Kill The Sun
-
Chapter 27: Tắm rửa
Nick ngạc nhiên nhìn Wyntor.
Hắn biết Wyntor sẽ cho hắn tấm vé, nhưng khi thật sự nhận được rồi thì hắn vẫn có chút sững sờ.
Hắn thấy áy náy khi nhận một thứ đắt đỏ như vậy.
"Ngươi vừa giúp ta kiếm cả đống tiền rồi mà," Wyntor nói, không nhìn Nick. "Cầm lấy đi."
Nick còn do dự, nhưng cuối cùng vẫn nhận. Dù sao thì hắn cũng không muốn chết vì mấy vết thương này, và dù đang cố tỏ ra cứng cỏi bên ngoài, nhưng thật chất thì hắn đang đau muốn chết.
Khi Nick cầm vé, Wyntor gật đầu. "Cứ theo biển chỉ dẫn mà đi. Ta đợi ngươi khoảng ba tiếng nữa. Thường thì bồn này cũng sẽ mất chừng đó thời gian. Ta cũng từng dùng kha khá lần rồi."
‘Gã từng dùng kha khá lần rồi á?’ Nick thầm nghĩ. Hắn không tin Wyntor lại đi ngâm tận ba tiếng chỉ vì mấy vết thương nhẹ, nghĩa là trước đây gã hẳn đã bị thương nặng nhiều lần.
"Được, cảm ơn nhé Wyntor," Nick nói.
Ngay sau đó, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên mặt Wyntor.
"Thưởng thức đi," gã nói lần nữa rồi bước qua một cánh cửa.
Nick lo lắng nhìn tấm vé trong tay. 4.800 đồng. Hắn đang cầm 4.800 đồng trong tay.
Số tiền lớn nhất Nick từng cầm chỉ có 500 đồng thôi, đó là sau một phi vụ rất bẩn thỉu.
4.800 đồng là cả một gia tài luôn đó!
Cuối cùng, Nick ngẩng lên tìm biển chỉ dẫn treo trên trần. Kỹ năng đọc của hắn vẫn kém, nhưng có thời gian thì vẫn hiểu được. Lang thang khoảng ba phút, hắn cuối cùng cũng tìm thấy lối vào khu bồn phục hồi toàn thân.
Hắn chậm rãi đẩy cửa, nhìn vào trong. Phòng có vài tủ đồ và giá treo quần áo.
"Vào đi thưa quý khách!" Một người phụ nữ vui vẻ gọi.
Nick vụng về bước vào. Hắn chưa từng đến chỗ thế này bao giờ.
Khi thấy bộ dạng Nick, cô nhân viên lộ vẻ mặt đau lòng xen lẫn lo lắng.
Nick chỉ đưa tấm vé ra.
"Mời quý khách theo lối này," cô nhân viên mỉm cười gượng gạo, chỉ về phía một cánh cửa. "Quý khách có muốn mặc quần áo khi tắm làm sạch hay không ạ?"
"Tắm làm sạch?" Nick hỏi lại. "Tôi tưởng đây là bồn phục hồi toàn thân mà?"
Cô nhân viên cười ngượng. "Vâng thưa quý khách, thông thường chúng ta phải tắm làm sạch trước khi ngâm phục hồi. Chúng ta cần quý khách sạch sẽ để bồn phục hồi phát huy tác dụng tốt nhất ạ."
"Ồ," Nick đáp. "Vậy thì giữ nguyên quần áo nhé."
"Dạ được ạ," cô nhân viên nói rồi mở một cánh cửa bên cạnh. "Mời quý khách vào trong."
Nick thấy có chút giống hai lúa mới lên thành phố, nhưng vẫn làm theo.
Phòng hắn bước vào khá nhỏ, có năm bồn nước màu xanh nhạt.
"Mời quý khách vào," cô chỉ về phía một bồn.
Nick vụng về bước tới, từ từ hạ người xuống. Chất lỏng màu xanh này không giống nước chút nào cả, nó bị đẩy lên rồi nhanh chóng rút xuống.
XÈO XÈO XÈO!!!
Ngay sau đó, nước quanh Nick sôi sùng sục, phát ra âm thanh như nước đang sôi. Rất to là đằng khác.
Bên cạnh, mắt cô nhân viên mở to vì kinh ngạc.
"Trời," cô buột miệng.
"Sao á?" Nick phát ra âm thanh.
"À, thành thật xin lỗi. Tôi chỉ hơi bất ngờ thôi quý khách," cô nói. "Chỉ là tôi chưa từng nghe thấy bồn làm sạch kêu to như thế này bao giờ."
"Chuyện này không bình thường à?" Nick hỏi.
"Dạ không đâu quý khách," cô đáp. "Bồn làm sạch chứa chất lỏng sẽ bị tiêu hao dần dần khi tiếp xúc với các tạp chất nguy hiểm. Càng nhiều tạp chất thì sẽ càng tiêu hao nhiều chất lỏng, và khi chất lỏng cạn thì sẽ phát ra tiếng xèo xèo này."
"Nhưng chưa bao giờ nó kêu to đến mức này cả. Nếu được phép hỏi thì không biết quý khách đã trải qua chuyện gì vậy ạ?" Cô tò mò.
"Tôi ngã xuống cống ngầm," Nick đáp.
"Ngã xuống…" cô lặp lại rồi im bặt.
Cô không thể tưởng tượng nổi ngã xuống cống ngầm là sao luôn. Làm sao mà ai có thể ngã xuống đó được chứ?
Cô thậm chí còn chưa từng nhìn thấy bên dưới cống ngầm bao giờ.
Tất nhiên, vì Ngoại Thành bình thường không dùng lưới kim loại rỉ sét làm sàn nên cô chưa từng thấy cũng chưa từng ngửi mùi cống. Vì vậy, cô cũng không hề biết cống ngầm kinh tởm đến mức nào.
Nhưng khi thấy Nick thư giãn, cô quyết định không hỏi thêm.
Lúc này, trừ mấy vết thương nặng, Nick cảm thấy tuyệt vời.
"Thân thể quý khách đã sạch rồi ạ," cô nhân viên nói. "Quý khách muốn tắm nhanh phần đầu hay ngụp luôn trong bồn đây?"
"Ngụp luôn nhé," Nick đáp.
Cô gật đầu. "Tổng cộng khoảng một phút là đủ ạ. Quý khách có thể ngụp nhiều lần."
Nick gật đầu, hít một hơi, rồi ngụp xuống. Lần đầu tiên trong đời, hắn thấy vui khi bị ngập trong chất lỏng. Nick không tả nổi cảm giác này tuyệt vời đến đâu.
Một phút sau, Nick ngoi lên.
"Mời quý khách ra ngoài ạ," cô nói.
Nick làm theo, và khi cuối cùng cũng nhìn rõ bản thân, mắt hắn trợn tròn. Hắn chưa bao giờ sạch sẽ đến thế này trong suốt cuộc đời! Tất cả vết bẩn trên quần áo biến mất, da dẻ mịn màng như con nít vậy!
Nhưng không phải mọi thứ đều hoàn hảo.
Nick thấy da mình bắt đầu sưng phù ở nhiều chỗ. Có vẻ các vết thương đã bắt đầu nhiễm trùng và viêm tấy lên.
Một lát sau, Nick nghe tiếng há hốc, và quay sang thấy cô nhân viên.
"Thành thật xin lỗi ạ," cô nói với vẻ lo lắng và thương cảm thật sự. "Tôi thực sự xin lỗi quý khách."
Nick không hiểu cô ta xin lỗi vì gì cả.
Giờ hắn đã sạch, cô mới nhìn rõ thương tích của hắn. Xương gãy, móng tay vỡ nát, vết cắt rỉ máu khắp người. Như thể Nick vừa lăn xuống cầu thang làm bằng dao ấy.
"Mời quý khách theo tôi ngay ạ," cô nói với giọng hơi gấp, mở cánh cửa tiếp theo.
Nick đi theo.
Phòng bên có 15 bồn màu xanh lá, nhưng khác với phòng trước, còn có nhiều thiết bị bên ngoài. Ví dụ như mặt nạ thở bên cạnh vài bồn.
Nick cũng thấy bốn bồn đang có người đang ngâm.
"Mời quý khách vào đây," cô chỉ một bồn.
Nick bước tới, từ từ ngập mình vào bồn. Vừa ngập hoàn toàn, hắn đã cảm thấy ấm áp dễ chịu.
Ngay sau đó, một mặt nạ thở được đeo lên mặt hắn, một bàn tay nhẹ nhàng ấn hắn xuống. Mất một lúc để làm quen, nhưng cuối cùng Nick cũng thoải mái nằm dưới mặt nước.
Cảm giác bồn mang lại quá dễ chịu và ấm áp, Nick dần chìm vào giấc ngủ. Và chỉ vài phút sau, hắn ngủ thiếp đi.
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook