Kill The Sun
-
Chương 15: Nhảy xuống
Nick và Wyntor đứng trước một con đường đã bị hủy hoại nặng. Gã Điều Tra Viên đã kể hết những gì gã biết về Dreamer, và Nick cũng đã báo lại mọi chuyện cho Wyntor.
Như mọi ngày, mặt trời vẫn treo leo giữa đỉnh đầu, vậy mà lượng chất thải độc hại bên dưới vẫn tối om. Khu này ở Khu Ổ Chuột đã bị bỏ hoang từ lâu, mặt đường vỡ vụn thành từng mảng, tạo thành một dốc nghiêng dẫn thẳng xuống cống ngầm.
Nick chọn chỗ này vì hắn cũng cần một lối để trở lên.
Lúc này, Wyntor đang bịt mũi bằng chiếc khăn tay trắng tinh, vẻ mặt vừa kinh tởm vừa lo lắng nhìn xuống thứ nước bẩn thỉu nhầy nhụa.
Cả hai im lặng ngắm dòng nước ghê tởm trôi qua những tấm kim loại vỡ và lưới gỉ sét suốt mấy giây.
“Ngươi có chắc là muốn đi cùng ta chứ?” Nick quay sang hỏi Wyntor.
Wyntor không trả lời ngay.
“Thật sự không cần đâu,” Nick nói thêm. “Ta là Trưởng Ban Xuất Giả, đây là việc của ta, không phải của ngươi.”
Wyntor vẫn nhìn chằm chằm xuống thứ nước kinh tởm ấy.
Gã hít mấy hơi thật sâu rồi đột nhiên nôn khan, ho sặc sụa.
Nhưng vẫn không rời mắt khỏi dòng nước bẩn. Một lát sau, hai chân gã run lẩy bẩy. Cuối cùng, gã chỉ thở dài.
“Xin lỗi.”
“Không sao,” Nick gật đầu. “Không phải việc của ngươi mà.”
“Nick, ta thực sự rất xin lỗi,” Wyntor nói tiếp. “Ta thật lòng muốn đi cùng lắm, nhưng ta… không đủ can đảm. Xin lỗi.”
“Không sao hết,” Nick hơi bực mình đáp. “Cứ ở đây đợi ta trở lại. Nếu ta bị thứ gì tấn công thì cứ giúp ta là được.”
“Được rồi,” Wyntor gật đầu nghiêm túc.
Sau khi ký hợp đồng bảo mật, Wyntor cũng đã kể cho Nick về khả năng của mình. Là một trong những người thừa kế gia tộc Melfion, Wyntor chắc chắn có trang thiết bị tự vệ.
Lõi Đồng Bộ Zephyx của hắn cũng đã đồng bộ với một con Specter rồi. Tuy nhiên, khả năng của con Specter đó không thực sự hữu dụng để trở thành Xuất Giả Zephyx.
Nó chỉ tốt để… chạy trốn mà thôi.
Dù vậy thì nó cực kỳ hữu dụng trong việc chạy trốn. Wyntor không thể tự mình bắt Specter, nhưng vẫn có thể làm suy yếu và khống chế chúng.
Tất nhiên, gã chọn khả năng này vì hai lý do.
Một, bố mẹ gã muốn gã có cách tự bảo vệ bản thân.
Hai, họ không muốn Wyntor trở thành Xuất Giả, nên cách tốt nhất là để Lõi của gã sở hữu một khả năng gần như vô dụng với nghề này.
“Nếu thấy thứ gì tấn công ngươi thì ta sẽ hỗ trợ ngay lập tức,” Wyntor khẳng định.
Nick chỉ gật đầu.
“Cũng vì ta không đi cùng được, ta sẽ đưa ngươi cái này,” Wyntor nói rồi lấy ra ba ống thủy tinh dài ra.
Nick nhíu ngươi nhìn. “Cái gì đây?”
“Triệt Quang đấy,” Wyntor đáp.
“Nó giúp ích gì được chứ? Ai cũng biết nguồn sáng nhân tạo không chống được Nightmare mà.”
“Cái này thì khác đấy,” Wyntor chỉ vào ba ống. “Mỗi ống này đều lấy từ một con Specter cấp ba. Chúng thực sự chống lại sức mạnh của Nightmare.”
Nick khá bất ngờ.
“Cẩn thận đấy,” Wyntor nói thêm. “Mỗi ống khoảng 10.000 đồng, và chỉ cháy được một phút thôi. Nếu cảm thấy không chống nổi sức ảnh hưởng của Nightmare nữa thì cứ bẻ một ống. Ánh sáng sẽ bao quanh ngươi, nhưng chỉ giữ được khoảng một phút là tắt.”
“Buồng Giam với tòa nhà đã ngốn gần hết ngân sách của ta rồi, ta không thể mua thêm được, nếu không thì công ty sẽ phá sản. Chỉ dùng khi thật cần thôi.”
Nick nhìn ba ống thủy tinh với ánh mắt trân trọng mới mẻ, buộc chặt chúng vào đùi.
“Cảm ơn.”
“Tốt,” Wyntor gật đầu. “Hy vọng mọi chuyện thuận lợi.”
“Cảm ơn,” Nick lặp lại.
Rồi hắn hít thật sâu. Cùng lúc đó, Wyntor quay lưng lại.
Để khả năng của Nick hoạt động, Wyntor cũng không được phép nhìn hắn.
Mấy giây tiếp theo, Nick hít thở liên tục. Cuối cùng, hắn đeo kính lặn mà Wyntor mua cho, rồi nhảy về phía trước.
Thật ra hắn có thể từ từ bước xuống thứ nước đục ngầu kia, nhưng hắn sợ chỉ cần chạm một chút là hắn sẽ quay đầu bỏ cuộc.
Thế nên hắn quyết định nhảy thẳng luôn.
TÕM!
Tiếng nước bắn lên nghe nặng nề và ì ạch hơn bình thường rất nhiều.
Quá đặc. Nhờ khả năng của mình nên, Nick bật xa hơn năm mét dù không cần lấy đà.
Vừa chạm vào thứ chất lỏng đục ngầu, mọi giác quan của Nick đồng loạt bùng nổ. Hắn cảm nhận được vài mảnh vải nhỏ chạm vào da. Hắn cũng va phải hai vật rắn nhưng nhỏ, lập tức bị cơ thể hắn đẩy ra.
Ngay sau đó, Nick nhận ra thứ chất lỏng này dính nhớp kinh khủng. Nó như muốn giữ chặt hắn lại. Một ít nước lọt vào tai và mũi, Nick phải cố hết sức kiềm chế cơn buồn nôn.
Ghê tởm khủng khiếp.
Toàn thân Nick gào thét rằng đây là thứ kinh tởm nhất hắn từng chạm phải.
Quá kinh khủng.
Nhưng thay vì hoảng loạn ngay, Nick nằm im trong chất lỏng trước đã.
Hắn biết mình cần thời gian để làm quen.
Nick đã co gối sát ngực để giảm diện tích tiếp xúc, nhưng cơ thể vẫn run lẩy bẩy.
Hắn chỉ muốn nôn hết ra.
Hắn chỉ muốn ngóc đầu lên khỏi mặt nước và gào thật to.
Nhưng Nick vẫn bất động. Vài giây trôi qua, hắn không nhúc nhích.
Trong khoảng thời gian đó, vài mảnh vải nhỏ bám vào người hắn.
Cuối cùng, Nick từ từ duỗi người ra.
Khi ngực và đùi chạm vào chất lỏng, cơ thể hắn lại run lên.
Rồi Nick chậm rãi bơi lên.
Tõm!
Đầu Nick ngoi lên mặt nước, nhưng hắn chưa mở mắt ngay. Dù đã đeo kính lặn, hắn vẫn nhắm tịt.
Mấy giây sau, hắn từ từ mở mắt, ngẩng mặt lên trời.
Chất lỏng màu nâu xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Nick thấy vài mảnh băng gạc nhỏ, thậm chí vài mẩu xương dính trên kính lặn.
Cứt, nước đái, băng gạc, xương, răng, máu, thịt thối, côn trùng, độc tố, dằm gỗ, kim loại gỉ sét, chất nôn bã. Tất cả hòa lẫn tạo nên chất lỏng tinh túy bao trùm cả người Nick.
Một lát sau, Nick chậm rãi lau kính, miệng và mũi. Hoặc ít nhất là sạch nhất có thể.
Cuối cùng, hắn hít một hơi thật sâu. Kỳ lạ thay, mùi hôi thối giờ không còn kinh khủng như lúc đầu. Nhưng đó là điều tích cực duy nhất.
“Nick, ngươi ổn chứ?” Wyntor hét lên, vẫn quay lưng.
Nick lại hít sâu.
“Ổn,” hắn đáp.
“Tốt!” Wyntor hét lại.
“Ta đi tìm đây,” Nick hét.
“Chúc may mắn!” Wyntor đáp.
Ngay sau đó, Nick hít thêm một hơi thật sâu.
Rồi hắn bơi về phía trước, tiến vào bóng tối vô tận của cống ngầm.
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook