Kill The Sun
-
Chapter 64: Lợi dụng?
‘Sao khứa này lại ở đây chi trời? Lẽ nào gã sống ở đây luôn à?’ Nick nghĩ thầm. ‘Chắc không đâu. Cái giàn giáo kia trông lung lay lắm, lại chẳng rộng rãi gì. Vậy thì rốt cuộc tên khốn kia làm cái quái gì dưới nhà người ta vậy? Ý là, mấy người thuê nhà bảo nhà họ hay có chuyện ma quái xảy ra, chắc chắn là do gã làm rồi.’
[ĐỌC TẠI WEBSITE ASURA TEAM ĐỂ ỦNG HỘ NHÓM DỊCH]
‘Nhưng tại sao? Gã cố tình làm thật à? Nghe lời mấy người thuê nhà kể thì chắc chắn là cố ý rồi. Vậy nghĩa là gã xuống đây vì một lý do nào đó, mà mình không nghĩ là lý do gì tử tế hay đàng hoàng đâu.’
Cuối cùng, Nick chỉ biết thở dài.
‘Chắc câu trả lời đã chết cùng gã rồi.’
Tõm, tõm, tõm.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Nick nhìn thấy và nghe thấy vài thứ rơi tõm xuống nước.
Nick nhướn mày khi thấy mấy con chuột bơi về phía chỗ gã kia vừa rơi xuống cống.
“Cảm ơn nhé, Nick!”
Nick thò đầu qua mép và nhìn về phía giọng nói phát ra.
Một con chuột đang bám chặt vào trần, cách gã chừng hai mét, đang nhìn chằm chằm gã.
“Ném thêm chín tên nữa đi, ta sẽ chỉ cho ngươi chỗ tìm được một con Specter yếu ớt,” con chuột nói, miệng nhếch lên cười nham nhở.
Nick cau mày và không đáp.
“Thôi nào,” con chuột nói tiếp. “Ngươi từng giết người vì ít hơn thế cơ mà.”
Một ký ức lướt qua đầu Nick, khiến vẻ mặt gã hiện lên sự khó chịu rõ rệt.
Bình thường thì Nick sẽ nói thẳng rằng hắn tuyệt đối không bao giờ cân nhắc lời đề nghị của Parasite. Nhưng hắn đã tìm kiếm Specter suốt ba tuần nay rồi, mà manh mối mới nhất lại chỉ dẫn đến một thằng cha ngẫu nhiên vớ vẫn này.
Nick thực sự rất bực bội và chán nản.
Khoảng mười giây trôi qua, hắn không nói gì. Trong lúc đó, màu nước cống bên dưới chân Nick đã đỏ hơn một chút.
“Ta sẽ cân nhắc,” Nick nói.
“Tuyệt vời!” Con chuột reo lên, hai tay nhỏ xíu vỗ vào nhau đầy phấn khích trong khi vẫn bám trần bằng hai chân sau. “Ta mong chờ lắm đấy! Cứ ném bọn chúng xuống cống là được!”
Nick khịt mũi.
“Mà sao gã đó lại ở đây chi vậy?” Nick hỏi.
“Gã là một tên bám đuôi thôi,” con chuột đáp.
“Bám đuôi?” Nick lặp lại.
“Ừ. Gã cứ lảm nhảm mãi về người tình trong mộng của gã, rằng gã sẽ khiến mọi người rời khỏi ngôi nhà này để gã được ở bên cô ấy,” con chuột nói. “Điên rồ hoàn toàn ấy mà.”
“Hừm,” Nick thốt lên, vừa ngạc nhiên vừa không ngạc nhiên.
Ngay sau đó, Nick rút đầu ra khỏi miệng cống và đứng dậy.
Hắn rời khỏi căn phòng, bước ra khỏi ngôi nhà. Vừa ra ngoài, Nick đã thấy hai người đang đợi mình.
Một người là ông trung niên, người còn lại là cô bé chừng mười bốn tuổi. Người đàn ông khá cơ bắp, vạm vỡ, và dựa vào trang phục, Nick nhận ra hắn ta làm việc cho băng Peddlers - một trong bốn băng đảng lớn.
Hai người này chính là cư dân của ngôi nhà.
Ánh mắt Nick dừng lại trên cô bé.
‘Chắc đó là mục tiêu của gã,’ Nick nghĩ.
Ngay sau đó, hắn nhìn sang người đàn ông. ‘Và có cha con bé ở đây nên tên kia không dám làm gì trực tiếp. Có lẽ giết người không phải lúc nào cũng xấu.’
Người đàn ông vạm vỡ vội vàng bước tới chỗ Nick với vẻ mặt lo lắng và sợ hãi.
Ngạc nhiên thay, cô con gái lại không tỏ ra căng thẳng như cha mình.
“Bọn ta vừa nghe một tiếng nổ lớn!” Người cha nói. “Anh tìm thấy con Specter rồi phải không?”
“Cha ơi, không phải Specter đâu,” cô bé thở dài ngao ngán. “Nếu là thật thì tụi mình đã chết từ lâu rồi.”
“Để cha nói chuyện với Xuất Giả đi con,” người cha vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa đầu con gái.
Cô bé hừ nhẹ một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác, nhưng vẫn để mặc cha xoa đầu.
“Thế nào?” Người cha hỏi, nhìn Nick.
“Là một gã đàn ông,” Nick đáp.
“Một gã đàn ông?” Người cha lặp lại, kinh ngạc.
“Con đã bảo không phải Specter rồi mà,” cô bé nói, nở nụ cười đắc ý.
Nick gật đầu. “Có một gã dựng giàn giáo gì đó dưới cống ngay dưới nhà các người. Khi biết có thứ gì đó ở dưới, ta phá sàn nhà các người và tìm thấy gã.”
Hàng loạt ký ức lướt qua đầu người cha, nỗi sợ hãi và lo lắng nhanh chóng bị thay thế bằng cơn giận dữ ngút trời.
Một thằng bố đời ngẫu nhiên sống dưới nhà mình và khiến mình lo lắng đến thế sao?!
“Hắn đâu rồi?” Người cha hỏi bằng giọng trầm tối.
“Giàn giáo gã dựng bị gãy, gã rơi xuống cống rồi,” Nick đáp. “Parasite xử lý gã ngay lập tức.”
Người đàn ông khịt mũi đầy hung hãn. “Thằng khốn may mắn,” gã lầm bầm.
“Dù sao thì, ta phải cảm ơn ngài,” người đàn ông nói bằng giọng kính trọng. “Không có ngài thì chắc ta đã mất nhà rồi.”
Nick gật đầu, mặt không đổi sắc. “Nếu sau này ông tìm được bất kỳ thông tin nào về Specter khả nghi, xin hãy liên lạc với bọn ta. Nếu ông thực sự tìm được một con, ông sẽ giúp bọn ta nhiều hơn rất nhiều so với việc ta giúp hôm nay.”
“Tất nhiên rồi,” người đàn ông vỗ mạnh vào ngực một cái để nhấn mạnh sự nghiêm túc. “Ta sẽ bảo anh em mình để mắt kỹ hơn!”
Nick lại gật đầu. “Tốt. Nhân tiện, ông nên sửa lại sàn phòng khách đi.”
“Không thành vấn đề đâu, thưa ngài,” người đàn ông cười lớn. “Cảm ơn ngài lần nữa.”
Ngay sau đó, ông đẩy nhẹ con gái về phía trước. “Cảm ơn chú đi con.”
Cô bé cau ngươi, nhưng ngay lập tức nở nụ cười thân thiện rồi cúi đầu lễ phép với Nick. “Cảm ơn chú nhiều lắm ạ!”
Nick gật đầu lần cuối rồi quay người bước đi. Vài giây sau, Nick thở dài.
‘Và thế là cuộc tìm kiếm vẫn tiếp diễn,’ hắn nghĩ, đầy bực bội.
‘Ba tuần. Ba con mẹ nó tuần chết tiệt. Bao giờ mình mới có manh mối tử tế về một con Specter đây trời?!’
Trong lúc bước đi, cuộc trò chuyện ngắn ngủi với con Parasite lại lướt qua đầu Nick. Hắn bước đi trong im lặng.
‘Thêm chín cái xác nữa, hử?’
Nick ngước nhìn bầu trời, vẻ mặt trầm ngâm.
‘Có tệ đến vậy không? Ý là, trên đời này có khối người đáng chết mà, đúng không? Việc mình hưởng lợi từ những cái chết đó… có thật sự là xấu xa lắm không?’
Nick không chắc nữa.
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook