Kill The Sun
Chapter 63: Âm thanh

Sẵn sàng

Nick thở dài.

‘Lại mất toi một con Specter rồi,’ hắn nghĩ.

Tất nhiên, Nick không phải là người duy nhất đang tìm kiếm Specter ở Khu Ổ Chuột, điều đó khiến mọi thứ càng khó khăn hơn.

Thêm vài ngày nữa trôi qua. Cuối cùng, Nick cũng tìm được một manh mối nhỏ.

Một gia đình nhỏ đã nói với Nick rằng trong nhà họ đang xảy ra những chuyện đáng sợ. Thỉnh thoảng đồ đạc tự di chuyển, họ còn nghe thấy tiếng đồ vật rung lắc ở các phòng khác.

Một số người thậm chí còn khẳng định nghe thấy tiếng nói vọng lên từ phía dưới, điều không thể nào xảy ra vì ngay dưới nhà họ là hệ thống cống ngầm.

Nick theo dõi manh mối và bước vào nhà họ.

Sau khi ở trong nhà một lúc, Nick đột nhiên cảm thấy kỹ năng của mình tắt ngấm đi, dù trong phòng chẳng có ai cả.

Nhưng vài giây sau, nó lại kích hoạt trở lại.

Nick cau mày, bước một bước về phía trước trong căn phòng trống.

Kỹ năng lại tắt. Ba giây sau, nó tái kích hoạt.

Nick biết điều đó nghĩa là gì.

‘Có ai đó đang nghe thấy mình nhưng không nhìn thấy mình,’ hắn nghĩ.

Vì kỹ năng của Nick sẽ tắt nếu bất kỳ ai cảm nhận được hắn, nghĩa là nó cũng tắt khi ai đó nghe thấy âm thanh hắn tạo ra. Lúc đó, kẻ đó hay Specter biết chính xác Nick đang ở đâu vì chúng cũng biết âm thanh phát ra từ chỗ nào.

Nhưng nếu chúng không nhìn thấy Nick, và khi Nick không tạo thêm âm thanh nào nữa, chúng sẽ không thể cảm nhận được hắn lần nữa.

Dù sao đi nữa, Nick có thể đã rời khỏi vị trí phát ra âm thanh rồi, khiến kẻ nghe thấy không chắc hắn còn ở đó hay không.

‘Chúng nghe được mình nhưng không nhìn thấy mình,’ Nick nghĩ. ‘Điều này hoặc là Specter đó bị mù, hoặc nó không ở trong phòng này.’

Nick lặng lẽ bước sang bên cạnh một bước.

Kỹ năng không tắt.

Sau đó, Nick khẽ khàng mở một cánh cửa. Thông thường, nhà ở Khu Ổ Chuột không có cửa, nhưng nhà này lại có. Khi Nick chậm rãi mở cửa, kỹ năng vẫn không tắt.

‘Nghĩa là Specter cũng không ở trong phòng đó,’ Nick nghĩ, nhìn vào cánh cửa đang mở.

Ngay sau đó, Nick bước vài bước bình thường.

Kỹ năng lại tắt.

Ba giây sau, nó tái kích hoạt.

Tiếp theo, Nick lặng lẽ bò đến một cánh cửa khác và khẽ mở nó.

Kỹ năng không tắt.

‘Nghĩa là cũng không ở trong phòng đó,’ Nick nghĩ.

Nick gãi cằm. ‘Chỉ còn hai phòng liền kề thôi.’

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Nick nắm lấy một chỗ lồi lõm trên tường kim loại và kéo mình lên.

Ting. Ting.

Nick khẽ gõ lên trần nhà.

Kỹ năng không tắt.

Ting! Ting!

Nick dùng lực mạnh hơn một chút.

Kỹ năng vẫn không tắt.

Ting!

Lần này thì tắt.

‘Nghĩa là Specter cũng không ở trên mình. Tiếng gõ này lớn đến mức mọi phòng liền kề đều nghe thấy,’ Nick nghĩ.

Sau đó, Nick đi đến một bức tường và khẽ gõ vào nó. Cùng kết quả, kỹ năng của Nick chỉ tắt sau một cú gõ khá mạnh.

Tiếp theo, Nick thử bức tường còn lại.

Vẫn vậy.

‘Chỉ còn một chỗ duy nhất,’ Nick nghĩ khi nhìn xuống sàn nhà.

