Kill The Sun
Chapter 31: Old Lady

Sẵn sàng

Sau khi Albert và Nick rời khỏi Buồng Giam, Nick chỉ nhìn Albert với vẻ mặt hơi bối rối.

"Vậy là chúng ta cứ… nói chuyện với chúng thôi hả?"

Albert cười lớn.

"Ít nhất thì đó là cách đầu tiên chúng ta thử. Không tốn nhiều tài nguyên, lại còn nhanh nữa. Thử trước đã, biết đâu thành công thì đỡ phải bỏ công tốn sức nhiều."

"Vậy có hiệu quả thật không?" Nick hỏi.

"Đôi khi có, nhưng không phải lúc nào cũng dễ ăn vậy đâu," Albert đáp. "Quan trọng là con Dreamer thuộc loại Specter ăn tinh thần, nghĩa là nó hiểu tâm trí con người ở một mức độ nhất định. Có thể nó không biết nói, không học được ngôn ngữ, nhưng chắc chắn hiểu được phần lớn những gì chúng ta nói."

"Làm việc với Specter ăn tinh thần vừa có phúc vừa có họa. Phúc vì gần như lúc nào cũng giao tiếp trực tiếp được, nên mọi chuyện suôn sẻ hơn hẳn."

"Nhưng cũng có họa, vì loại Specter ăn tinh thần thường thông minh hơn các loại khác rất nhiều."

"Loại này có tỷ lệ trốn ngục cao gần ngang ngửa Thiên Lực Specter luôn."

"Ví dụ, trước đây có một Specter tên là Old Lady. Lúc nào bà ta cũng trông rất đau đớn, thống khổ đủ trò, nhưng lại cực kỳ thân thiện. Xuất Giả chỉ cần ngồi nói chuyện với bà ta là lấy được Zephyx rồi. Ta từng làm việc với bà ta vài lần. Thật sự rất dễ chịu, thậm chí có lúc còn thấy vui nữa kìa. Bà ta nói chuyện rất có duyên, luôn quan tâm thật lòng đến vấn đề của chúng ta. À, trừ những lúc bà ta đang rên rỉ vì đau hoặc than thở về bóng tối với cô đơn ra."

Nghe Albert kể, Nick bất giác lộ vẻ thương cảm. Ngay lập tức, Albert chỉ thẳng vào mặt hắn và cười khẩy

"Đó! Chính cái biểu cảm đó là thứ bà ta muốn đấy. Lòng thương hại! Old Lady ăn cảm xúc thương hại đấy."

"Cảm xúc thương hại á?" Nick ngạc nhiên hỏi lại.

Albert gật đầu chắc nịch. "Ừ. Bà ta mạnh lên bằng cách khiến người khác thương hại mình. Càng đối xử tốt, càng khiến người ta thích mình, thì người ta càng dễ thấy tội nghiệp hoàn cảnh của bà ta. Vì thế nói chuyện với bà ta mới ‘đã’ đến thế."

"Năm đầu tiên bị nhốt trong Buồng Giam, bà ta đã trốn ngục tới ba lần. Và nói trước luôn nhé, ba lần là cực kỳ nhiều cho một con Specter!" Albert nói.

"Lần đầu là khi một nhân viên văn phòng quen thân rồi quyết định thả bà ta ra. Dĩ nhiên người bình thường có lý trí sẽ không bao giờ làm vậy, vì làm thế đồng nghĩa với tự sát, nhưng Specter ăn tinh thần sẽ có tác động mạnh đến tinh thần, và vô cùng tinh vi, đủ làm mờ lý trí trong thời gian dài."

"Tất nhiên, vừa ra ngoài, Old Lady lập tức giết chết nhân viên đó để khỏi bị báo động. Sau đó bà ta cố chạy trốn khỏi tòa nhà, nhưng đụng phải một Xuất Giả đang nghỉ phép, và bị đánh bại ngay tức khắc và nhét lại vào lồng giam."

"Lần thứ hai là sau khi đã làm việc và nói chuyện với cùng một Xuất Giả suốt cả tháng trời. Lúc ấy bọn ta không phát hiện vấn đề gì, nhưng hóa ra càng nói chuyện nhiều, người ta càng gắn bó với bà ta."

"Sau hơn một tháng, gã Xuất Giả kia về cơ bản đã trở thành nô lệ vĩnh viễn của bà ta, nhưng bên ngoài thì chẳng lộ chút dấu hiệu nào luôn."

"Tất nhiên, gã đã phá lồng thả bà ta ra, hai người cùng bỏ trốn. Năm người đã bỏ mạng trên đường chạy trốn. Mất mấy ngày mới tóm lại được, mà buồn cười thay, bà ta lại bị một Xưởng khác bắt trước, thế là Old Lady thuộc về công ty khác luôn."

Ngay sau đó, Albert lại phá lên cười lớn.

"Rồi chưa đầy một tuần sau bà ta lại trốn ngục lần nữa, sau khi dụ được một nhân viên khác thả ra, và Xưởng cũ lại bắt được bà ta. Từ đó đến giờ bà ta chưa trốn ngục thêm lần nào nữa. Họ thay phiên các nhân viên và Xuất Giả liên tục, đảm bảo mỗi người chỉ được nói chuyện với bà ta tối đa một lần một tuần."

Nick chớp mắt vài cái trong ngỡ ngàng. Hắn cứ tưởng Specter một khi đã vào Buồng Giam thì coi như xong đời. Giờ mới biết có một con trốn ngục tới ba lần trong một năm, bằng nhiều cách khác nhau.

"Thế đấy," Albert nhìn Nick. "Dễ làm việc với bọn chúng thật, nhưng chỉ cần lơ là một lần thôi là chúng nó trốn ngục và gây họa kinh hoàng ngay."

Nick chỉ biết gật đầu.

"Và con Dreamer cũng thuộc loại đó," Nick nói.

"Đúng vậy," Albert đáp. "Ta khá chắc con Dreamer sẽ đồng ý hợp tác với chúng ta, nhưng chỉ cần ngươi sơ sẩy dù chỉ một chút, nó sẽ không ngần ngại giết bất cứ ai để thoát ra đâu."

"Nick, ta sẽ nói cho ngươi nghe một điều mà sư phụ cũ của ta từng nói. Hồi đó ta không tin đâu, nhưng sau hàng chục năm làm việc với Specter thì ta có thể khẳng định rằng y nói hoàn toàn chính xác."

Albert đặt hai tay lên vai Nick, nhìn sâu vào mắt hắn.

"Specter không thể cảm nhận được hạnh phúc, tình bạn, hay lòng trắc ẩn," Albert nói, giọng đầy nghiêm nghị.

"Sau hàng chục năm nghiên cứu của hàng nghìn Xuất Giả, chúng ta không tìm thấy dù chỉ một con Specter nào có khả năng cảm nhận những xúc cảm đó. Mỗi khi ngươi thấy chúng đau đớn hay tỏ ra quan tâm thì tất cả chỉ là diễn xuất. Chúng chỉ muốn tiếp cận ngươi để đạt được mục đích gì đó thôi."

"Đừng bao giờ tin chúng. Đừng bao giờ làm bạn với chúng. Đừng bao giờ nghĩ đến việc kết minh trừ khi ngươi đảm bảo với chúng rằng làm việc cho ngươi sẽ có lợi hơn sự tự do. Vì bọn Specter luôn chọn điều có lợi nhất cho bản thân chúng."

"Mà ngay cả thế, vẫn có những con hành động vô cùng hỗn loạn, không vì mục tiêu rõ ràng gì cả. Mỗi Specter là một cá thể riêng biệt, và mỗi con cần được đối xử khác nhau."

"Ngay cả Blood Mosquito cũng bị nhốt trong Buồng Giam rất đặc biệt. Nó đã hợp tác với Thành Phố Crimson Fungus hàng chục năm qua, nhưng họ vẫn không dám để thân thể chính của nó rời khỏi tầm mắt mình."

"Xưởng Kugelblitz lúc nào cũng bố trí ít nhất hai Xuất Giả cấp bốn hoặc một cấp năm túc trực bên cạnh Blood Mosquito, dù hàng chục năm qua nó chưa từng gây chuyện."

"Phải cẩn thận với chúng đến mức ấy lận. Cậu đã hiểu chưa?" Albert hỏi, giọng đầy nghiêm túc.

Nick hít sâu một hơi. Rồi cậu gật đầu thật mạnh.

"Ta sẽ không bao giờ cảm thông với lũ Specter!"

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...