Kill The Sun
Chapter 69: Việc Làm Đúng Đắn

Sẵn sàng

Một phút sau, thi thể một gã thanh niên bị Nick ném lên đống xác.

“Xong rồi,” Nick nói, thở ra một hơi dài.

Tên lính gác dẫn đầu gật đầu. “Anh muốn giữ xác mà đúng không?”

Nick im lặng gật đầu.

“Được, vậy bọn ta sẽ chất lên xe chở và tính tiền sau khi về trạm gác,” hắn nói.

Nick lại gật đầu, bước qua hai tên. Khi hắn ra khỏi hành lang, Nick ngoảnh lại nhìn.

Hắn thấy một tên lính gác đang vác một cái xác lên vai tên kia, nhưng Nick không thực sự chú ý đến cảnh đó. Lúc này, tâm trí hắn đang ở một nơi hoàn toàn khác.

‘Mình làm đúng rồi mà nhỉ?’ Nick tự hỏi trong đầu. ‘Lũ Riker Strikers là một băng đảng kinh tởm, suốt ngày cưỡng hiếp và giết người mà chẳng đóng góp được gì cho xã hội. Băng Hub thì tạo ra rất nhiều việc làm và kiềm chế các băng đảng. Băng Peddlers chính là lý do có quá nhiều người sống ở Khu Ổ Chuột, vì họ mang về phần lớn thực phẩm.’

‘Băng Bảo Kê thì cho mọi người cách bảo vệ tài sản khỏi kẻ khác. Tất cả bọn họ đều đóng góp cho Khu Ổ Chuột.’

‘Nhưng lũ băng Riker Strikers thì chẳng đóng góp cái vẹo gì cả. Chúng chỉ biết cướp bóc, cưỡng hiếp và giết chóc.’

Đúng lúc ấy, một tên lính gác đi ngang qua Nick, vác một cái xác trên vai.

Nick không nhìn vào xác, nhưng hắn cảm giác như đôi mắt mở to chết trân của nó đang nhìn chằm chằm vào mình.

Tâm trí Nick lại hiện lên những gì hắn thấy trong hành lang.

Những tiếng gào thét.

Những khuôn mặt kinh hoàng.

Vậy mà Nick chỉ cảm thấy mình vừa diệt trừ vài con sâu bọ.

Rõ ràng đấy là con người, nhưng trong mắt Nick, chúng chẳng khác gì gián hay chuột. Thậm chí còn tệ hơn cả gián và chuột, vì ít ra mấy con đó còn ăn được.

Nick cảm thấy mình đáng lẽ phải cảm xúc nhiều hơn thế. Chúng vẫn là con người mà, đúng không?

Chẳng lẽ giết người mà hắn không cảm thấy gì hết sao?

Ngay khoảnh khắc ấy, Nick chợt nhớ lại lần đầu tiên hắn giết người. Khi mới 13 tuổi, Nick gần như chết đói. May mắn thay, hắn đã giết được một con chuột. Vừa cắn miếng đầu tiên, một người phụ nữ cao lớn, giọng khàn khàn đã xô hắn ra và giật lấy con chuột đi.

Lúc đó, Nick hoảng loạn tột độ. Khi bà ta quay lưng thì hắn dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh.

Không ngờ, người phụ nữ bị hất văng ra, đáp thẳng xuống một tấm lưới rỉ sét. Tấm lưới vỡ tan.

Một giây sau, bà ta gào lên kinh hoàng khi rơi tõm xuống cống. Nhóc Nick lúc đó chỉ biết đứng nhìn cái hố trên mặt đất trong nỗi sợ hãi.

Hắn không dám nhìn xuống.

Chỉ nghe thấy tiếng nhiều thứ nhỏ rơi ùm xuống nước, và tiếng hét của người phụ nữ ngày càng the thé, khản đặc.

Chẳng bao lâu, tiếng hét tắt hẳn. Một phút sau, một con chuột bước ra từ cái hố.

“Cảm ơn nhé,” con chuột cười khẩy, dừng lại trước mặt Nick. “Coi như phần thưởng cho ngươi. Nếu sau này đói, cứ ném thêm người xuống cống là có đồ ăn.”

Rồi con chuột đổ gục xuống.

Những ngày tiếp theo là khoảng thời gian kinh khủng nhất đời Nick.

Ngủ không nổi. Ăn không ngon. Làm việc gì cũng khó khăn hết. Sống sót thôi đã là cực hình rồi.

Ký ức ngày hôm đó ám ảnh Nick suốt nhiều tuần.

Nhưng theo một cách nào đó, chính ký ức ấy đã giúp hắn. Hắn sợ đối diện với ký ức đến mức trở nên bận rộn mọi lúc tỉnh táo. Hắn sợ sự im lặng vì nó cho phép hắn suy nghĩ, nên làm mọi cách để tránh nó.

Kết quả là cơ thể Nick ngày càng khỏe hơn, kiếm được nhiều tiền hơn nhờ làm việc nhiều hơn.

[ĐỌC TẠI WEBSITE ASURA TEAM ĐỂ ỦNG HỘ NHÓM DỊCH]

Và cuối cùng, hắn đã học cách sống chung với tất cả chuyện đó.

Khi hoàn thành nhiệm vụ ám sát thứ ba từ băng Hub, Nick đã thực sự bình tâm với sự kiện ấy. Hắn chưa bao giờ thích giết chóc, nhưng hắn cần tiền để sống sót và xây dựng tương lai, nên đã nhận những nhiệm vụ đó.

Đó là thứ hắn buộc phải làm và phải vượt qua.

Ăn mày sao đòi xôi gấc được.

“Xong rồi đó.”

Nick bị kéo ra khỏi dòng hồi tưởng khi một tên lính gác gọi. Hắn quay lại nhìn lối vào con hẻm, thấy xe chở đã chất đầy xác.

Khoảnh khắc sau, Nick liếc lần cuối về phía cửa hành lang.

‘Mình làm đúng rồi,’ hắn tự nhủ trong đầu. Lắc đầu để lấy lại tinh thần, Nick tiến đến cái xe.

“Về thôi,” hắn nói.

“Được thôi thưa anh,” tên lính gác dẫn đầu đáp.

Lúc này, tên lính gác thứ hai đã nhập hội với tên thứ ba để kéo xe, vì nó đã nặng hơn rất nhiều.

Bốn người lặng lẽ di chuyển qua Khu Ổ Chuột trong im lặng tuyệt đối. Không ai nói gì, và chẳng có âm thanh nào xung quanh. Cứ như họ đang đi qua một đống đổ nát ấy.

Cuối cùng, họ tiến vào Ngoại Thành. Nhiều người xuất hiện trên đường phố hơn, nhưng khi thấy xe chở xác, họ chỉ bịt mũi và tránh xa.

Vài phút sau, bốn người đến trạm gác của lính canh. Xe đậu ngoài cửa, còn bốn người bước vào trong.

Nick được dẫn vào một văn phòng riêng. Tên lính gác dẫn đầu lấy ra mấy tờ giấy.

Sau khi đọc hết và giải thích cho Nick, hắn đưa vài tờ để Nick ký.

Nick ký hết, tên lính gác cất đi.

“Xong rồi ạ. Cảm ơn nhé,” hắn nói kèm nụ cười lịch sự.

Nick gật đầu, đứng dậy. “Cảm ơn các người.”

“Không có gì. Chúng ta chỉ làm việc của mình thôi.”

Nick gật đầu lần nữa rồi rời văn phòng.

“Nhớ mang xe trả lại trước ngày mai nhé!” Tên lính gác dẫn đầu hét với theo trước khi Nick đóng cửa.

Ra khỏi trạm gác, Nick nhìn chiếc xe chở đầy xác.

Vài giây sau, hắn im lặng nắm lấy tay cầm và bắt đầu kéo.

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...