Từ từ, Nick quỳ xuống.

Rồi hắn khẽ gõ lên sàn.

Ting.

Kỹ năng lập tức tắt. Nick nheo mắt. ‘Trong cống ngầm à?’

Ngay sau đó, Nick lại trèo lên bức tường gỉ sét một chút. Tiếp theo, hắn đặt chân lên tường và nhìn xuống mặt đất.

Kỹ năng đã kích hoạt trở lại.

BÙÙÙM!

Nick lao thẳng xuống sàn, và ngay khi chạm đất, các tấm kim loại vỡ tan. Những tấm gỉ sét không thể nào chống chịu nổi sóng xung kích kinh hoàng như vậy.

Khi toàn bộ sàn nhà sụp xuống, kỹ năng của Nick bất ngờ thay vẫn không tắt.

Dù sao thì điều đó cũng hợp lý. Với tiếng kim loại sụp đổ vang khắp nơi, chẳng ai có thể xác định chính xác Nick đang ở đâu chỉ dựa vào âm thanh.

Trong lúc sàn sụp, Nick nhanh chóng lấy ra một ống chứa và đập vỡ nó.

VÙÙÙ!

Một vùng sáng chói từ ánh sáng Triệt Quang hiện ra, bao phủ toàn bộ những tấm kim loại đang rơi. Cống ngầm tối om sáng bừng lên, và Nick nhanh chóng phát hiện thứ không nên có ở đó.

Chỉ cách vị trí sàn cũ hai mét là một giàn giáo dựng từ những mảnh kim loại gỉ sét.

Và rồi, Nick nhìn thấy thứ khác. Có một người đang ở trên giàn giáo ấy.

Đó là một người đàn ông trung niên, và ông ta đang cúi rạp người xuống, điều dễ hiểu vì trần nhà phía trên vừa nổ tung.

BỐP!

Một chân Nick đạp vào một tấm kim loại đang rơi, lao thẳng về phía gã đàn ông.

RẮC!

Khuỷu tay Nick đập vào ngực gã, đẩy hắn ta về phía giàn giáo, thứ cũng vỡ tan theo.

Khi khuỷu tay Nick đập trúng gã, hắn cảm nhận được rất nhiều xương gãy vụn, điều đó nói lên một điều duy nhất.

‘Đây là con người,’ Nick nghĩ.

Đúng vậy, Nick đã lao vào gã với khá nhiều lực, nhưng một con Specter sẽ không bị thương nặng đến vậy trừ khi nó chỉ là Con Non Khởi Cấp.

Nick vừa gây ra một vết thương thực sự đe dọa tính mạng, điều sẽ không xảy ra nếu đây là Specter.

Nick nghiến răng bực tức.

‘Thằng ngu này!’ Nick nghĩ khi nhảy khỏi giàn giáo đang vỡ.

Việc kỹ năng của Nick không tắt nghĩa là gã kia hiện tại không thể cảm nhận bất kỳ ai khác. Có lẽ gã không còn đủ tỉnh táo để biết gì nữa sau khi lồng ngực bị lõm vào, nghĩa là gã không biết Nick đang ở đâu.

Nick nắm lấy một mảnh giàn giáo chưa vỡ và lao ngược trở lại căn phòng phía trên.

Không phải tất cả các tấm sàn đều sụp hết. Vừa đáp xuống, Nick nhìn xuống cống ngầm.

[ĐỌC TẠI WEBSITE ASURA TEAM ĐỂ ỦNG HỘ NHÓM DỊCH]

TÕM!

Vài tấm kim loại rơi xuống cống, cùng với cả gã đàn ông kia.

‘Ừ thì thằng chả đó cũng không sống nổi đâu,’ Nick nghĩ.

Ngay sau đó, Nick chỉ hừ một tiếng bực bội.

‘Mẹ kiếp, nhà ngươi làm cái chó gì dưới đó vậy trời? Nhà cửa có thiếu gì mà ở! Sao lại phải sống dưới nhà người khác chứ?’

Nick cứ tiếp tục nhìn xuống cống ngầm, giờ đã yên tĩnh trở lại.

Mười giây trôi qua.

‘Chắc là bất tỉnh rồi. Tuy không thích giết người, nhưng đéo ai thương tiếc một thằng ngu như vậy cả.’

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...