Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 397: Mệnh Thế Thần Thông 397
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
"Vậy làm phiền Trang huynh, nếu gỡ rối được việc này, Hạ gia ta nhất định sẽ hậu tạ!"
Sau khi Hạ Miêu nghiêm nghị nói xong, ngữ khí lại thay đổi: "Phải rồi, lần trước Linh Cốt bảo thuyền ngỏ ý, chẳng hay Trang huynh suy tính ra sao? Nếu Trang huynh muốn tiến vào Thiên Nam Lâm Hải, làm một người phụng sự cho nhà ta thì so với phần đông đệ tử Ly Trần sẽ bớt đi nhiều nỗi lo."
Trang Vô Đạo giữ vẻ lặng thinh, y không đáp lời mà chỉ dõi mắt nhìn về phía hồ Bán Nguyệt. Trong mắt y lúc này nào có cảnh đẹp tựa bồng lai, mà chỉ thấy bên bờ hồ kia có một con báo hoang đang mài giũa móng vuốt.
Đã đến lúc bế quan tu luyện, cớ sao y lại vì những chuyện vặt vãnh này mà phân tâm?
Kẻ sĩ trên đời thường nói trong sách có người đẹp tựa ngọc, có nhà vàng lầu son; nam nhi muốn thỏa chí tang bồng tất phải miệt mài đèn sách bên song cửa.
Với những kẻ đó, sách là tất cả; còn với tu sĩ, tu vi cảnh giới của bản thân mới là nền tảng. Có pháp lực mới có thể ngạo nghễ giữa đời, nắm giữ mọi thứ trong tay; bằng không, sống chết đều do một ý niệm của kẻ khác định đoạt.
Bắc Đường Uyển Nhi cũng thế, Hạ Miêu hay Cổ Nguyệt Minh cũng vậy, tuy đều là những kẻ căn cơ hơn người, thông tuệ xuất chúng, nhưng nhãn giới lại quá đỗi nông cạn. Sau khi vào Ly Trần Tông, tầm nhìn của họ vẫn cứ bó hẹp trong một Việt Thành bé nhỏ, nghĩ lại thật nực cười.
※※※※
Năm tháng thấm thoát, xuân qua thu tới, một năm sau bên hồ Bán Nguyệt. Trang Vô Đạo vẫn ngồi nghiêm chỉnh trong đình hóng mát, dáng vẻ như đang thưởng trà.
Nước trà vẫn do tay Nhiếp Tiên Linh pha chế, tay nghề so với một năm trước đã cao hơn một bậc.
Sở dĩ Trang Vô Đạo chưa nhấp một ngụm không phải vì linh trà này thơm ngon hơn, mà bởi vị khách đang ngồi đối diện y.
Vừa rồi y vốn đang nghiền ngẫm tại Bán Nguyệt lâu, đã thấu đạt tầng thứ nhất của 《Thượng Tiêu Ứng Nguyên Động Chân Ngự Lôi Chân Pháp》. Nào ngờ bỗng dưng có khách ghé chơi, Trang Vô Đạo đành phải ra đón tiếp, ngồi tại đình hóng mát này giữ vẻ thanh tao.
"Tu hành không quản tháng năm, thoáng chốc đã qua một năm rồi. Sư thúc bế quan tại Bán Nguyệt lâu tròn một năm không ra, tu vi ắt hẳn ngày càng cao cường? Đến mức ta cũng không nhìn ra nông sâu được nữa."
Lúc này, người ngồi đối diện Trang Vô Đạo chính là Ngô Hoán, miệng đang thốt ra mấy lời tán tụng khách sáo: "Phong thái cũng khác xưa, so với sư thúc của một năm trước cứ ngỡ như hai người hoàn toàn khác biệt. Nếu không phải tại Bán Nguyệt lâu này, ta thiếu chút nữa đã không nhận ra."
"Thôi, đừng nói lời vô ích nữa. Người ta thường bảo vô sự bất đăng Tam Bảo điện, ba vị rốt cuộc đến đây vì việc gì?"
Trang Vô Đạo rốt cuộc không nhịn nổi, y uống cạn chén trà rồi kỹ lưỡng quan sát hai người ngồi cạnh Ngô Hoán.
Đó là một nam một nữ. Nam tử chừng mười bảy mười tám tuổi, hơi thở yếu ớt, sắc mặt tái nhợt, nhưng trên đạo bào màu lam tím lại thêu hoa văn ba đóa mây.
Nữ tử ước chừng mười sáu tuổi, mặc một thân bạch y, kiểu cách khác với đạo bào Ly Trần nhưng trên tay áo cũng thêu hai đóa mây. Nữ đệ tử Ly Trần Tông vốn chuộng phá cách, chỉ cần có đủ thiện công để nộp phạt là sẽ không mặc pháp bào theo lối cũ.
Nàng ta vốn xinh tươi, gương mặt trái xoan ửng hồng, làn da trắng mịn, lại thêm trang phục trang nhã khiến cả người toát lên vẻ đoan nghiêm, quả thực hoa nhường nguyệt thẹn. Chỉ là nàng ta với Trang Vô Đạo dường như bẩm sinh đã có phần bất hòa, vừa chạm mặt đã dùng ánh mắt xét nét đầy nghi kỵ để dò xét, thỉnh thoảng lại lộ vẻ coi thường.
Theo lời Ngô Hoán, nam tử tên Vũ Văn Nguyên Châu, là đệ tử chân truyền của Kỳ Dương Phong, cũng là môn hạ của một vị Nguyên Thần Cảnh. Nữ tử kia cũng xuất thân phi thường, tên Dạ Tiểu Nghiên, chính là ái nữ của chưởng giáo Ly Trần đương nhiệm.
Trang Vô Đạo nén xuống nỗi khó chịu trong lòng, lai lịch của hai người này khiến y bất giác nhớ tới hai kẻ phương Bắc nọ. Ngoại trừ việc không rõ Vũ Văn Nguyên Châu này có từng ruồng bỏ thê tử hay chăng, thì xuất thân lại tương đồng đến thế.
Cũng vì lẽ đó mà Trang Vô Đạo không có chút thiện cảm nào với họ: "Có phải vì chứng bệnh cũ trên người Ngô huynh không?"
Ngô Hoán dẫu là đệ tử chân truyền của Ly Trần, nhưng khí cơ lúc này ngay cả một đệ tử Luyện Khí cảnh sơ kỳ thông thường cũng không sánh bằng. Trang Vô Đạo có thể nhận ra trong người hắn có nội thương ẩn khuất, hơn nửa chân nguyên đều đang dùng để chế ngự vết thương.
"Sư thúc quả là cao kiến!" Ngô Hoán có chút mừng rỡ: "Y thuật của sư thúc từng được Tiết Pháp tổ sư tán dương, một năm trước ta cũng đã tận mắt chứng kiến, cho nên muốn mời sư thúc xem giúp cho người bạn thân này của ta, xem thương thế của hắn rốt cuộc ra sao."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook