Kill The Sun
Chapter 30: Đàm phán

Sẵn sàng

Đèn trong Buồng Giam đã được bật sáng. Mỗi giây đèn bật đều tốn kém vô cùng, nhưng đây là khoản chi cần thiết. Dù sao thì họ cũng không thể làm việc với Specter trong bóng tối được.

Khi Nick bước vào Buồng Giam, hắn thấy một bóng đen đang co ro ở góc phòng xa nhất. Con Dreamer nằm im lìm ở góc xa nhất, bất động.

"Thôi nào công chúa," Albert lớn tiếng nói trong lúc bước về phía The Dreamer. "Bớt nằm ườn giận dỗi nữa đi."

Dreamer vẫn không nhúc nhích. Albert mở chiếc lọ nhỏ, cực kỳ cẩn thận lấy ra một giọt chất lỏng bám trên đầu ngón tay.

Sau đó, ông chỉ việc quệt nhẹ ngón tay lên đầu con Dreamer rồi lùi lại vài bước.

Một lát sau, cơ thể Dreamer giật nảy lên, rồi bắt đầu bốc khói. Nick tận mắt thấy đôi mắt của The Dreamer mọc lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường luôn.

Không chỉ vậy, đôi cánh gãy và những chiếc xương sườn vỡ cũng đang tự động dịch chuyển về đúng vị trí kèm theo tiếng “rắc rắc”.

Khoảng một phút sau, Dreamer đã hoàn toàn hồi phục.

Dù biết mình đang an toàn phía sau Albert, Nick vẫn cảm thấy hơi hồi hộp. Dù sao thì đây cũng là một Specter.

Dreamer chậm rãi mở mắt, nhìn quanh Buồng Giam. Rồi ánh mắt nó dừng lại trên người Nick.

DING! DING! DING! DING!

Đột nhiên, tiếng chuông báo động vang lên inh ỏi trong phòng. Nick biết tiếng chuông này nghĩa là gì.

Chuông này reo lên khi mức Prephyx bên trong Buồng Giam đột ngột tăng vọt.

Mức Prephyx tăng vọt tức là con Specter đang chuẩn bị tấn công.

Có vẻ như con Dreamer cực kỳ ghét Nick. Ngay lập tức, nó bật dậy lao thẳng về phía Nick.

"Yên đi ku!"

BỐP!

Bàn tay trái Albert mở ra, chụp lấy đầu Dreamer một cách nhẹ nhàng. Con Dreamer vùng vẫy điên cuồng, dùng móng vuốt đâm vào ngực Albert.

DING!

Nhưng khi móng vuốt chạm vào ngực Albert, chỉ vang lên một tiếng kim loại va chạm vang lên, còn Albert thì chẳng hề hấn gì.

DING! DING! DING!

Con Dreamer tiếp tục tấn công thêm vài lần nữa, nhưng dù làm gì đi nữa, Albert vẫn đứng yên như tượng, không hề bị thương. Albert thậm chí còn chẳng buồn nhúc nhích.

Khoảng ba mươi giây sau, Dreamer bỏ cuộc. Rõ ràng, gã đàn ông ngay trước mặt nó mạnh hơn nó quá nhiều luôn.

"Biết điều thế mới ngoan chứ," Albert nói rồi hất con Dreamer xuống đất. "Giờ thì chịu nói chuyện bình thường được chưa?"

Dreamer chỉ trừng mắt nhìn Nick ở đằng xa. Nó thật sự căm thù Nick.

"Tạm thời đừng để ý đến cậu ta," Albert nói, bước tới đứng chắn giữa Dreamer và Nick. Ngay sau đó, Albert ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với Dreamer.

Đáng ngạc nhiên là Dreamer cũng nhìn thẳng vào mắt Albert. Trong đôi mắt của nó không hề có chút sợ hãi nào cả.

"Ngươi là Specter chuyên hút tinh thần làm đồ ăn," Albert nói. "Ngươi không phải loại hút máu, ăn nội tạng, ăn xác chết, hay lợi dụng tai họa."

"Ngươi ăn tinh thần, nghĩa là ngươi đã xem qua đủ nhiều ký ức để hiểu ta đang nói gì. Ta dám chắc như vậy."

Dreamer không có phản ứng gì cả.

"Ta không chắc ngươi đã nhận thức được tình cảnh hiện tại của mình chưa. Để ta khai sáng cho ngươi nhé. Ngươi đã bị bắt giam, hiện đang ở trong Buồng Giam của một Xưởng Zephyx."

Con Dreamer vẫn không phản ứng.

"Ngươi sẽ không thoát ra được đâu. Chuyện đó không bao giờ xảy ra. Đây sẽ là ngôi nhà vĩnh viễn mới của ngươi. Nhưng nếu ngươi giành được lòng tin của công ty, trong tương lai chúng ta có thể hợp tác với nhau đấy."

"Lúc đó ngươi mới được ra khỏi Buồng Giam. Còn trước đó thì ngươi sẽ bị nhốt ở đây, và ta chắc ngươi cũng biết tại sao con người chúng ta lại bắt Specter chứ?"

Dreamer vẫn không phản ứng.

"Bọn ta muốn Zephyx. Thứ mà các ngươi sản sinh ra khi hấp thụ năng lượng trong không khí," Albert giải thích.

"Chỉ cần ngươi chịu đưa Zephyx cho bọn ta thì cuộc sống của ngươi sẽ không tệ đi. Bọn ta thậm chí còn giúp ngươi mạnh lên nữa."

"Ngươi càng mạnh thì lượng Prephyx và Zephyx ngươi sở hữu sẽ càng nhiều, nghĩa là các Specter còn tự do ngoài kia sẽ có ít hơn. Việc tăng cường sức mạnh cho ngươi càng khiến bọn ta có thêm lợi."

"Vì thế bọn ta sẽ không lấy hết Zephyx của ngươi. Chỉ lấy phần lớn thôi. Con số chính xác sẽ không phải do ta quyết định. Bọn ta sẽ cho ngươi ăn, còn ngươi thì cho bọn ta Zephyx. Ngươi mạnh lên. Bọn ta kiếm bộn thu."

"Hiểu chưa?"

Dreamer vẫn không phản ứng. Nó chỉ tiếp tục nhìn thẳng về phía trước.

"Được rồi," Albert đứng dậy. "Ta cho ngươi vài tiếng suy nghĩ. Giờ thì cậu bạn nhỏ bên kia sẽ làm công việc của mình, nên đừng có tấn công nó đấy."

Dreamer khẽ nghiêng người để có thể nhìn Nick một lần nữa.

Nick chỉ lạnh lùng nhìn lại. Ngay sau đó, Albert lấy ra một thiết bị nhỏ từ trong túi rồi nhìn vào nó.

"Đù, nó ghét nhà ngươi kinh luôn đấy," Albert cười khẩy nói với Nick. "Specter bình thường bị bắt không hề điên tiết đến mức này đâu, ngươi biết không?"

Thiết bị trong tay Albert là máy đo Prephyx di động. Nó có chức năng giống hệt cái chuông báo vừa rồi, nhưng nhỏ gọn hơn và nhạy hơn. Vừa nãy, mức Prephyx cứ tăng giảm liên tục, như thể Dreamer đang phân vân có nên tấn công Nick lần nữa hay không.

"Nghe đây. Còn một chuyện nữa," Albert nói, đẩy đầu Dreamer quay lại nhìn mình. "Nếu ngươi không chịu hợp tác, chúng ta sẽ phải dùng cách rẻ tiền khác, mà ngươi thì không muốn thế đâu."

Nick nhướn ngươi. ‘Cách rẻ tiền nào cơ?’

Dreamer nhìn Albert.

"Hầu hết Specter đều hợp tác ở một mức độ nào đó thôi. Không phải tất cả đều chịu hợp tác hoàn toàn, nhưng ít nhất chúng vẫn ăn uống để tiếp tục lớn lên, từ đó sản sinh Zephyx.”

"Nhưng cũng có những Specter hoàn toàn từ chối hợp tác. Chúng nghĩ chỉ cần bắt bọn ta tốn tiền nhốt nó mà không thu được gì là thắng. Những Specter kiểu đó không được ưa cho lắm, nhưng bọn ta vẫn có cách kiếm tiền từ chúng."

Ngay lúc đó, Albert nắm lấy cánh phải của con Dreamer.

RẮC!

Và xé toạc nó ra.

Dreamer rụt cánh lại, nhưng trông nó chẳng hề đau đớn. Albert giơ phần cánh vừa xé cho Dreamer xem.

Sau đó, ông lấy ra một cái hộp nhỏ có máy xay phía trên.

Albert đặt phần cơ thể vừa xé vào máy xay, lập tức nó biến thành những hạt li ti.

Tiếp theo, những dây điện trên hộp bắt đầu đánh lửa, một phút sau, đám hạt trong hộp biến mất hoàn toàn.

Albert mở hộp ra, đưa cho Dreamer xem.

"Hiểu chưa?" Albert hỏi.

Dreamer nhìn vào hộp. Vừa rồi nó cảm nhận được một chút Zephyx phát ra từ cái hộp.

"Đó chính là cách rẻ tiền đấy," Albert nói. "Bọn ta xé khoảng 70% cơ thể ngươi ra, nhắm sao để không giết chết ngươi. Rồi bọn ta nhét chỗ đó vào máy xay, lấy Zephyx, rồi cho ngươi một tuần để hồi phục."

Albert chậm rãi đứng dậy.

"Chấp nhận hợp tác đi, hoặc đấy sẽ là tương lai của ngươi. Tự quyết định đi."

"Ba tiếng nữa bọn ta quay lại."

Nói xong, Albert bước ra khỏi Buồng Giam.

Dreamer chỉ nhìn chằm chằm Nick. Nick nhìn lại một lúc, rồi cũng rời đi vài giây sau.

Con Dreamer vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...