Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 400: Mệnh Thế Thần Thông 400
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Dạ Tiểu Nghiên vốn chẳng thèm đoái hoài, lập tức ngự không lao đi. Vũ Văn Nguyên Châu lại tỏ ra vô cùng phong thái, trước khi cất bước còn hướng về phía Trang Vô Đạo và Ngô Hoán chắp tay lần nữa: "Dù cho Trang huynh chẩn đoán đúng hay sai, Vũ Văn Nguyên Châu ta đều vô cùng cảm kích hai vị. Tấm lòng của Ngô huynh ta cũng xin khắc cốt ghi tâm, xin cáo biệt!"
Chỉ còn Ngô Hoán đứng lại đó với sắc mặt khó coi, lúc xanh lúc trắng.
Trang Vô Đạo thấy vậy thì tức cười, y ra dấu cho Nhiếp Tiên Linh rót thêm một tuần trà đầy, sau đó thong thả thưởng thức rồi buông lời đầy ẩn ý: "Thế này thì biết làm sao đây? Có kẻ tự chuốc lấy phiền phức, làm người mà trong ngoài đều không phải rồi!"
Ngô Hoán dở khóc dở cười, giận đến mức quắc mắt nhìn Trang Vô Đạo: "Lần này sư thúc đúng là hại ta khổ rồi."
Kế đó, hắn tò mò hỏi: "Thứ ma độc mà Vũ Văn huynh mắc phải lẽ nào đúng thật là Bích Thiềm Tuyết Hồn Ti?"
"Không tin thì thôi! Nếu bọn họ nghe lời ta, bạn tâm giao của ngươi may ra còn vài phần cơ hội sống sót. Nếu không nghe, Thiên Hoàng lão tử cũng chẳng cứu nổi mạng hắn."
Trang Vô Đạo chẳng buồn nói thêm. Nước da của Vũ Văn Nguyên Châu hơi sạm đen, giữa trán nổi lên những đường gân nhỏ, nhìn thoáng qua thì bệnh trạng có phần giống với Bích Thiềm Câu Hồn Dẫn, nhưng nhìn kỹ lại thấy khác biệt.
Mấy thứ như tơ trắng dưới lưỡi hay đường vân hình móc câu dưới nách đều là những dấu hiệu không đáng tin nhất. Nếu thật sự dựa vào đó để chẩn bệnh, việc mắc bẫy là lẽ thường tình.
Ánh mắt Ngô Hoán thoáng nét ngờ vực, nhưng sau cùng vẫn lắc đầu, cung kính chắp tay cáo lui.
Đợi Ngô Hoán đi khuất, Nhiếp Tiên Linh bèn cau mày: "Sao những người đó lại như vậy? Rõ ràng bọn họ tự tìm đến lão gia nhờ xem bệnh, không tin thì thôi, cớ sao còn nói lời cay nghiệt? Con thấy Dạ Tiểu Nghiên kia chắc chắn chẳng phải người tử tế gì."
Trang Vô Đạo bật cười: "Nàng là ái nữ của chưởng giáo chân nhân đấy, ngươi dám nói xấu sau lưng như vậy, không sợ ngày sau nàng biết được sẽ đuổi ngươi khỏi núi sao?"
Gương mặt Nhiếp Tiên Linh ửng đỏ: "Con chỉ dám nói trước mặt lão gia thôi! À phải rồi, kế tiếp lão gia vẫn định bế quan tu luyện môn Thượng Tiêu Ứng Nguyên Động Chân Ngự Lôi Chân Pháp đó ư?"
"Bế môn tạo xa chẳng còn ích gì." Trang Vô Đạo lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ trông đợi. "Ta định sẽ đến Thiên Nam lâm hải thêm một chuyến nữa."
Lần thứ hai đặt chân vào nơi sâu thẳm của Lâm Hải, sự chuẩn bị của Trang Vô Đạo còn kỹ lưỡng hơn trước. Chỉ riêng các loại đan dược hồi phục khí lực và chữa trị vết thương mang theo đã nhiều gấp bốn lần so với một năm về trước. Ly Trần Đạo Bào có mười hai tầng pháp cấm y cũng mang theo hai chiếc, chuẩn bị sẵn cho việc ở lại Lâm Hải trong thời gian dài.
Lúc này, Trang Vô Đạo dùng phép Từ Độn đã có thể bay cách mặt đất đến năm mươi trượng. Tốc độ độn thuật cũng tăng thêm một bậc, nếu mỗi ngày không tiếc chân nguyên mà dốc toàn lực bay đi, nhanh nhất y có thể vượt qua một vạn hai ngàn dặm chỉ trong một ngày một đêm. Tốc độ ấy đã vượt xa không ít tu sĩ Trúc Cơ kỳ, mà lượng pháp lực hao tổn lại chẳng đáng bao nhiêu.
Ngưu Ma Nguyên Bá Thể đạt tới tầng thứ nhất đỉnh phong, cộng thêm Thượng Tiêu Ứng Nguyên Động Chân Ngự Lôi Chân Pháp vừa bước vào tầng thứ nhất khiến y thi triển môn độn pháp này càng thêm điêu luyện.
Vân nhi từng nói nếu có thể hòa quyện cùng Thiên Tuyền Chiếu Thế Chân Kinh, mượn sức mạnh của Thiên Tuyền tinh lực thì tốc độ độn thuật còn tăng gần gấp đôi, độ cao có thể lên đến hơn một vạn trượng, chẳng khác gì phép bay lượn của những tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong.
Tiếc thay, Trang Vô Đạo vẫn chưa tài nào hòa quyện cả ba làm một được.
Khi đi ngang qua Hoành Sơn Tập, Trang Vô Đạo chủ ý ghé vào Thiên Kỳ Các và Dịch Linh Cư để dò hỏi manh mối về Địa Tâm Nguyên Hạch cùng Vạn Niên Ngô Đồng Mộc Tâm.
Tuy nhiên, Địa Tâm Nguyên Hạch trong Thiên Kỳ Các chất lượng không cao, còn Vạn Niên Ngô Đồng Mộc Tâm thì đến một chút tăm hơi cũng chẳng thấy đâu.
Trang Vô Đạo không lấy làm thất vọng, bởi y biết rõ những linh vật quý hiếm có tuổi đời lâu năm vốn là thứ chỉ có thể tình cờ gặp được chứ chẳng thể mong cầu. Dẫu cho có gặp, lúc này y cũng chưa đủ sức mua.
Nhờ tốc độ độn thuật nhanh hơn trước gấp rưỡi cùng linh thức bao la của Vân nhi, lần này Trang Vô Đạo chỉ mất nửa ngày đã thuận lợi vào sâu trong Lâm Hải năm ngàn dặm, tiến thẳng về phía đông nam.
Lần này Trang Vô Đạo rõ ràng đã quen đường thuộc lối, dáng vẻ cũng thong dong tự tại hơn nhiều.
Mục đích y tiến vào Lâm Hải lần này không phải để săn bắt yêu thú thu thập huyết thực cho A Tị Bình Đẳng Vương, cũng chẳng phải để tìm kiếm kỳ trân dị bảo hòng kiếm chút công đức, mà là để tìm kiếm yêu thú mang huyết thống Thần Tê thượng cổ.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook