Kill The Sun
-
Chapter 35: Ngủ thiếp đi
Mắt Nick vẫn nhắm chặt. Trong lòng hắn thì tim đập loạn nhịp, cơ thể căng cứng đến nghẹt thở, nhưng bên ngoài hắn trông bình tĩnh đến kỳ lạ.
Hắn mấy lần suýt mở mắt, nhưng đều ép mình nhắm lại.
Thời gian trôi qua.
Clink.
Mắt Nick từ từ mở ra. Vừa rồi, Dreamer đã bước một bước về phía trước, đôi mắt đen tuyền tập trung hoàn toàn vào mắt Nick.
Nó vẫn vô cảm như trước. Nick lén hít sâu một hơi rồi lại nhắm mắt.
Clink.
Mắt Nick vẫn nhắm.
Clink.
Clink.
Clink.
Clink!
Clink!
CLINK! CLINK!
Hai bước cuối cùng đến từ phía bên phải Nick, gần như tức thì.
Hắn biết Dreamer lúc này đang đứng sát ngay bên cạnh mình.
Nick chậm rãi mở mắt và xoay đầu sang bên.
Đôi mắt đen!
Cả người Nick run lên khi tầm nhìn gần như bị hai con mắt đen ngòm chiếm trọn. Ngồi xuống, Nick gần như ngang tầm mắt với Dreamer, và giờ đây, đôi mắt của nó chỉ cách mắt hắn vỏn vẹn 20 cm.
Nếu Dreamer chỉ cần dùng mỏ mổ một cái, Nick chắc chắn sẽ mất một mắt trước khi kịp phản ứng. Càng nhìn sâu vào đôi mắt ấy, Nick càng cảm thấy chúng trống rỗng.
Thông thường, khi quen dần một thứ gì đó, người ta sẽ nhận ra thêm vài dấu hiệu nhỏ hơn.
Ở đây thì không.
Càng hiểu về Dreamer, Nick càng cảm thấy mình chỉ đang nhìn vào một bóng ma không cảm xúc. Không khinh miệt, không đói khát, không giận dữ, không hận thù, không gì cả.
Giống như nó thậm chí chẳng có ý thức, chỉ là một bức tượng chết.
Nhưng nó không hề là thế. Và chính vì thế mà Nick lúc này mới sợ đến vậy.
Cảm giác này quá sai trái. Nick cảm thấy Dreamer đáng lẽ không nên tồn tại. Nó không chết, nhưng cũng không hành động như đang sống.
Dẫu vậy, Nick vẫn hít sâu một hơi rồi lại nhắm mắt.
Thời gian dần trôi qua.
Nhiều phút cứ thế trôi qua.
Dreamer không hề nhúc nhích kể từ khi bước đến bên Nick.
Sau 30 phút, Nick thậm chí còn không chắc Dreamer có thực sự đang ở ngay bên cạnh mình nữa không. Thông thường, người ta có thể cảm nhận được khi có ai đó ở sát bên.
Hơi thở, cử động nhỏ, luồng gió thay đổi, mùi hương, chút tiếng động.
Còn ở đây chẳng có gì cả.
Dreamer không thở, không mùi, không động, mà trong phòng cũng chẳng có gió để bị nó cản. Giống như Nick đang ở một mình.
Thông thường, Nick sẽ thích cảm giác này. Dù sao hầu hết mọi người cũng muốn ngủ một mình. Nhưng việc biết rõ Dreamer - một Specter - đang ở ngay sát bên khiến hắn không thể nào bình tĩnh nổi.
Dẫu vậy, Nick vẫn cố hết sức trấn tĩnh lại. Nhưng hắn biết tình trạng này sẽ còn kéo dài rất lâu.
‘Làm sao mình ngủ được khi cái thứ đó ở ngay bên cạnh chứ?’
Ngủ trong hoàn cảnh bình thường đã khó, giờ lại có thứ không đáng tin đang nhìn chằm chằm vào mình thì càng khó hơn.
Nhưng Nick vẫn cố.
“Nick,” giọng Albert khẽ vang lên từ loa.
“Sao á?” Nick đáp nhỏ.
“Mức Prephyx đang tăng chậm, nhưng máy quét của ta cho thấy nó không phải đang chuẩn bị tấn công đâu. Ngươi nên báo cho người tiếp theo biết hiện tượng này kẻo họ hiểu lầm rồi xông vào.”
“Nếu cảm thấy có gì thay đổi thì nói ngay.”
Nick chậm rãi gật đầu. “Hiểu rồi.”
Hắn vẫn chưa mở mắt. Một lúc sau, đầu óc Nick bắt đầu mơ màng.
Những hình ảnh trong ngày cứ đan xen trong ý thức, hắn cảm thấy mình đang mất dần tập trung. Khoảnh khắc tiếp theo, Nick ngáp một cái thật dài.
Hắn sắp ngủ thiếp đi.
Lúc này Nick mới nhận ra.
Hắn vốn nghĩ mình sẽ phải ngồi đây hàng giờ đồng hồ, vậy mà giờ lại buồn ngủ lại ập đến thình lình vậy ư?
“Ta buồn ngủ lắm rồi, sắp ngủ thật rồi đấy Albert,” Nick nói. “Ta nghĩ Dreamer đang giúp ta ngủ.”
“Đã rõ,” Albert đáp. “Cứ ngủ đi. Có ta ở đây. Nếu ngươi vẫn còn ngủ sau tám tiếng, ta sẽ vào đánh thức.”
Nick lại ngáp dài thêm lần nữa. “Nghe hay đấy.”
“Ngủ ngon,” Nick nói bằng giọng ngái ngủ.
Bên ngoài, Albert nhìn bảng điều khiển với vẻ mặt phức tạp.
“Ừ… ngủ ngon,” ông đáp lại một cách ngượng ngùng.
Albert liếc ra cửa sổ như để xác nhận xem có phải ban đêm thật không.
(Darkie: thoại gốc là “good night” nên Albert mới nhìn ra ngoài kiểm tra ban đêm hay không)
‘Sao mình lại nhìn ra ngoài chi nhỉ? Chỉ thấy mặt trời qua cửa sổ thôi, mà mặt trời thì chẳng liên quan gì đến giờ giấc cả,’ Albert nghĩ rồi lắc đầu.
Bên trong Phòng Giam, đầu óc Nick như tan ra, hòa vào những cảnh tượng khác nhau. Hôm nay đúng là một ngày bận rộn kinh khủng.
Sáng sớm đã dậy, Nick và Wyntor chuẩn bị cho chuyến đi. Trưa thì nhảy xuống cống, bơi liên tục hơn mười tiếng. Rồi còn bị Nightmare hành hạ, tinh thần kiệt quệ.
Sau đó thì phải đánh nhau thừa sống bán chết với con Dreamer rồi cuối cùng cũng bắt được nó. Rồi còn phải đi bộ vài cây số vào tận Ngoại Thành thật sự, lại còn đụng độ lặt vặt với lính gác.
May mà Nick còn tranh thủ chợp mắt một chút trong bồn chữa trị, nhưng sau đó lại tiếp tục ba tiếng nữa ở công ty.
Việc hắn vẫn tỉnh táo nghe Albert dạy sau ngần ấy chuyện đã là kỳ tích.
Giờ lại ngồi hơn nửa tiếng trong sự hiện diện của Dreamer mà không dám mở mắt.
Quá nhiều chuyện. Quá nhiều thứ chết tiệt đã xảy ra hôm nay.
Nhưng giờ đây, Nick cảm thấy bình yên. Cuối cùng hắn cũng có thể thả lỏng và ngủ một giấc thật ngon. Khoảnh khắc này, không hiểu sao, Nick hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Dreamer đang ở ngay bên cạnh mình.
Vài giây sau, lưng và chân Nick mềm nhũn, cơ thể trượt xuống.
Dreamer vẫn nhìn Nick đang ngủ say.
Bên ngoài, Albert nhìn các biểu đồ trên bảng điều khiển, hít sâu một hơi khi thấy một đường cong đi lên.
Đó là biểu đồ sản xuất Zephyx. Lúc này, Dreamer đang sản xuất Zephyx.
Nick đã có thể làm việc cùng nó rồi!
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook