Kill The Sun
-
Chương 11: Bắt đầu từ đâu đây?
Nick chẳng biết phải bắt đầu từ đâu hết. Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, giờ họ chỉ còn thiếu mỗi một con Specter.
Nhưng giờ biết đi đâu để kiếm Specter đây?
Các xưởng sản xuất Zephyx lớn lúc nào cũng có cả đống người đi lùng sục vị trí các con Specter, còn Nick thì cơ bản chỉ có một mình. Đúng là còn có Wyntor, nhưng việc tìm và bắt Specter không phải trách nhiệm của gã.
‘Mình có nên đi tìm Specter có lâu la không nhỉ? Ý là, mình chỉ biết mỗi con Blood Mosquito với Parasite thôi, nhưng cả hai con đó đều mạnh quá thể.’
‘Khoan, Specter yếu liệu có lâu la nào không nhỉ, hay phải con mạnh dữ lắm mới có?’
Nick gãi gáy đứng trước nhà kho.
‘Specter có ba loại, mà Thiên Lực Specter thì chẳng đủ tuổi bắt. Chỉ còn lại Specter Chiếm Hữu với Specter Thân Thể thôi.’
‘Specter Chiếm Hữu chắc chắn khó tìm lắm, vì mấy xưởng sản xuất Zephyx cực kỳ thích sở hữu chúng, theo lời Wyntor.’
‘Vậy tức là mình phải tìm một con Specter Thân Thể. Nhưng tìm ở đâu mới được?’
Nick lại gãi trán mình.
‘Nghe nói bên ngoài thành phố có đầy rẫy Specter, nhưng ai cũng biết ngoài đó có đầy thứ nguy hiểm chết người. Specter cấp hai thôi mà đã đập được tường của Buồng Giam rồi, trong khi mình đấm mãi chẳng xi nhê. Thế thì Specter cấp ba chắc còn kinh hơn Ra ngoài thành phố chắc chắn không phải ý hay.’
Nick thở dài.
‘Vậy là chỉ còn cách truy lùng Specter Thân Thể trong thành phố thôi.’
Nick vẫn tiếp tục gãi đầu. Một lúc sau, hắn quay người về phía Khu Ổ Chuột.
‘Hay là cứ đi hỏi đại xung quanh xem sao?’
Nghĩ vài giây, Nick nhún vai rồi bước thẳng về Khu Ổ Chuột.
‘Kệ, thử đại xem.’
Wyntor đứng bên cửa sổ nhìn Nick dần khuất bóng.
‘Hy vọng thằng chả tìm được một con,’ Wyntor nghĩ, lông mày nhíu chặt. ‘Và cũng hy vọng con mà gã tìm được đừng quá mạnh.’
Một lúc sau, khung cảnh xung quanh Nick càng lúc càng bẩn thỉu, khiến hắn có cảm giác như vừa về đến nhà. Ngoại thành sạch sẽ quá mức chấp nhận với Nick.
Nó cứ như… không tự nhiên ấy.
Cuối cùng, Nick cũng đến được khu chợ - nơi hắn từng ngồi hàng tháng trời cầm tấm biển. Hôm nay không phải ngày thu thuế, nên khu chợ khá bình thường.
Mọi người nói chuyện với nhau nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.
Dù sao ở Khu Ổ Chuột, ai cũng có thể là mối nguy cả.
Nick lại gãi đầu. Rồi tình cờ có một người bắt gặp ánh mắt hắn, Nick liền bước tới.
Người đó là một gã đàn ông lớn lớn gầy nhom, giờ thì đang hối tiếc vì lỡ nhìn trúng Nick.
“Ê!” Nick lên tiếng thân thiện. “Ta đang tìm một con Specter.”
Ban đầu, gã kia có vẻ bực bội và chẳng hứng thú, nhưng vừa nghe chữ Specter là lập tức căng người ngay.
“Specter? Ở đâu cơ?!” gã lo lắng hỏi.
“Ờm… thì vậy mới hỏi?” Nick ngập ngừng.
Gã kia ngẩn ra. “Hả? Không phải ngươi bảo đang đi tìm hả!”
“Thì đúng là đang tìm thật,” Nick cười gượng cười. “Thật ra, ta mới làm Xuất Giả Zephyx, đang kiếm con Specter đầu tiên ấy mà.”
Nghe đến đây gã mới hơi bình tĩnh lại, nhưng ngay sau đó lại nổi cáu.
“Thế thì đừng nói năng như kiểu ngươi vừa mới lại mất một con Specter chứ! Làm hú hồn hú vía!” gã quát.
“Ờ ờ, xin lỗi, xin lỗi,” Nick cố tỏ ra thân thiện. “Thế có tý manh mối gì không chia sẽ đi?”
“Không,” gã bực bội đáp, “mà có thì ta cũng đem bán thông tin cho Điều Tra Viên rồi. Ít nhất thì họ cũng trả đủ tiền cho ta sống thêm vài kỳ nộp thuế.”
Nick chỉ biết thở dài.
Điều Tra Viên là những nhân viên của xưởng Zephyx, chuyên đi tìm tung tích Specter. Tất nhiên, vài xưởng đã mở điểm tiếp nhận thông tin để dân chúng báo về Specter.
Còn Nick?
Hắn có gì để trao đổi đâu.
“Cảm ơn nhé,” Nick thở dài nói.
Gã kia hừ một tiếng, rõ ràng vẫn còn cay cú vì bị doạ cho một phen. Nick bỏ qua gã, tiến đến hỏi một người bán hàng ở quầy gần đó.
Kết quả cũng y chang.
Hắn bực mình vì Nick làm mất thời gian, bảo nếu có tin tức thì đã đem bán cho Điều Tra Viên từ lâu. Hỏi thêm vài người nữa, Nick nhận ra hỏi dân chúng đúng là vô ích thật.
Họ sẽ chỉ liên lạc với Điều Tra Viên vì tiền thôi.
Đúng là Nick có thể xin Wyntor ít tiền để trả người ta, nhưng bao nhiêu người chịu tin lời hắn, và quan trọng hơn là bao nhiêu manh mối họ đưa sẽ thực sự dẫn đến Specter?
Hơn hai tiếng đồng hồ hỏi han, Nick vẫn chẳng moi được chút tin tức nào. Cuối cùng, hắn quyết định đi tuần. Dân chẳng giúp được gì thì thôi.
Nick len lỏi qua mấy con hẻm nhỏ hẹp và hoang vắng, mặt đất càng lúc càng gồ ghề, lồi lõm.
Khu Ổ Chuột rộng mênh mông so với số người sống ở đây.
Nguyên nhân là vì dân ở đây rất nghèo, nên thức ăn cũng khan hiếm.
Theo lý thuyết thì nếu hai người ở một nhà, chỉ riêng khu này cũng chứa được hơn mười nghìn người. Nhưng thực tế chỉ vỏn vẹn chưa tới hai nghìn.
Vì thế mà Khu Ổ Chuột đầy rẫy những nơi bị bỏ hoang.
Thông thường chẳng ai buồn mò đến đó làm gì. Đồ đáng giá đã bị lục sạch từ đời nào rồi, còn Specter thì thích săn người - nghĩa là chúng cũng hay lảng vảng chỗ đông người hơn.
Mà khu bỏ hoang cơ bản chẳng có ma nào. Nhưng Nick đã hết cách, đây là việc tốt nhất hắn có thể làm lúc này.
Biết đâu có con Specter làm tổ ở khu bỏ hoang, chỉ ra chỗ đông người khi đói thì sao?
“Ê.”
Nghe tiếng nói ấy, lông mày Nick nhíu lại.
“Muốn cái gì?” Nick bực bội hỏi, mắt liếc về phía một tấm kim loại rỉ sét vỡ toang.
Một cái đầu chuột bé tí thò ra từ lỗ hổng.
“Ta nghe nói ngươi đang tìm một con Specter yếu đúng không,” con chuột cười nham nhở.
“Ừ,” Nick đáp.
Tất nhiên hắn biết rõ mình đang nói chuyện với ai.
Parasite. Con Specter từng cố thuyết phục hắn tự sát.
“Ta biết vài con á,” con chuột cười khanh khách. “Muốn biết không?”
Nick nhướn một bên mày.
“Ừ,” hắn do dự một lúc rồi đáp.
“Được thôi,” con chuột cười toe toét.
“Ta muốn năm cái xác. Mang cho ta năm cái xác không phải do Nữ Y Tá Alice giết, và ta sẽ chỉ chỗ ngươi tìm được một con vừa ý.”
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook