Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 386: Mệnh Thế Thần Thông 386
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
"Thì ra là vậy, nàng này mỗi ngày chăm bón linh điền, bất giác đều vận dụng Linh Nguyên. Thời gian luyện tập phép thuật cũng hơn xa ngươi, hầu như từng giờ từng khắc đều tiêu hao thần niệm. Dẫu chưa từng chủ tâm tu luyện, hiệu quả lại càng vượt trội hơn hẳn!"
Trang Vô Đạo lặng người, hồi lâu sau mới định thần lại. Nhìn ánh mắt thảng thốt lo sợ tựa nai con của Nhiếp Tiên Linh, trong lòng y vừa xót thương không nỡ, lại vừa dâng lên một cảm giác phức tạp khó gọi thành tên.
Xót thương là bởi thiếu nữ này đang liều mạng với chính bản thân mình. Còn cảm giác lạ lùng kia là vì tu vi tăng tiến tựa yêu nghiệt của Nhiếp Tiên Linh.
"Trái lại chẳng có gì đáng lo, chỉ e cảnh giới của ngươi tăng tiến quá mau, thân thể sẽ không kham nổi. Nhưng ngó chừng vẫn ổn, hai mươi ngày qua có phát bệnh lần nào không?"
Nhiếp Tiên Linh tức thì nhẹ cả người, thở phào một hơi, cười tươi rói đáp: "Chỉ đôi ba lần tình cờ thôi, ta không sao cả. Dạo này chẳng những không còn thấy đau đớn, ngược lại còn khoẻ hơn không ít, không còn thấy lạnh lẽo như xưa, thân thể cũng ấm áp hơn nhiều."
Trang Vô Đạo thầm lắc đầu, đây nào phải bệnh tình đã thuyên giảm, mà là do nàng đã có chút ít tu vi, sức chịu đựng và khả năng chống đỡ hàn khí mới theo đó tăng thêm.
Kỳ thực, bệnh tình của Nhiếp Tiên Linh nào có khả quan đến thế.
"Thôi được! Nhưng ngươi vẫn cần để ý, mấy ngày này tốt nhất nên bớt chút việc luyện tập phép thuật, chuyên tâm tìm hiểu đạo khai mở Linh Khiếu. Ngươi ở Tuyên Linh Sơn sao chép bấy nhiêu đạo điển, hẳn cũng rõ một tu sĩ Luyện Khí có được bản mệnh thần thông hay không thì tương lai và thực lực sẽ khác biệt dường nào. Ngươi muốn có thành tựu trên đường tu đạo, bản mệnh Linh Khiếu tuyệt đối không thể lơ là."
Nói là khai mở bản mệnh Linh Khiếu, kỳ thực y chỉ muốn lừa Nhiếp Tiên Linh, để nha đầu này có việc mà phân tâm, hòng trì hoãn tốc độ tu luyện quá nhanh của nàng.
Trang Vô Đạo chưa từng trông mong Nhiếp Tiên Linh có thể thành công khai mở bản mệnh Linh Khiếu chỉ sau vài tháng ngắn ngủi.
Phải biết năm đó, y đã chuyên tâm rèn luyện Hàng Long Phục Hổ Quyền hơn mười năm, lại tu luyện Ngưu Ma Nguyên Bá Thể đến đệ Nhất trọng thiên, có đủ căn cơ và được Kiếm Linh chỉ điểm, nhân trận chiến ở hẻm Đông Thuyền mới thành công tu thành bản mệnh thần thông.
"Vâng! Ta đã rõ, dạo này ta cũng đang tìm hiểu cách thức khai mở Linh Khiếu, cũng có chút ít thu hoạch."
Nhiếp Tiên Linh ngoan ngoãn vâng lời, đoạn lại nhìn Trang Vô Đạo với ánh mắt khẩn khoản.
Y ban đầu không hiểu, một hồi lâu sau mới vỡ lẽ. Ngày Tiết Pháp khai đàn giảng đạo đã đến gần, tính ra cũng chỉ còn hai hôm nữa.
Nguyên Thần chân nhân đích thân giảng kinh luận pháp, ấy là cơ hội mà tất cả đệ tử Tuyên Linh Sơn đều không thể bỏ qua. Ngay cả đệ tử của hai ngọn núi khác cũng sẽ tụ về nghe giảng. Nhiếp Tiên Linh hẳn cũng đã mong ngóng ngày này từ lâu.
Trang Vô Đạo chẳng mấy để tâm. Dẫu lúc này y đã bái Tiết Pháp chân nhân làm thầy, nhưng y không cho rằng vị Nguyên Thần chân nhân này có trình độ về phép thuật võ công vượt qua được Kiếm Linh của mình. Có Vân Nhi mỗi ngày chỉ điểm trong mộng cảnh đã đủ sức hơn hẳn bất kỳ danh sư nào.
Nhưng sư tôn giảng pháp, y quả thực không thể không đến. Dẫu chỉ là đến cho có mặt, cũng phải ở lại đỉnh Tuyên Linh Sơn qua mấy ngày ấy. Y không thể để người ta nghĩ rằng bản thân vừa mới thành môn đồ của bậc Nguyên Thần cảnh liền đắc ý vênh váo, tự mãn đến độ lơ là. Đây cũng là dịp để y làm quen với mấy vị sư huynh sư tỷ.
Nghĩ đến đây, Trang Vô Đạo không khỏi mỉm cười, bất giác gõ nhẹ lên đầu Nhiếp Tiên Linh.
"Yên tâm, khi thời điểm đến, ta ắt sẽ đưa ngươi theo, không để Linh Nhi phải ở nhà một mình."
Dứt lời, Trang Vô Đạo mới cảm thấy không ổn, động tác chợt cứng đờ. Vừa rồi y chỉ làm theo phản xạ, nhưng rốt cuộc từ bao giờ, mối quan hệ giữa y và Nhiếp Tiên Linh đã trở nên thân thiết như vậy?
Nhiếp Tiên Linh cũng ngẩn người, đôi má ngọc ửng hồng, bối rối vội vàng thi lễ một cái rồi hấp tấp rời đi.
Chưa đợi bóng dáng Nhiếp Tiên Linh khuất dạng, Kiếm Linh Vân Nhi đã trêu ghẹo: "Chẳng lẽ Kiếm chủ đã động lòng với nha đầu này? Dung mạo lẫn tính tình của nàng quả thực đều là thượng hạng. Nếu không phải vướng phải Tam Hàn Âm Mạch, ngược lại không mất đi một vị đạo lữ tuyệt vời."
"Làm sao có thể?"
Trang Vô Đạo lập tức lắc đầu không chút ngẫm ngợi, sau lại nhíu mày: "Chỉ là thuận theo lẽ tự nhiên, ta thấy rất đỗi gần gũi với nàng, coi nàng như bạn bè thân quen. Ta không muốn sau này mình lại có thêm bất kỳ ràng buộc nào, dẫu cho có, cũng tuyệt đối không nên là nàng."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook