Ký Sự Hồi Quy
-
Chapter 139: Bản án (1)
Chương 139: Bản án (1)
Tôi cảm thấy sảng khoái như thể chứng khó tiêu 10 năm đã tan biến vậy.
Thấy hắn bị bao vây bởi những Thẩm tra viên dị giáo, tôi thấy những khó khăn tôi phải chịu đựng trong thời gian qua đã được đền đáp. Vui thật đấy.
Tất nhiên, Hồng y Basel, một chiến binh cảm thấy như nhận được sự giác ngộ từ Nữ thần, còn vui mừng hơn tôi. Vì ông ấy nghĩ rằng bản thân có thể thay đổi tương lai đen tối mà ông ấy nhìn thấy, ông nghĩ rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ được giao.
“Làm tốt lắm! Tốt lắm!”
Tất nhiên, đây chưa phải là kết thúc.
“Không. Ăn mừng bây giờ là quá sớm! Ta phải phái Thánh kỵ sĩ và Thầm tra viên Dị giáo tới Thành phố Tự do của Celia ngay. Tổng giám mục Jessica, hãy dẫn đầu đoàn Thánh Kỵ sĩ đi.”
“Vâng, thưa Đức Hồng y.”
“Đây là một cuộc Thánh Chiến. Là Thánh Chiến đấy.”
Những gì tôi nói trước đó cũng là sự thật, nhưng điều mà Đức Hồng y Basel muốn không chỉ là cái chết của Ito Souta. Ông ấy còn muốn truy lùng những “con quỷ” khác đến từ Thành phố Tự do và diệt trừ chúng.
Tất nhiên tôi không muốn bỏ lỡ sự kiện trọng đại như vậy.
Khi tôi liếc nhìn Yuno Kasugano, tôi thấy cô ấy gật đầu như thể biết tôi đang nghĩ gì.
“Thưa Đức Hồng y Basel, không biết hội Yozora của chúng tôi có thể tham gia không?”
“A!”
“Ta không thể biết khi nào con át chủ bài của lũ quỷ đó sẽ thoát khỏi Thành phố Tự do của Celia. Nếu thời gian cấp bách thì chắc chắn sẽ hữu ích đấy.”
“Ồ… Cảm ơn cô, Yuno Kasugano-nim. Cảm ơn đã giúp đỡ. Nữ thần sẽ không bao giờ quên chuyện này.”
Nếu tôi là Hội chủ, tôi đã tham gia vào việc diễu hành phán xử dị giáo rồi, nhưng cả Huynsung và Deokgu đều có nhiều việc phải làm rồi.
Tôi không biết Kim Hyunsung thì sao, nhưng một người mềm yếu như Deokgu có thể sẽ gặp khó khăn khi làm việc này.
“Hội Thiên Nga Đen chúng tôi cũng sẽ giúp.”
“Hội lính đánh thuê Đỏ cũng vậy. Tất nhiên chúng tôi sẽ phải xin phép hội Yozora bởi đây là Thành phố Tự do, nhưng nếu được thì chúng tôi cũng xin gửi quân đến hỗ trợ.”
“Tất nhiên là được rồi, mọi người.”
‘Woa.’
Tất nhiên là Thiên nga Đen và Lính đánh thuê Đỏ cũng tham gia sự kiện lớn này rồi.
Đã đến lúc một cho một hội lớn biến mất khỏi bản đồ rồi.
Có thể nói rằng, tôi, người đóng góp hàng đầu, sẽ nhận được rất nhiều sau sự kiện này.
Dù sao thì, hầu hết những gì Yuno Kasugano nhận được đều về tay tôi mà thôi.
Lee Jihye cũng sẽ có thứ gì đó tặng tôi, Hội Lính đánh thuê Đỏ chắc chắn cũng sẽ chia cho tôi một ít tiền thưởng của họ.
Trên thực tế, nhiều công việc khác nhau của Lam Hội đã bị đình trệ do các vấn đề về ngân sách.
Tôi nghi rằng nếu gom hết số vàng từ độc dược huyền ảo và những thứ từ hội Yamato, tôi vẫn giữ lại được một ít nếu tôi tiêu chút đỉnh.
“Tương lai của Thánh Quốc có tươi đẹp hay không, tất cả là phụ thuộc vào mọi người.”
“Tất nhiên rồi, thưa Đức Hồng y Basel. Đây là cơ hội tuyệt vời để loại bỏ mầm mống bệnh tật ở Thánh Quốc mà. Tôi rất vui vì có thể giúp một tay.”
“Hohoho.”
“Ta sẽ gửi một lá thư tới hội Yozora.”
“Cảm ơn ngài rất nhiều. Đây không phải tình huống mà ta có thể thoải mái, nhưng nhờ có ngài mà tôi nghĩ mình có thể bình tĩnh lại một chút…”
Cũng tốt thôi nếu tôi thả lỏng chút.
Ito Souta, người đang giãy dụa và la hét, chống cự việc bắt giữ của các Thầm tra viên Dị giáo, đã biến mất khỏi tầm mắt của tôi.
Tôi muốn nói chuyện với hắn ta ít nhất một lần, nhưng chuyện này xả ra trước mất rồi.
Tôi phải chăm lo cho thành tựu của mình chứ.
Tôi cảm thấy đúng khi tính toán những gì tôi nhận được hơn là thỏa mãn trong thời gian ngắn. Khi tôi bắt đầu đi, ánh mắt của mọi người cũng đã đổ dồn về phía tôi.
Đặc biệt, Đức Hồng y Basel niềm nở tiếp đón tôi.
“A. Lee Kiyoung!”
“Tôi nghĩ ngài đã giải tỏa được chút gánh nặng trong lòng rồi nhỉ, Đức Hồng y.”
“E hèm… E hèm…”
“Trong vài ngày qua, trông ngài không khỏe lắm. Tôi thấy nhẹ nhõm khi ngài khỏe hơn rồi.”
“Còn nhiều việc phải làm lắm, nhưng ban đầu tôi đã trút được gánh nặng lớn nhất trong lòng rồi. Tất cả là nhờ Lee Kiyong. Hohoho.”
“Haha. Tôi chỉ thuận theo ý của Nữ thần mà thôi. Chẳng phải đây đều là ý muốn của Nữ thần Benigore sao? Trên thực tế, nêu Lam Hội của chúng tôi có thể tham gia vào trận chiến này thì thật tốt… Nhưng hiện tại chúng tôi chưa thể làm vậy được, rất xin lỗi ngài.”
“Không. Xin lỗi gì chứ? Lee Kiyoung là người đóng góp lớn nhất cho sự kiện này rồi. Nếu không có Lee Kiyoung thì chúng ta đâu thể nào tìm ra được lũ quỷ đó.”
Thực sự tôi đã làm rất nhiều. Tôi không chỉ cứu vớt một thành phố sắp bị lũ quỷ ô uế, mà còn phát hiện ra danh tính thực sự của Ito Souta.
Tôi đã trình bày sự giác ngộ của Nữ thần với Hồng y Basel bằng rượu thiêng, và tôi cũng đã cũng cung cấp những bằng chứng xác đáng tại phiên tòa.
Nói quá một chút thì, mọi thứ diễn ra suôn sẻ như tôi mong đợi.
“Thực sự rất xấu hổ.”
“Không. Cậu đã đạt được thành tích đáng khen ngợi. Bên cạnh đó, chẳng phải Lam Hội bị giảm sút sức mạnh là do Hội Yamato sao? Quản lý nội bộ là ưu tiên hàng đầu. Tôi hiểu Lee Kiyoung hơn ai hết mà.”
Những gì tôi muốn không chỉ là khen ngợi.
‘Hãy trao thưởng cho tôi đi’ là những lời quanh quẩn, nghẹn lại trong họng tôi, nhưng có vẻ như tôi không cần lên tiếng.
“Phía Đức Giáo Hoàng sẽ có phần thưởng.”
“A.”
“Không, không chỉ mỗi phía Giáo Hoàng đâu. Cậu đã làm rất tốt vì Thánh Quốc, nên kinh thành cũng sẽ thưởng cho cậu. Báo được cho tất cả mọi người thì tốt. À! Nếu có câu hỏi nào thì cậu có thể nói với tôi.”
“Tôi không hy vọng được bồi thường đâu, Hồng y Basel.”
“Hoho. Lee Kiyoung, cậu nghĩ tôi không biết điều đó sao? Tuy nhiên, cậu xứng đáng nhận được phần thưởng sau những gì cậu đã làm. Chỉ khi đó đầu óc tôi mới thanh thản được.”
“A…”
“Cậu đã trải qua nhiều rắc rối rồi, Lee Kiyoung.”
“Không. Hahaha. Hồng y Basel gặp nhiều rắc rối hơn tôi mà.”
‘Tốt.’
Mọi thứ diễn ra rất tốt đẹp.
Nếu Đức Hồng y - Linh mục phát biểu như vậy, thì tôi nghĩ đó là những gì mình có thể nhận được.
Thật khó để dự đoán chính xác, nhưng…
‘Thưởng cấp Bộ Trưởng chăng?’
Dám chắc là tôi có thể sẽ nhận nhiều đến vậy. Tất nhiên, chỉ khi mở hộp quà ra thì mới biết được, nhưng ít nhất tôi cũng được đối đãi như chủ một hội lớn.
Tôi vẫn không biết rõ về những đặc quyền mà họ nhận được, nhưng có thể tôi sẽ có phòng riêng trong cung điện và một Griffon.
Tất nhiên sẽ có các lựa chọn khác đi kèm.
‘Quá đã.’
Thật đáng để liều mạng mà.
Tôi phải cười thật thoải mái khi nụ cười trên môi còn giữ được.
Nhìn sang bên kia, Ito Souta đang bị kẹt lại với các Thẩm tra viên Dị giáo khác, bao gồm cả Helena, Trưởng ban Thẩm tra.
Mọi người xung quanh rất kích động.
Tôi có thể thấy những người dọn dẹp sảnh sau trận chiến bất ngờ, và các Thánh Kỵ sĩ bận rộn chạy quanh để bắt hết những thành viên còn lại của hội Yamato trong lâu đài.
Không có việc gì để làm, nhưng giả vờ bận rộn xíu lúc này cũng chẳng sao.
“Buông tôi ra! Tôi vô tội! Thả tôi ra. Khụ. Khụ.”
“Cái tên thờ quỷ dơ bẩn này. Nếu còn la hét nữa thì ta sẽ bóp nát cái miệng ngươi đấy.”
“Chết tiệt… Chết tiệt!”
Giọng nói của Ito Souta vẫn tiếp tục vang lên.
Trông hắn thật khổ sở.
Trông chẳng giống hội chủ từng được mọi người yêu quý và trọng dụng chút nào.
***
Đọc webtoon tại: Kí Sự Hồi Quy | Vlogtruyen.net
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook