Kill The Sun
Chapter 38: Sát nhân

Sẵn sàng

Mắt Nick trợn tròn. “Đúng rồi ha! Quên béng mất tiêu luôn!”

Nói xong, Nick chạy vội sang một góc kho. Trước đó, hắn đã vứt bộ đồng phục của mình ở đây. Dù sao thì cầm cả đống quần áo vào Buồng Giam của Dreamer cũng kì cục lắm.

“Ta đi mặc đồ đây!” Nick hét lớn rồi chạy biến ra sau lưng Buồng Giam.

Wyntor chỉ lắc đầu thở dài.

“Gã ta đúng là khác biệt thật,” Wyntor nói.

“Khác so với ai?” Albert hỏi.

“So với những người ở Nội Thành,” Wyntor đáp.

Albert cười khẽ. “Ừ, nhưng so với dân của Khu Ổ Chuột thì gã này cũng chẳng khác là bao đâu. À thì, có lẽ hơi tốt bụng hơn mức trung bình một chút, nhưng hồi ta dạy cho gã ta ở Khu Ổ Chuột thì ta cũng chứng kiến không ít chuyện thú vị.”

Wyntor vẫn chưa bị thuyết phục, mắt vẫn dán chặt vào Buồng Giam.

“Thật à? Cứ tưởng vì tài nguyên quá khan hiếm nên dân Khu Ổ Chuột còn tham lam và có lòng chiếm hữu cao hơn cả người ở Nội Thành chứ,” Wyntor nói.

Albert ừ hứ một tiếng. “Ta không nghĩ vậy đâu.”

Wyntor nhướn mày nhìn Albert.

“Ta thấy họ chỉ cởi mở hơn với dục vọng của mình thôi. Một người tử tế, thân thiện bỗng hóa thành thằng khốn tham lam thì sẽ sốc hơn nhiều so với một thằng khốn vốn đã tham lam lại càng tham lam hơn.”

Wyntor chớp mắt mấy cái.

“Phép ẩn dụ lạ thật đấy,” hắn nói.

“Ý ta là, số lượng thằng khốn ích kỷ ở Nội Thành và Khu Ổ Chuột chắc cũng ngang nhau, nhưng ở Khu Ổ Chuột, mấy thằng khốn đó lộ rõ bản chất hơn nhiều, nên mới trông như nhiều hơn thôi.”

“Nghe cũng hợp lý,” Wyntor gật gù.

“Tuy nhiên, cũng có rất nhiều người giống Nick,” Albert nói tiếp.

“Giống là kiểu gì?”

“Có nhiều người rất bất mãn với thế giới này, nhưng lại không có sức mạnh để thay đổi nó,” Albert nói. “Những người vẫn giữ được chút nhân tính và lòng trắc ẩn trong nơi mà có hai thứ ấy đã là rất xa xỉ. Thế giới này không thiếu kẻ xấu, nhưng trong cảnh nghèo đói cùng cực, ngay cả người tốt cũng bị ép làm chuyện xấu.”

“Dĩ nhiên, những người giàu lòng trắc ẩn vẫn có thể nhận ra khi ai đó không muốn làm hại người khác, nhưng họ buộc phải làm để sống sót. Đó chính là bi kịch của cuộc sống đấy.”

“Nếu mọi chuyện khác đi thì những người ấy sẽ không hề bị đẩy vào con đường tăm tối đó, và rất nhiều người sẽ không bao giờ trở thành nạn nhân của nghịch cảnh.”

“Nick cũng tin như vậy,” Albert nói. “Ta biết chắc chắn gã đã cố ý giết ít nhất một người, nhưng ta cũng biết rằng rất khó để Nick xuống tay với một kẻ thực lòng không muốn hại gã, nhưng bắt buộc phải làm thế trong hoàn cảnh đặc biệt. Cậu hiểu ý ta chứ.”

Wyntor nhướn mày ngạc nhiên. “Nick đã từng giết người rồi hả?”

Với gã, Nick chỉ là một thiếu niên tốt bụng và lý tưởng hóa mà thôi. Wyntor không thể nào thấy rằng gã thiếu niên tử tế ấy lại từng giết người.

Albert gật đầu. “Nick sống một mình ở Khu Ổ Chuột suốt sáu năm qua đấy, lại còn xây dựng được một thân hình khỏe mạnh, cả cơ bắp đáng nể nữa. Muốn có thân hình thế thì không thể để mất hai lít máu mỗi tháng được.”

“80% dân Khu Ổ Chuột không đóng nổi thuế hàng tháng. Hơn nữa, Nick còn gây thù với các băng đảng, điều đó khiến việc kiếm tiền càng khó khăn hơn. Thế mà gã vẫn luôn xoay sở kiếm được tiền đó.”

“Chưa kể, không thể bỏ qua mối thù với các băng đảng được. Chúng có tổ chức và rất mạnh. Giết người đối với chúng dễ như trở bàn tay. Nhưng không hiểu sao, chúng lại không muốn giết Nick dù rất căm ghét gã.”

“Điều đó chỉ có nghĩa là trong mắt chúng, Nick không đáng để chúng ra tay, tức là chúng chắc chắn sẽ mất khá nhiều người nếu động vào gã, mà như vậy nghĩa là chúng chắc mẩm Nick có thể và chắc chắn sẽ giết được chúng.”

“Nếu ngay cả đám băng đảng cai trị khu vực Khu Ổ Chuột còn chắc mẩm Nick đã từng giết người thì ta cũng tin là vậy.”

Wyntor chỉ nhìn Buồng Giam với vẻ mặt lo lắng.

Im lặng.

Cuối cùng, Wyntor thở dài. “Pator bảo ông có chuyện quan trọng cần báo mà nhỉ,” hắn đổi chủ đề.

Albert cười toe toét, lấy ra một lọ thuốc màu xanh lá rồi lắc lư vài cái. Wyntor nhìn lọ thuốc mà không hiểu Albert đang muốn nói gì.

“Không hiểu à?” Albert hỏi.

Wyntor nhìn thêm vài giây nữa.

“Xin lỗi, không hiểu thật,” Wyntor nói.

Albert chỉ cười khẽ. “Ta đã dùng thứ này lên con Dreamer cách đây khoảng mười một tiếng.”

Ngay lập tức, mắt Wyntor mở to vì sốc.

“Ê ta không có trả tiền cho cái đó đâu nhé!” Hắn nói ngay.

“Ta biết, ta biết,” Albert đáp.

Wyntor vẫn cảnh giác nhìn Albert.

“Sao ông lại dùng bình hồi phục cấp bốn cho một con Specter chỉ mới cấp một chi vậy?” Wyntor hỏi.

“Ta có dùng hết đâu,” Albert gãi gáy. “Chỉ nhỏ có một giọt thôi. Tại ta cũng đang chán với đang rãnh, và ta muốn trực tiếp dạy Nick tình huống thực tế luôn thay vì chỉ nói suông.”

Wyntor nhướn mày lên, lần này là ngạc nhiên vui vẻ. “Ồ? Vậy giờ chúng ta có thể kiếm tiền từ con Dreamer rồi à?”

Albert chỉ cười, chỉ tay vào thước đo bình Zephyx. Wyntor nhìn theo, và khi thấy con số, mắt hắn trợn tròn.

“Năm gram luôn á?!” Hắn hét lên.

“Ừ, tận năm gram luôn đấy,” Albert cười lớn.

Wyntor nhìn Buồng Giam đầy kinh ngạc.

“Mà ta gần như chẳng hề làm gì,” Albert nói rồi chỉ về phía mép Buồng Giam. “Toàn bộ là công của thằng nhóc đó đấy.”

Wyntor nhìn theo ngón tay Albert, đúng lúc đó Nick bước vòng qua góc Buồng Giam. Khi thấy Nick, Wyntor giật mình vì vẻ ngoài của hắn.

Còn Albert chỉ mỉm cười. “Giờ thì trông ngươi thật sự giống một Xuất Giả chính hiệu rồi đó.”

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...