bạch Bối Yêu Viên dường như đã mạnh hơn trước không ít.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook