Kiếm Động Sơn Hà (FULL - 100đ/C)
-
Chapter 402: Mệnh Thế Thần Thông 402
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Thượng Tiêu Ứng Nguyên Động Chân Ngự Lôi chân pháp tạm thời chưa có nhiều tác dụng, chi bằng trước hết đem ngự lôi chi pháp này dung hợp vào võ đạo của bản thân.
Tu tới cảnh giới đệ Nhị trọng thiên, Đại Suất Bi Thủ khiến một chưởng vừa rồi của y đánh ra mang theo lực lượng của hơn bốn mươi tượng. Lại thêm Đô Thiên Thần Lôi trực tiếp đánh trúng yếu huyệt của Lãnh Huyết Hồng Tình Nhiễm, chỉ riêng lực lượng một chưởng này đã đủ lấy đi tính mạng của nó.
Nếu là một năm trước, y muốn trong một hơi thở đánh chết con Lãnh Huyết Hồng Tình Nhiễm cấp Nhất giai hậu kỳ này thì chỉ có hai thức Tam phẩm Huyền thuật là Bạt Kiếm thuật và Ngưu Ma Loạn Vũ mới có thể làm được.
Lúc này, tấm Từ Nguyên Linh Thuẫn tự động lơ lửng quanh thân Trang Vô Đạo tỏa ra từng luồng hắc khí, bám chặt vào thân cự mãng như những xúc tu. Sau đó, từng tia huyết vụ tinh hồn bắt đầu nghịch lưu, chỉ trong nháy mắt, thân hình mãng xà dài hơn ba mươi trượng đã nhanh chóng khô quắt lại.
Mãi đến khi hắc khí kia không thể hút thêm được nữa mới toàn bộ co về trong thuẫn. Trang Vô Đạo lại đánh ra một luồng hỏa diễm trắng xóa, thiêu đốt toàn bộ tàn thi của Lãnh Huyết Hồng Tình Nhiễm thành tro bụi, sau đó một cước đạp xuống nghiền nát hoàn toàn.
"Không sai! Căn cơ Kiếm chủ đã vững chắc, thực lực so với một năm trước đúng là khác biệt một trời một vực. Cho dù là trước thời kỳ Ngũ Kiếp Thiên Tiên Giới cũng không thấy nhiều người được như vậy."
Trang Vô Đạo mỉm cười, nhớ lại sự chật vật của y trong Thiên Nam Lâm Hải một năm trước. Hiện tại, việc giải quyết những yêu thú Nhất giai hậu kỳ quả thực nhẹ nhàng tự tại.
"Nó vốn không có huyết mạch thần thú, cũng chẳng phải Nhất giai đỉnh phong. Thực lực của con Lãnh Huyết Hồng Tình Nhiễm này chỉ tương đương với tu sĩ Luyện Khí trung kỳ đỉnh phong bình thường, không có gì đáng ngại."
Nói đến đây, trong mắt Trang Vô Đạo hiện lên vẻ mong chờ: "Ta trái lại càng chờ mong điều ngươi nói, khi Ngưu Ma Loạn Vũ cùng Cầm Long Chấn Hổ thông mạch hợp nhất, rốt cuộc sẽ mang lại bất ngờ như thế nào."
"Kiếm chủ sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi."
Giọng điệu của Vân nhi vẫn cao thâm khó lường: "Nhưng nhắc đến Cầm Long Chấn Hổ, chẳng phải người muốn tự mình nghiên cứu ra một bộ Cầm Long Thủ hoàn toàn mới ư? Sao mấy tháng nay không thấy động tĩnh gì?"
Trang Vô Đạo lập tức lộ vẻ xấu hổ, trong lòng có chút thẹn quá hóa giận. Thật ra lúc đầu y tiến triển khá tốt, đã tách được những chiêu pháp hữu dụng trong Hàng Long Phục Hổ Quyền để kết hợp với Từ Nhiếp lực. Nhưng càng về sau, y càng cảm thấy lực bất tòng tâm.
Bấy giờ y mới biết, tuyệt học như Đại Suất Bi Thủ mặc dù chỉ có vỏn vẹn tám thức quyền giá nhưng thực sự đã bao hàm hết thảy áo nghĩa thiên địa. Muốn sáng tạo ra một môn Cầm Long Thủ hoàn toàn mới đâu có dễ dàng như vậy.
"Chỉ là tạm thời dừng lại thôi chứ ta đâu có bỏ cuộc. Gần đây ngộ được không ít kiếm quyết trong Thiên Địa Âm Dương Đại Bi Phú, làm sao còn thời gian mà phân tâm?"
Trang Vô Đạo miễn cưỡng đáp lại, nhưng chính y cũng biết mình đang gượng ép. Đúng lúc này, từ đằng xa bỗng có một đạo hồng quang xuyên không lao tới.
Y thấy thế liền mừng rỡ, mặc cho đạo hồng quang kia rơi xuống tay mình. Đó là một mũi tên nhỏ màu đỏ, chính là Vạn Lý Nhất Tiễn Khiên, một loại tín phù thường dùng của đệ tử cấp thấp trong Ly Trần Tông. Chỉ cần hai người nắm giữ phù khí có chứa tinh huyết của đối phương thì trong phạm vi một vạn dặm có thể chuẩn xác tìm được vị trí của nhau.
Trên đuôi mũi tên có cột một tờ giấy, quả nhiên là của Bắc Đường Uyển Nhi. Trên đó viết rõ: "Ta ở Bán Nguyệt Lâu, rốt cuộc ngươi đã đi đâu?"
Trang Vô Đạo bật cười, từ trong Tiểu Tu Di Giới lấy ra một con ốc biển lớn chừng nắm tay, bên trên vẽ đầy linh văn. Đây là Thông Âm Loa, một kiện linh khí có thể giúp đối thoại trong tầm chín ngàn dặm nếu biết được phương vị đại khái của đối phương.
Trang Vô Đạo vừa ấn ra một đạo quyết dẫn động cấm trận bên trong Thông Âm Loa, bên trong liền truyền ra thanh âm của Bắc Đường Uyển Nhi: "Trang Vô Đạo, sao ngươi lại chạy tới Thiên Nam Lâm Hải vào lúc này? Ngươi thật sự không định tham gia lần đại bỉ sơn thí này sao?"
Thanh âm rất lớn, vang lên đinh tai nhức óc. Trang Vô Đạo day day lỗ tai, thản nhiên đáp: "Đại bỉ sơn thí cũng không nhất định phải tham gia. Chẳng phải chỉ cần nộp một ngàn thiện công là có thể miễn thi hay sao? Ta không có rảnh, cũng chẳng hứng thú."
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook