Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 393: Mệnh Thế Thần Thông 393
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Truyền thuyết bấy giờ kể rằng thực lực của Ly Trần thậm chí có thể sánh ngang với Trung Nguyên tam tông cùng Thiên Đạo Minh. Nửa canh giờ sau, Vân Linh Nguyệt lại ngự không mà đến. Đi bên cạnh hắn là một thiếu niên tuấn tú, tà áo trắng đã nhuốm đầy vết máu đen nâu. Trang Vô Đạo trông thấy thì ngẩn người một hồi, tâm thần hoảng hốt đứng dậy.
Chỉ thấy thiếu niên kia đang hành lễ thật sâu với mọi người trong điện : "Đệ tử Cổ Nguyệt Minh, bái kiến Tiết Pháp tổ sư cùng chư vị sư thúc sư bá!"
Ý cười dạt dào, thần thái tự nhiên, thiếu niên dường như hoàn toàn không để tâm tới thương thế của bản thân. Chỉ khi ánh mắt lướt qua người Trang Vô Đạo, hắn mới thoáng ngưng trệ.
Trang Vô Đạo lặng lẽ quan sát, im lặng không nói lời nào. Trong lòng y chỉ có một ý niệm duy nhất: "Người xông qua Đạo Nghiệp Thiên Đồ sao lại là hắn? Sao lại là Cổ Nguyệt Minh?"
Trang Vô Đạo chỉ sững sờ trong vài nhịp thở rồi lập tức khôi phục tinh thần. Sự việc đã xảy ra trước mắt, dù cảm thấy không thể tưởng tượng nổi hay không muốn tin cũng vô ích, chi bằng sớm nhìn thẳng vào thực tế.
Lúc này, trong lòng y càng mơ hồ dấy lên cảm giác hoang đường. Cách đây không lâu, chính Trang Vô Đạo chuẩn bị xông vào Đạo Nghiệp Thiên Đồ để thoát khỏi thân phận vô lại thị tỉnh, trở thành đệ tử đại tông, chân chính bước vào con đường tu hành. Nhưng chỉ sau mấy tháng, y đã là đệ tử chân truyền của Ly Trần. Mà người thay đổi vận mệnh nhờ Đạo Nghiệp Thiên Đồ lại là vị quý công tử Việt Thành cao quý xa vời trước kia.
Khi Cổ Nguyệt Minh lần lượt bái kiến chư vị tu giả Kim Đan, Vân Linh Nguyệt liền mỉm cười xin chỉ thị của Tiết Pháp chân nhân : "Đứa trẻ này thành công vượt qua Đạo Nghiệp Thiên Đồ, theo quy định tông môn nên thụ nhận thân phận đệ tử chân truyền. Không biết sư tôn có ý thu hắn làm môn hạ không?"
Trên đài cao, Tiết Pháp chân nhân cười lắc đầu : "Tuổi thọ ta chẳng còn bao nhiêu, làm gì còn tinh lực dạy dỗ đệ tử. Ta đã nói Vô Đạo là đệ tử cuối cùng của mình, sau y, ta sẽ không thu thêm đồ đệ nữa."
Trang Vô Đạo đứng từ xa thấy thân thể Cổ Nguyệt Minh khẽ run, trong mắt loáng lên một tia thất vọng nhưng được che giấu rất kỹ. Biểu hiện này chưa chắc đã giấu được Tiết Pháp, nhưng thần sắc và động tác đều cực kỳ đúng mực. Không thể trở thành môn nhân của bậc Nguyên Thần, ai cũng sẽ thấy thất vọng, nhưng Cổ Nguyệt Minh lại thể hiện rất có chừng mực. Nếu Trang Vô Đạo là Tiết Pháp, quá nửa cũng sẽ nảy sinh lòng hổ thẹn mà tìm cách đền bù. Người này quả thật tâm cơ cực sâu.
Vân Linh Nguyệt không hề ngạc nhiên, tiếp tục nhìn quanh Truyền Kinh điện một lượt rồi cười nói với chư vị tu sĩ Kim Đan đang hưng trí dạt dào : "Người này thiên phú hơn người, tâm tính cũng là vạn người có một. Nếu không có danh sư dạy dỗ điêu khắc thì thật đáng tiếc. Không biết sư tôn thấy hắn nên bái dưới trướng ai mới thỏa đáng?"
Tiết Pháp khẽ nhíu mày rồi mỉm cười : "Lục sư đệ của con tiêu điều, đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh. Đứa trẻ này cứ để ta làm chủ, bái dưới trướng Hoa Anh. Không biết chư vị nghĩ sao?"
Trong Giảng Kinh điện lập tức trở nên yên tĩnh. Các trưởng lão Kim Đan vốn có ý tranh giành Cổ Nguyệt Minh đều đồng loạt á khẩu.
Linh Hoa Anh vốn là truyền nhân y thuật của Tiết Pháp, hiện giờ trọng thương hôn mê, chẳng khác nào phế nhân thần trí bất định. Năm đó, vị đệ tử thứ sáu này của Tiết Pháp tự cho rằng thọ nguyên còn sáu bảy trăm năm nên chẳng hề để tâm đến việc truyền thừa, đem mấy tên đệ tử thiên tư tốt nhất nhường cho đồng môn thu nhận. Thế nên đến nay, ông ta chẳng lưu lại được đệ tử truyền nhân hay hậu nhân huyết mạch nào.
Giờ phút này, Tiết Pháp đang lúc thương tâm mà để Cổ Nguyệt Minh bái nhập dưới trướng Linh Hoa Anh, thật sự mang thâm ý sâu sắc. Mọi người tuy động tâm nhưng cũng chẳng còn mặt mũi nào đi tranh đoạt với một Linh Hoa Anh đang hôn mê bất tỉnh. Ngay cả Trang Vô Đạo cũng cho rằng hành động này của Tiết Pháp phần nhiều là muốn giữ lại một mạch truyền thừa, lưu chút hương hỏa cho vị lục sư huynh kia.
"Dưới trướng lục sư đệ?" Vân Linh Nguyệt không trực tiếp đáp ứng mà trầm ngâm nói : "Con không thấy có gì bất ổn, nhưng Hoa Anh sư đệ hôn mê đã lâu, vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, e là không thể tự mình chỉ đạo đệ tử tu hành. Như vậy chỉ sợ làm chậm trễ tiền đồ của đứa trẻ này."
"Việc này đơn giản!" Tiết Pháp chân nhân thản nhiên đáp : "Linh Nguyệt, chỗ con gần đây nhân tài đông đúc, hạng người như Mục Huyên, Ngô Hoán đều là anh tài có hy vọng đạt tới Kim Đan, hiển nhiên rất giỏi dạy dỗ đệ tử. Trước khi Hoa Anh thức tỉnh, Cổ Nguyệt Minh này cứ tạm thời do con chỉ điểm Luyện Khí nhập môn."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook