Kiêu Phong
-
Quyển 5 - Chương 36: Hậu chiến
Sẵn sàng
Khai Phong phủ, từ khi Lục Thất dẫn quân rời khỏi không lấu, Chu Hoàng đế liền nhận được tấu chương buộc tội. Trước tiên là Xu Mật Viện chỉ trích Lục Thất tự tiện điều binh đi Trừ Châu. Chu Hoàng đế gác lại chưa tính tới, tiếp theo Lại bộ lại chỉ trích Lục Thất bỏ quên nhiệm vụ, lại chậm chạp không tới Thạch Châu, Chu Hoàng đế lại gác lại.
Tiếp theo Quân Khí Giám Lạc Dương gửi tên nó của Lục Thất chế định tới lại khiến cho Tướng Tác Giám kinh ngạc, bẩm báo lên Chu Hoàng đế. Tiết độ sứ Lục Thất Thạch quân không ngờ đang sử dụng vụ khí mà không báo, cho Chu Hoàng thượng biết, cung nỏ này của Ly Thạch quân nếu bắn ra tương ứng với quân nỏ, có lẽ là có thể trăm bắc xuyên giáp, là một loại quân nỏ có khả năng sát thương lớn hơn Chu quốc rất nhiều. Chu Hoàng đế sau khi cầm tên nỏ về không có biểu hiện gì.
Không lâu, Trưởng sử Thạch Châu và Đoán quan dâng tấu, khiến cho chính sự đường và ngự sử đại phản ứng kịch liệt, nhất loạt dâng tấu buộc tội Lục Thất, đề nghị Chu Hoàng đế không thể dung túng con rể. Chu Hoàng đế vẫn gác lại, gác lại chính là kéo dài mà không quyết.
Đúng lúc Tể tướng Tiết Cư Chính đang lại thỉnh xin Chu Hoàng thượng lần nữa mới qua hai giờ, chiến báo Đại Tiệp Thạch Đại Tây bắc được một vị tướng sỹ Ly Thạch quân khoái mã gửi tới Binh bộ và Xu Mật Viện. Chiến báo nói rõ, Ly Thạch quân ở bên ngoài thành Ly Thạch tiêu diệt toàn bộ năm ngàn quân Hạ tập kích Thạch Châu, bắt được ba nghìn tù binh, thu được hai nghìn chiến mã, Ly Thạch quân thương vong hơn ba trăm. Hiện giờ Phan Soái quân Hạ và một số quan tướng đang trên đường áp giải.
Triều đình Chu quốc chấn động, khó mà tiến cung đình nghị trong tình hình này. Quan tướng báo tin đó trên đình nghị, dùng quân đồ giải nói bố cục chiến lược của Lục Thất, trước tiên dùng quân lệnh chiến địa công huấn đào địa đạo, mai phục mấy trăm lính cung nỏ ở địa đạo, khiến cho kỵ binh Hạ quốc bị sa vào thế bị động, bị lính cung nỏ ở địa đạo bắn chết hơn nghìn người. Mà Tiết độ sứ Ly Thạch quân thì đích thân dẫn mấy ngàn Ly Thạch quan xung phong, chiến bại ba nghìn bộ binh Hạ quốc.
Quan tướng giải thích xong, lại dâng lên triều định khẩu cung và tội chứng của Trưởng sử Thạch Châu và ba quan châu. Đồng thời cũng nói rõ Lục Thất không có tra tấn Trưởng sử Thạch Châu, là dùng thuật lừa dối phát hiện ra đồng mưu của Trưởng sử Thạch Châu. Hiện giờ áp giải ở đại lao, chờ triều đình thẩm vấn.
Sắc mặt Tiết Cư Chính rất khó coi, Trưởng sử Thạch Châu thực sự là nội gian trong nước, chẳng khác nào vả vào mặt ông ta. Quan viên khác cũng chẳng vui sướng gì. Ban đầu họ nói với Hoàng thượng trọng dụng một người nam, hơn nữa còn là người trẻ tuổi, ít nhiều cũng có mâu thuẫn.
- Bệ hạ, vị Phò mã Thạch quốc này quả đúng là danh tướng thiện chiến.
Thạch Ban Trung, Thạch Thủ Tín nói, một vị quan dung mạo ngay ngắn, sắc mặt đỏ như quả táo tàu, nói.
Chu Hoàng đế gật đầu, nói:
- Chiến pháp địa đạo này của hắn quả thực là rất cao minh, cũng khiến người ta bất ngờ. Nhưng trong trận chiến huyện Cú Dung ở Giang Nam của hắn, lý này là như vậy.
- Cuộc chiến huyện Cú Dung, ồ, chính là Đường quốc đó, dùng hai ngàn quân yếu tiêu diệt bốn ngàn quân phỉ Mao Sơn.
Quan viên đỏ mặt kinh ngạc.
- Đúng vậy, Lục Thiên Phong ở Đường quốc chính là tướng soái thiện chiến. Trẫm tiếc tài mới dùng hắn đi Thạch Châu. Nhưng Trẫm không ngờ, hắn có thể lập công nhanh như vậy.
Chu Hoàng đế bình thản nói.
Chúng thần nhìn nhau, Triệu Phổ Xuất Ban nói:
- Bệ hạ, nếu Phò mã Thạch quốc đã lập được công lớn, nên khen ngợi.
Chu Hoàng đế gật đầu, bình thản nói:
- Để Trẫm ngẫm lại, Tiết tướng ở lại.
Chúng thần hiểu ý đều hành lễ lui xuống, chỉ còn lại Tể tướng Tiết Cư Chính. Tiết Cư Chính hành lễ nói:
- Bệ hạ, thần hổ thẹn.
- Khanh không sai, theo quốc pháp, Lục Thiên Phong là có tội, chỉ là Trẫm cần hắn gây dựng ở Thạch Châu.
Chu Hoàng đế ôn tồn nói.
- Bệ hạ, thần xuất phát từ lòng công, thấy vẫn là không nên nuôi hổ thành họa, không thể quá dung túng Lục Thiên Phong. Thần thấy Lục Thiên Phong quả thực không thể xem thường được, rất dễ làm lớn.
Tiết Cư Chính nói.
- Trẫm quả thực là đang nuôi hổ, nhưng tình hình hiện tại mà nói, Trẫm cần xuất hiện một con hổ ở Thạch Đại. Một con có thể kiềm chế được Hạ quốc, lại có thể khiến cho Tấn Quốc Công như kim đâm vào quân hổ.
Chu Hoàng đế bình thản nói.
Tiết Cư Chính ồ lên một tiếng, Chu Hoàng đế lại nói:
- Một thân cây, muốn trưởng thành cắm rễ, thì cần thời gian. Lục Thiên Phong cứ xem như là có ở Thạch Châu và Thấp Châu, trong thời gian ngắn hắn cũng rất khó cân bằng được với Chu quốc. Mà có Lục Thiên Phong kiềm chế Hạ quốc và Tấn Quốc Công, Trẫm mới có thể tiến quân Ba Thục và Đường quốc.
- Ồ, Bệ hạ là muốn Thấp Châu cũng quy thuộc Lục Thiên Phong tiếp quản?
Tiết Cư Chính hỏi.
- Quân Hạ Tuy Châu đã tập kích nhiều năm Thạch Châu và Thấp Châu, Tấn Quốc Công cũng luôn không thể đánh bại được quân Hạ. Nếu Lục Thất có thể tiêu diệt hết năm nghìn quân Hạ Tuy Châu, đương nhiên có thể thay Tấn Quốc Công phòng ngự Tuy Châu.
Chu Hoàng đế bình thản nói.
- Nếu Bệ hạ cũng giao phòng ngự Thấp Châu cho Lục Thiên Phong, chỉ e là sẽ khiến cho Tấn Quốc Công có lòng tạo phản.
Tiết Cư Chính lo lắng nói. Y không muốn xảy ra nội chiến.
- Trẫm chính là muốn hắn ta tạo phản.
Chu Hoàng đế bình thản nói.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook