Kill The Sun
Chương 9: Null

Sẵn sàng

 

Nick chỉ biết ngây ra nhìn Wyntor với cái miệng há hốc. Tiêu diệt Mặt Trời á?

Tiêu diệt nó kiểu gì?!

Làm sao con người có thể tiêu diệt được một thực thể mạnh khủng bố như mặt trời cơ chứ?!

Mà cứ coi như là tiêu diệt được đi, xong rồi thì sao nữa?!

"Dĩ nhiên là," Wyntor tiếp lời, "tất cả những chuyện đó còn xa vời lắm, có khi cả kiếp đời này chúng ta cũng không có dịp chứng kiến được đâu."

Nick lại ngước nhìn cái lỗ thủng trên trần.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, thế giới quan trong mắt hắn đã mở rộng gấp bội lần.

Trước giờ, Nick chỉ muốn tìm một công việc tử tế để sống một cuộc sống tốt hơn hiện tại, vậy mà giờ đây hắn lại được nghe về bao nhiêu chuyện lớn lao vĩ đại đến thế.

Toàn thể nhân loại cộng lại còn yếu hơn lũ Specter không biết bao nhiêu lần.

Nick chỉ biết thở dài. Hắn đã chứng kiến đủ thứ kinh hoàng ở Khu Ổ Chuột, và hắn thực sự muốn thay đổi thế giới này.

Nhưng điều làm Nick khó chịu không phải là đám côn đồ hay bọn cướp, mà là cả cái hệ thống này.

Mọi người chỉ đang cố sống sót theo cách của mình thôi.

Nếu mọi người đều nhường nhịn, chia đều của cải thì có lẽ con người đã không phải tàn sát lẫn nhau.

Ừ thì đương nhiên vẫn có lòng tham ở đây đó, nhưng sẽ không đến mức áp đảo như bây giờ.

Đáng buồn thay, Nick biết hắn chỉ là một cá nhân nhỏ bé trong đại dương mênh mông này.

Hắn không thể thay đổi được gì. Vậy nên điều tốt nhất hắn có thể làm là sống một cuộc đời tử tế mà không phải đánh đổi lương tâm bản thân.

Nếu hắn mà có sức mạnh thay đổi mọi thứ thì hắn sẽ không ngần ngại gì, nhưng đời mà, làm gì có chữ nếu, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ có.

Sau vài giây im lặng, Nick thở dài. “Thế còn hai con còn lại thì sao?”

“Con thứ tư là The Maw,” Wyntor giải thích. “The Maw không phải con mà đại đa số chúng ta tiếp xúc đâu, vì nó chỉ nhắm vào Xuất Giả Zephyx thôi.”

“Thỉnh thoảng, nó sẽ túm lấy một nhóm Xuất Giả rồi bắt họ tử chiến với nhau đến khi chỉ còn một người sống sót mới được thả ra.”

Nick thở dài. “Và chúng ta không làm được gì nó à?”

Wyntor chỉ lắc đầu.

“Còn con cuối cùng?” Nick hỏi.

Wyntor thoáng khó xử, nhíu mày. “Con cuối cùng khó nói lắm, vì nó khá đặc biệt.”

“Chẳng ai biết nó trông thế nào, cũng chẳng ai biết nó ở đâu hết, nhưng hậu quả từ việc biết đến sự tồn tại của nó thì nguy hiểm tột độ.”

Wyntor ngước lên nhìn Mặt Trời qua cái lỗ trên trần. “Nói một cách nào đó, nó chính là một sự tồn tại đối lập với Mặt Trời.”

“Mọi sự chú ý của cả thế giới đều đổ dồn vào Mặt Trời, như thể nó sợ bị mọi người quên mất ấy. Nhưng con Specter cấp chín thứ năm thì ngược lại hoàn toàn.”

“Nó như không muốn lộ diện.”

“Không một ai được phép biết nó trông thế nào, phát ra âm thanh gì, có mùi gì, vị gì, cảm giác ra sao. Đã từng có vài Xuất Giả mạnh phân tích hết mọi manh mối rải rác về sự tồn tại của nó.”

Wyntor nhìn xuống đất, vẻ mặt phiền muộn. “Rồi một ngày nọ, cả nhóm đó chết sạch, mọi phát hiện của họ về nó cũng bị hủy theo.”

Sau đó, Wyntor nhìn Nick. “Nhưng điều thú vị là không có gì khác bị hư hại cả. Chỉ những thứ liên quan đến nó bị phá hủy mà thôi.”

“Vì sự tồn tại của nó lạ lùng như vậy nên chúng ta gọi nó là Null.”

“Null à…” Nick lặp lại, giọng kinh ngạc.

Wyntor chỉ nhướn mày. “Sao trông ngạc nhiên thế? Specter vốn có những khả năng kỳ quái mà.”

Nick cúi nhìn mặt đất. Một lúc sau, hắn ngó xuống hai bàn tay mình, vẻ mặt đầy lưỡng lự.

“Giờ thì ta hiểu rồi,” hắn nói. “Bảo sao Albert lại hứng thú với ta đến vậy.”

Wyntor nhìn Nick đầy hứng thú. “Kể ta xem nào.”

Nick nhìn thẳng vào Wyntor.

“Ta nghĩ ta đã từng thấy Null rồi.”

Trong tích tắc, Wyntor tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng chuyển sang nghi ngờ. “Nếu ngươi gặp thật thì giờ mộ ngươi đã xanh cỏ rồi.”

Nick chậm rãi lắc đầu. “Ta nghĩ mình từng đụng độ nó rồi, nhưng ta không biết nó trông thế nào, mùi ra sao, vị gì, âm thanh gì, cảm giác thế nào cả.”

Wyntor chớp mắt liên tục. “Gì cơ?” Gã hỏi trong ngơ ngác.

“Ta bị mất trí nhớ,” Nick nói. “Ta chẳng nhớ gì trước mười tuổi cả. Ký ức sớm nhất của ta là tỉnh dậy trong một căn phòng ở một ngôi nhà ngẫu nhiên trong Khu Ổ Chuột thôi. Ta ở đó vài ngày thì có người xông vào và ném ta ra đường.”

Wyntor nhìn Nick chăm chú. “Và điều gì khiến ngươi nghĩ mình từng gặp Null?”

“Lõi Đồng Bộ Zephyx của ta,” Nick đáp. “Nó đã đồng bộ từ trước khoảnh khắc ta có ký ức đầu tiên.”

“Nói mới nhớ,” Wyntor nói. “Ta cần biết khả năng của cậu là gì. Có thể cho ta xem không?”

Nick cười gượng. “Đó chính là vấn đề đây.”

“Không thể được. Ta không thể cho ngươi xem khả năng của mình được.”

Vẻ mặt Wyntor trở nên nghi ngờ. “Thế thì ta làm sao tin ngươi có khả năng thật chứ?”

“Ta có thật mà, chỉ là ta không thể hiện nó ra được,” Nick nói.

“Giải thích đi,” Wyntor bảo.

“Ta chỉ có thể dùng khả năng của mình khi không ai nhìn ta,” Nick giải thích. “Khi không ai nhìn ta thì ta di chuyển nhanh gấp năm lần, cơ thể cũng mạnh hơn vài lần.”

Wyntor xoa cằm suy nghĩ. “Thể lực tăng rất cao đấy nhỉ? Ngươi có cách nào chứng minh khả năng của mình được không?”

Nick nhớ lại lần mình sửa cái lỗ dưới đất bằng cách bẻ một phần lớp sắt trong ngôi nhà, rồi hắn gật đầu.

“Đi theo ta,” Nick nói rồi bước ra khỏi nhà.

Wyntor đi theo, cả hai dừng lại bên một đống đổ nát của ngôi nhà.

Sau một hồi thử, Nick tìm được một tấm sắt được bắt vít chắc vào hai thanh xà vững chãi. Người thường không tài nào tháo nổi tấm sắt đó ra nếu không có dụng cụ đặc biệt.

“Đứng bên này chờ đi,” Nick nói rồi vòng sang phía sau.

Wyntor đứng chờ, nhướn mày.

ĐÙNG!

Mắt Wyntor trợn tròn kinh ngạc khi thấy một vết lõm to đùng xuất hiện trên tấm sắt!

ẦM!

Lại một vết lõm nữa xuất hiện sau tiếng nổ lớn!

“Thế đủ chưa?” Nick hỏi khi bước ra từ phía sau tấm sắt.

Wyntor vẫn còn khó tin. Lỡ đâu Nick đã chuẩn bị sẵn thiết bị gì đó rồi giấu đi thật nhanh thì sao?

Wyntor muốn thử Nick thêm vài lần nữa, nhưng sau mấy phút thử đủ kiểu, hắn đành phải chấp nhận những gì Nick nói là sự thật. Trên đường trở vào nhà, Wyntor suy nghĩ về khả năng của Nick, và khi cả hai lại ngồi xuống, hắn chỉ còn một câu hỏi.

“Ủa vậy thì ngươi dùng khả năng đó chiến đấu với kẻ địch kiểu gì đây? Vừa giao tranh là ngươi mất hết sức mạnh rồi còn gì?”

Nick cười gượng gạo.

“Thì ai biết đâu.”

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...